Truyện
Trước Sau
Yêu đi rồi ngày sau chia ly · Quách Thái Di · 3/27/2025 11:17:45 AM · 0 0

Chương 32

Thư Cầm nhoẻn cười. “Cảm ơn em.” Rồi cô quay sang Vũ Ân. “Em gái anh đúng là biết cách nói chuyện, dễ thương thật đấy.”

Bình luận đoạn
Thư Cầm nhoẻn cười. “Cảm ơn em.” Rồi cô quay sang Vũ Ân. “Em gái anh đúng là biết cách nói chuyện, dễ thương thật đấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vũ Ân chỉ gượng cười mà không đáp lại. Chúng tôi ngừng nói một lát vì người phục vụ mang thức uống tới. Sau khi người phục vụ rời đi, tôi liền hỏi Thư Cầm. “Chị thấy anh trai em như thế nào?”

Bình luận đoạn
Vũ Ân chỉ gượng cười mà không đáp lại. Chúng tôi ngừng nói một lát vì người phục vụ mang thức uống tới. Sau khi người phục vụ rời đi, tôi liền hỏi Thư Cầm. “Chị thấy anh trai em như thế nào?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thư Cầm mím môi đáp. “Đẹp trai, tử tế, làm việc rất có trách nhiệm. Anh trai em là người đàn ông tốt hiếm gặp đấy.”

Bình luận đoạn
Thư Cầm mím môi đáp. “Đẹp trai, tử tế, làm việc rất có trách nhiệm. Anh trai em là người đàn ông tốt hiếm gặp đấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi quay sang Vũ Ân thấy anh vẫn bình thản, tôi biết là anh ngại ngùng bèn cười tủm tỉm hỏi Thư Cầm. “Vậy chị có thích anh ấy không?”

Bình luận đoạn
Tôi quay sang Vũ Ân thấy anh vẫn bình thản, tôi biết là anh ngại ngùng bèn cười tủm tỉm hỏi Thư Cầm. “Vậy chị có thích anh ấy không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thư Cầm khá bất ngờ trước câu hỏi của tôi, ngay cả Vũ Ân cũng thế. Anh khều vai tôi, khẽ trách. “Sao em lại hỏi điều này?”

Bình luận đoạn
Thư Cầm khá bất ngờ trước câu hỏi của tôi, ngay cả Vũ Ân cũng thế. Anh khều vai tôi, khẽ trách. “Sao em lại hỏi điều này?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Có sao đâu chứ? Nếu hai anh chị thích nhau thì cứ tiến tới. Em ủng hộ.” Tôi nói một cách nhiệt tình.

Bình luận đoạn
“Có sao đâu chứ? Nếu hai anh chị thích nhau thì cứ tiến tới. Em ủng hộ.” Tôi nói một cách nhiệt tình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thư Cầm xuất thân giàu có, cô ấy làm sao xứng với một người thấp hèn như anh.” Vũ Ân nói, giọng điệu bi quan.

Bình luận đoạn
“Thư Cầm xuất thân giàu có, cô ấy làm sao xứng với một người thấp hèn như anh.” Vũ Ân nói, giọng điệu bi quan.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh không phải người thấp hèn. Nghèo thì sao chứ, quan trọng là nhân cách của anh. Hơn nữa, chị Thư Cầm có quan tâm đến thân phận của anh đâu. Đúng không chị Thư Cầm?”

Bình luận đoạn
“Anh không phải người thấp hèn. Nghèo thì sao chứ, quan trọng là nhân cách của anh. Hơn nữa, chị Thư Cầm có quan tâm đến thân phận của anh đâu. Đúng không chị Thư Cầm?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô mỉm cười thay cho câu trả lời.

Bình luận đoạn
Cô mỉm cười thay cho câu trả lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi biết Vũ Ân tự ti về bản thân mình nên tôi có ý định khuyên anh nhưng anh đột ngột đứng lên. “Anh đi vệ sinh một lát.” Nói rồi rời khỏi bàn.

Bình luận đoạn
Tôi biết Vũ Ân tự ti về bản thân mình nên tôi có ý định khuyên anh nhưng anh đột ngột đứng lên. “Anh đi vệ sinh một lát.” Nói rồi rời khỏi bàn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nhìn anh rồi quay lại nhìn Thư Cầm. “Anh ấy ngại đấy chị. Chị nghĩ gì về anh trai em?”

Bình luận đoạn
Tôi nhìn anh rồi quay lại nhìn Thư Cầm. “Anh ấy ngại đấy chị. Chị nghĩ gì về anh trai em?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thư Cầm mím môi đáp. “Lần đầu tiên gặp Vũ Ân, chị đã biết anh ấy là một người chính trực. Chưa có ai khiến chị nghĩ nhiều như anh ấy nhưng hình như anh ấy khá lạnh lùng, không quan tâm đến bất cứ điều gì ngoài công việc.” Cô có vẻ buồn buồn.

Bình luận đoạn
Thư Cầm mím môi đáp. “Lần đầu tiên gặp Vũ Ân, chị đã biết anh ấy là một người chính trực. Chưa có ai khiến chị nghĩ nhiều như anh ấy nhưng hình như anh ấy khá lạnh lùng, không quan tâm đến bất cứ điều gì ngoài công việc.” Cô có vẻ buồn buồn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sở dĩ anh Vũ Ân chỉ chú tâm vào công việc là vì anh ấy muốn thay đổi cuộc sống nghèo khó của mình. Có như vậy anh ấy mới tự tin bước bên cạnh chị và để chị tự hào về anh ấy.” Tôi giải thích.

Bình luận đoạn
“Sở dĩ anh Vũ Ân chỉ chú tâm vào công việc là vì anh ấy muốn thay đổi cuộc sống nghèo khó của mình. Có như vậy anh ấy mới tự tin bước bên cạnh chị và để chị tự hào về anh ấy.” Tôi giải thích.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thư Cầm gật gù.

Bình luận đoạn
Thư Cầm gật gù.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nói thêm. “Chị cũng biết đàn ông quan trọng nhất là sự nghiệp. Có thể anh ấy muốn có sự nghiệp ổn định rồi sau đó mới nghĩ đến chuyện tình yêu. Nếu chị thích anh em thật lòng, chị có thể đợi được không? Đợi đến lúc anh ấy công thành danh toại sẽ bày tỏ tình cảm với chị.”

Bình luận đoạn
Tôi nói thêm. “Chị cũng biết đàn ông quan trọng nhất là sự nghiệp. Có thể anh ấy muốn có sự nghiệp ổn định rồi sau đó mới nghĩ đến chuyện tình yêu. Nếu chị thích anh em thật lòng, chị có thể đợi được không? Đợi đến lúc anh ấy công thành danh toại sẽ bày tỏ tình cảm với chị.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tất nhiên rồi. Chị hiểu mà. Thiên Lam, cảm ơn em.” Thư Cầm đưa tay qua, sờ đầu tôi. Tôi nhoẻn cười đáp lại.

Bình luận đoạn
“Tất nhiên rồi. Chị hiểu mà. Thiên Lam, cảm ơn em.” Thư Cầm đưa tay qua, sờ đầu tôi. Tôi nhoẻn cười đáp lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi chào tạm biệt Thư Cầm, tôi và Vũ Ân ra về. Trong suốt chặng đường, anh cứ im lặng mãi. Hình như anh không vui về cuộc gặp ngày hôm nay.

Bình luận đoạn
Sau khi chào tạm biệt Thư Cầm, tôi và Vũ Ân ra về. Trong suốt chặng đường, anh cứ im lặng mãi. Hình như anh không vui về cuộc gặp ngày hôm nay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đoán chắc là do anh lo lắng về khoảng cách giàu nghèo nên tôi trấn an anh. “Chị Thư Cầm vừa xinh đẹp lại hiểu chuyện, em thấy chị ấy không để tâm đến công việc của anh, vậy thì hà cớ gì anh phải bận lòng chứ? Bỏ lỡ một cô gái tốt như vậy, anh sẽ hối hận đấy.”

Bình luận đoạn
Tôi đoán chắc là do anh lo lắng về khoảng cách giàu nghèo nên tôi trấn an anh. “Chị Thư Cầm vừa xinh đẹp lại hiểu chuyện, em thấy chị ấy không để tâm đến công việc của anh, vậy thì hà cớ gì anh phải bận lòng chứ? Bỏ lỡ một cô gái tốt như vậy, anh sẽ hối hận đấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đột ngột Vũ Ân dừng chân làm tôi cũng dừng theo. Anh quay lại đối diện tôi. “Thiên Lam, anh biết em có ý tốt, muốn anh hạnh phúc nhưng thực sự anh không thể nghĩ đến chuyện tình cảm trong lúc này. Anh và Thư Cầm cũng chỉ mới biết nhau không lâu, vẫn còn có cả một chặng đường dài phía trước. Bây giờ anh chỉ muốn tập trung vào việc kiếm tiền, anh còn chưa tìm được nhà trọ cho hai chúng ta nữa. Cho nên em đừng nhắc đến chuyện này nữa nhé. Đợi sau khi em tốt nghiệp đại học, có việc làm ổn định, anh mới yên tâm tính đến chuyện của anh. Anh hứa đấy.”

Bình luận đoạn
Đột ngột Vũ Ân dừng chân làm tôi cũng dừng theo. Anh quay lại đối diện tôi. “Thiên Lam, anh biết em có ý tốt, muốn anh hạnh phúc nhưng thực sự anh không thể nghĩ đến chuyện tình cảm trong lúc này. Anh và Thư Cầm cũng chỉ mới biết nhau không lâu, vẫn còn có cả một chặng đường dài phía trước. Bây giờ anh chỉ muốn tập trung vào việc kiếm tiền, anh còn chưa tìm được nhà trọ cho hai chúng ta nữa. Cho nên em đừng nhắc đến chuyện này nữa nhé. Đợi sau khi em tốt nghiệp đại học, có việc làm ổn định, anh mới yên tâm tính đến chuyện của anh. Anh hứa đấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe anh nói sâu sắc và chí lý như vậy, tôi không thể không nghe theo. Là do tôi quá nóng vội. Bây giờ có ép buộc anh đến với Thư Cầm cũng vô ích. Anh là người có chí cầu tiến, lòng tự tôn rất cao, sự nghiệp chưa có, anh sẽ không bao giờ ràng buộc bất cứ ai vào mình. Nghĩ vậy, tôi gật đầu, không nhắc đến chuyện này nữa.

Bình luận đoạn
Nghe anh nói sâu sắc và chí lý như vậy, tôi không thể không nghe theo. Là do tôi quá nóng vội. Bây giờ có ép buộc anh đến với Thư Cầm cũng vô ích. Anh là người có chí cầu tiến, lòng tự tôn rất cao, sự nghiệp chưa có, anh sẽ không bao giờ ràng buộc bất cứ ai vào mình. Nghĩ vậy, tôi gật đầu, không nhắc đến chuyện này nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đang tắm thì An Bình thò đầu vào, chìa ra cái điện thoại. “Thiên Lam, anh Vũ Ân gọi cho cậu nè.”

Bình luận đoạn
Tôi đang tắm thì An Bình thò đầu vào, chìa ra cái điện thoại. “Thiên Lam, anh Vũ Ân gọi cho cậu nè.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lau khô tay bằng chiếc khăn để bên cạnh rồi cầm lấy điện thoại, áp lên tai. Là số của Vũ Ân nhưng không phải giọng anh.

Bình luận đoạn
Tôi lau khô tay bằng chiếc khăn để bên cạnh rồi cầm lấy điện thoại, áp lên tai. Là số của Vũ Ân nhưng không phải giọng anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cô là người quen của chủ nhân số điện thoại này phải không?” Giọng nói ở đầu dây bên kia là của một người đàn ông.

Bình luận đoạn
“Cô là người quen của chủ nhân số điện thoại này phải không?” Giọng nói ở đầu dây bên kia là của một người đàn ông.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đúng vậy. Tôi là em gái anh ấy. Anh là ai, tại sao lại lấy điện thoại của anh tôi?”

Bình luận đoạn
“Đúng vậy. Tôi là em gái anh ấy. Anh là ai, tại sao lại lấy điện thoại của anh tôi?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi là chủ quán nhậu. Anh trai cô uống say rồi, tôi lay mãi mà không chịu dậy, cô tới đưa anh ấy về đi. Quán tôi cũng sắp đóng cửa rồi. Tôi sẽ nhắn cho cô địa chỉ sau.”

Bình luận đoạn
“Tôi là chủ quán nhậu. Anh trai cô uống say rồi, tôi lay mãi mà không chịu dậy, cô tới đưa anh ấy về đi. Quán tôi cũng sắp đóng cửa rồi. Tôi sẽ nhắn cho cô địa chỉ sau.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi vội vàng tắm nhanh rồi mặc quần áo vào. Chuyện này thật kỳ lạ. Vũ Ân có bao giờ uống rượu đâu, sao hôm nay đột nhiên uống lại uống đến say mèm nữa chứ.

Bình luận đoạn
Tôi vội vàng tắm nhanh rồi mặc quần áo vào. Chuyện này thật kỳ lạ. Vũ Ân có bao giờ uống rượu đâu, sao hôm nay đột nhiên uống lại uống đến say mèm nữa chứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bước ra khỏi phòng tắm, tôi lau khô tóc qua loa bằng khăn rồi đi đến tủ quần áo lấy áo khoác.

Bình luận đoạn
Bước ra khỏi phòng tắm, tôi lau khô tóc qua loa bằng khăn rồi đi đến tủ quần áo lấy áo khoác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

An Bình ngồi trên giường, lướt điện thoại, thấy tôi hấp tấp thì ngẩng lên hỏi. “Cậu đi đâu thế? Anh Vũ Ân xảy ra chuyện gì à?”

Bình luận đoạn
An Bình ngồi trên giường, lướt điện thoại, thấy tôi hấp tấp thì ngẩng lên hỏi. “Cậu đi đâu thế? Anh Vũ Ân xảy ra chuyện gì à?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Người ta nói anh ấy uống say mèm, giờ tớ phải đi đón anh ấy.” Tôi vừa nói vừa mặc áo khoác vào.

Bình luận đoạn
“Người ta nói anh ấy uống say mèm, giờ tớ phải đi đón anh ấy.” Tôi vừa nói vừa mặc áo khoác vào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không cần nhìn tôi cũng biết An Bình ngạc nhiên cỡ nào. “Hả? Từ trước đến nay anh ấy có đụng tới giọt rượu nào đâu.”

Bình luận đoạn
Không cần nhìn tôi cũng biết An Bình ngạc nhiên cỡ nào. “Hả? Từ trước đến nay anh ấy có đụng tới giọt rượu nào đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tớ cũng thấy lạ.”

Bình luận đoạn
“Tớ cũng thấy lạ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Có khi nào cãi nhau với bạn gái không nhỉ hay công việc bất ổn rồi mượn rượu giải sầu? Hoặc là đánh nhau với bọn xã hội đen, đánh thua nên tìm đến rượu.”

Bình luận đoạn
“Có khi nào cãi nhau với bạn gái không nhỉ hay công việc bất ổn rồi mượn rượu giải sầu? Hoặc là đánh nhau với bọn xã hội đen, đánh thua nên tìm đến rượu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi quay đầu nhìn cô, thản nhiên. “Ngoài sắc đẹp, ông trời còn ban sự vô duyên cho cậu. Đúng là một mỹ nhân hoàn hảo.”

Bình luận đoạn
Tôi quay đầu nhìn cô, thản nhiên. “Ngoài sắc đẹp, ông trời còn ban sự vô duyên cho cậu. Đúng là một mỹ nhân hoàn hảo.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước lời chế giễu của tôi, An Bình không những không cáu mà còn ngồi cười rung đùi. Tôi đã bảo mà, cô nàng này không được bình thường nhưng được cái rất tốt bụng.

Bình luận đoạn
Trước lời chế giễu của tôi, An Bình không những không cáu mà còn ngồi cười rung đùi. Tôi đã bảo mà, cô nàng này không được bình thường nhưng được cái rất tốt bụng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đàn ông ai mà chẳng rượu chè, gái gú.”

Bình luận đoạn
“Đàn ông ai mà chẳng rượu chè, gái gú.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đừng có quơ đũa cả nắm. Anh trai tớ không sống bê tha như vậy. Không nói với cậu nữa, tớ đi đây.” Tôi đi nhanh về phía cửa, nghe thấy tiếng bước chân An Bình chạy theo phía sau.

Bình luận đoạn
“Đừng có quơ đũa cả nắm. Anh trai tớ không sống bê tha như vậy. Không nói với cậu nữa, tớ đi đây.” Tôi đi nhanh về phía cửa, nghe thấy tiếng bước chân An Bình chạy theo phía sau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cậu có cần tớ đi cùng cậu không?”

Bình luận đoạn
“Cậu có cần tớ đi cùng cậu không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không cần đâu, làm phiền cậu nhiều rồi.” Tôi nói rồi khép cửa lại.

Bình luận đoạn
“Không cần đâu, làm phiền cậu nhiều rồi.” Tôi nói rồi khép cửa lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không khí đêm mát mẻ ập vào mặt khi tôi vội vã bước xuống xe buýt, rẽ vào một con hẻm. Đèn đường lướt qua trong nháy mắt. Nhiều người cũng đang tản bộ, mùi thức ăn đường phố thơm phức xộc vào mũi.

Bình luận đoạn
Không khí đêm mát mẻ ập vào mặt khi tôi vội vã bước xuống xe buýt, rẽ vào một con hẻm. Đèn đường lướt qua trong nháy mắt. Nhiều người cũng đang tản bộ, mùi thức ăn đường phố thơm phức xộc vào mũi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một chiếc lều màu đỏ xuất hiện trong tầm mắt. Những cơn gió thổi rì rào trong đêm. Hơi nước từ cái nồi lớn gần đó len lỏi vào từng tế bào khi tôi bước vô lều và thấy ai đó nằm trên bàn.

Bình luận đoạn
Một chiếc lều màu đỏ xuất hiện trong tầm mắt. Những cơn gió thổi rì rào trong đêm. Hơi nước từ cái nồi lớn gần đó len lỏi vào từng tế bào khi tôi bước vô lều và thấy ai đó nằm trên bàn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi bước đến, chào hỏi người lạ ngồi với Vũ Ân đang gục đầu xuống.

Bình luận đoạn
Tôi bước đến, chào hỏi người lạ ngồi với Vũ Ân đang gục đầu xuống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cậu ấy say rồi. Tôi bảo cậu ấy về nhưng cậu ấy nói mình không có nhà. Bất đắc dĩ tôi mới lấy điện thoại của cậu ấy gọi cho cô." Người chủ quán giải thích.

Bình luận đoạn
"Cậu ấy say rồi. Tôi bảo cậu ấy về nhưng cậu ấy nói mình không có nhà. Bất đắc dĩ tôi mới lấy điện thoại của cậu ấy gọi cho cô." Người chủ quán giải thích.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt tôi hạ xuống chỗ Vũ Ân đang ngủ.

Bình luận đoạn
Ánh mắt tôi hạ xuống chỗ Vũ Ân đang ngủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lắc đầu, người đàn ông bước đi, tôi còn nghe thấy ông lẩm bẩm. "Thật là, có người thân vậy mà nói không có nhà. Tính ăn vạ ở đây luôn sao?”

Bình luận đoạn
Lắc đầu, người đàn ông bước đi, tôi còn nghe thấy ông lẩm bẩm. "Thật là, có người thân vậy mà nói không có nhà. Tính ăn vạ ở đây luôn sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhìn thấy điện thoại bên cạnh Vũ Ân, trên màn hình là số điện thoại của mình, tôi ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh anh.

Bình luận đoạn
Nhìn thấy điện thoại bên cạnh Vũ Ân, trên màn hình là số điện thoại của mình, tôi ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Anh à." Tôi gọi, nhẹ nhàng lắc vai anh. "Dậy đi. Anh không thể ngủ ở đây được."

Bình luận đoạn
"Anh à." Tôi gọi, nhẹ nhàng lắc vai anh. "Dậy đi. Anh không thể ngủ ở đây được."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lắc anh lần nữa, nhìn anh mở mắt. Trông anh mệt mỏi như thể đã không ngủ trong nhiều ngày, đột nhiên anh ngồi thẳng dậy. Dụi mắt để nhìn cho rõ, sau đó anh nhìn tôi một lúc lâu.

Bình luận đoạn
Tôi lắc anh lần nữa, nhìn anh mở mắt. Trông anh mệt mỏi như thể đã không ngủ trong nhiều ngày, đột nhiên anh ngồi thẳng dậy. Dụi mắt để nhìn cho rõ, sau đó anh nhìn tôi một lúc lâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thiên Lam, là em à? Sao em lại ở đây?”

Bình luận đoạn
“Thiên Lam, là em à? Sao em lại ở đây?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không trả lời câu hỏi của anh, tôi hỏi ngược lại. “Có chuyện gì xảy ra vậy? Sao tự nhiên anh lại uống rượu? Công việc gặp trục trặc à hay anh cãi nhau với bạn gái?”

Bình luận đoạn
Không trả lời câu hỏi của anh, tôi hỏi ngược lại. “Có chuyện gì xảy ra vậy? Sao tự nhiên anh lại uống rượu? Công việc gặp trục trặc à hay anh cãi nhau với bạn gái?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vũ Ân nhếch mép cười rồi cầm lấy điện thoại bỏ vào túi quần, đứng dậy rời đi. Tôi nhanh chóng đi theo, anh dường như cúi người về phía trước một cách ngớ ngẩn với tư thế đáng sợ. Thấy anh sắp ngã xuống, tôi vội nắm lấy cánh tay anh để giữ anh đứng vững.

Bình luận đoạn
Vũ Ân nhếch mép cười rồi cầm lấy điện thoại bỏ vào túi quần, đứng dậy rời đi. Tôi nhanh chóng đi theo, anh dường như cúi người về phía trước một cách ngớ ngẩn với tư thế đáng sợ. Thấy anh sắp ngã xuống, tôi vội nắm lấy cánh tay anh để giữ anh đứng vững.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đi được một đoạn, Vũ Ân ngồi bệt xuống vỉa hè, vùi mặt vào đầu gối một lúc rồi ngẩng lên. Tôi sững sờ khi nhìn thấy giọt nước mắt trên má anh.

Bình luận đoạn
Đi được một đoạn, Vũ Ân ngồi bệt xuống vỉa hè, vùi mặt vào đầu gối một lúc rồi ngẩng lên. Tôi sững sờ khi nhìn thấy giọt nước mắt trên má anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chạm vào vai anh. “Có chuyện gì vậy?” Tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh yếu đuối như thế này.

Bình luận đoạn
Tôi chạm vào vai anh. “Có chuyện gì vậy?” Tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh yếu đuối như thế này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh lau nhanh giọt nước mắt, quay sang tôi, hỏi. “Thiên Lam, anh là đồ vô dụng có phải không?”

Bình luận đoạn
Anh lau nhanh giọt nước mắt, quay sang tôi, hỏi. “Thiên Lam, anh là đồ vô dụng có phải không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngây người. “Anh nói gì thế?”

Bình luận đoạn
Tôi ngây người. “Anh nói gì thế?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh là kẻ vô dụng, bất tài. Anh không thể làm được gì cho em. Đã nhiều năm rồi, anh vẫn không thể cho em một cuộc sống đủ đầy.” Giọng anh dạt vào tai tôi.

Bình luận đoạn
“Anh là kẻ vô dụng, bất tài. Anh không thể làm được gì cho em. Đã nhiều năm rồi, anh vẫn không thể cho em một cuộc sống đủ đầy.” Giọng anh dạt vào tai tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tại sao anh lại không thể mang lại hạnh phúc cho bất kỳ ai? Lúc trước anh không thể bảo vệ mẹ mình, bây giờ anh vẫn không thể… anh không còn cơ hội để làm điều đó… anh không thể…” Ngực anh rung lên những tiếng nức nở mạnh mẽ, những giọt nước mắt ngày càng nhiều hơn. Vũ Ân gục đầu xuống, giọng nói đầy đau đớn.

Bình luận đoạn
“Tại sao anh lại không thể mang lại hạnh phúc cho bất kỳ ai? Lúc trước anh không thể bảo vệ mẹ mình, bây giờ anh vẫn không thể… anh không còn cơ hội để làm điều đó… anh không thể…” Ngực anh rung lên những tiếng nức nở mạnh mẽ, những giọt nước mắt ngày càng nhiều hơn. Vũ Ân gục đầu xuống, giọng nói đầy đau đớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cảm thấy mắt mình ngấn nước. Chuyện gì đã xảy ra với anh? Quá khứ ấy bi thương thế nào mà khiến anh tuyệt vọng đến mức này?

Bình luận đoạn
Tôi cảm thấy mắt mình ngấn nước. Chuyện gì đã xảy ra với anh? Quá khứ ấy bi thương thế nào mà khiến anh tuyệt vọng đến mức này?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bừng tỉnh khi nhận ra không còn nghe giọng anh nữa, tôi lay vai anh. “Anh ngủ rồi hả?”

Bình luận đoạn
Bừng tỉnh khi nhận ra không còn nghe giọng anh nữa, tôi lay vai anh. “Anh ngủ rồi hả?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần này Vũ Ân không nhúc nhích. Tôi nghe thấy hơi thở anh phả ra đều đặn.

Bình luận đoạn
Lần này Vũ Ân không nhúc nhích. Tôi nghe thấy hơi thở anh phả ra đều đặn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh ngủ ở đây rồi em biết phải làm sao?”

Bình luận đoạn
“Anh ngủ ở đây rồi em biết phải làm sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lo lắng nhìn xung quanh. Đường phố vắng vẻ, dường như chỉ còn hai chúng tôi. Những người đi bộ ban nãy đều đã về hết. Chuyến xe buýt cuối cùng cũng đã đi mất. Lúc nãy do vội quá nên tôi không mang theo điện thoại, gần đây lại không có điện thoại công cộng. Sao tôi lại ngu ngốc như thế? Có mỗi điện thoại cũng quên.

Bình luận đoạn
Tôi lo lắng nhìn xung quanh. Đường phố vắng vẻ, dường như chỉ còn hai chúng tôi. Những người đi bộ ban nãy đều đã về hết. Chuyến xe buýt cuối cùng cũng đã đi mất. Lúc nãy do vội quá nên tôi không mang theo điện thoại, gần đây lại không có điện thoại công cộng. Sao tôi lại ngu ngốc như thế? Có mỗi điện thoại cũng quên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lục túi Vũ Ân, tôi lấy điện thoại anh ra. Trong danh bạ của anh chắc hẳn có lưu số của ai đó mà tôi có thể nhờ giúp đỡ. Nhưng trước sự ngạc nhiên của tôi, ngoài số tôi ra thì không có bất kỳ số nào nữa. Tôi thở dài nhìn anh. Trong những năm đi làm, anh không kết bạn với ai? Con người này định sống tách biệt với thế giới hay sao? Hay là niềm tin của anh đối với cuộc sống này đã không còn.

Bình luận đoạn
Lục túi Vũ Ân, tôi lấy điện thoại anh ra. Trong danh bạ của anh chắc hẳn có lưu số của ai đó mà tôi có thể nhờ giúp đỡ. Nhưng trước sự ngạc nhiên của tôi, ngoài số tôi ra thì không có bất kỳ số nào nữa. Tôi thở dài nhìn anh. Trong những năm đi làm, anh không kết bạn với ai? Con người này định sống tách biệt với thế giới hay sao? Hay là niềm tin của anh đối với cuộc sống này đã không còn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đang lúc không biết làm thế nào thì đèn pha của xe ô tô khiến tôi chói mắt. Chiếc xe đang chạy từ từ về phía chúng tôi. Lẽ nào lại là người đàn bà kia? Nhưng khi chiếc xe dừng lại, người trong xe bước ra, tôi mới biết là không phải.

Bình luận đoạn
Đang lúc không biết làm thế nào thì đèn pha của xe ô tô khiến tôi chói mắt. Chiếc xe đang chạy từ từ về phía chúng tôi. Lẽ nào lại là người đàn bà kia? Nhưng khi chiếc xe dừng lại, người trong xe bước ra, tôi mới biết là không phải.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi còn chưa kịp vui mừng vì gặp lại Định Cường ngay lúc này thì anh đã lên tiếng, giọng điệu vừa sửng sốt vừa đùa cợt. “Thiên Lam, Vũ Ân, sao hai người lại ở giữa đêm khuya thanh vắng thế này? Rủ nhau hẹn hò tâm sự đến mức quên lối về luôn hả?”

Bình luận đoạn
Tôi còn chưa kịp vui mừng vì gặp lại Định Cường ngay lúc này thì anh đã lên tiếng, giọng điệu vừa sửng sốt vừa đùa cợt. “Thiên Lam, Vũ Ân, sao hai người lại ở giữa đêm khuya thanh vắng thế này? Rủ nhau hẹn hò tâm sự đến mức quên lối về luôn hả?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cởi chiếc giày ném vào người Định Cường nhưng anh né được. Tôi trừng mắt liếc nhìn anh. “Anh không thấy bạn anh đang cần giúp đỡ hay sao? Còn đứng đó nói toàn chuyện nhảm nhí.”

Bình luận đoạn
Tôi cởi chiếc giày ném vào người Định Cường nhưng anh né được. Tôi trừng mắt liếc nhìn anh. “Anh không thấy bạn anh đang cần giúp đỡ hay sao? Còn đứng đó nói toàn chuyện nhảm nhí.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!