Truyện
Trước
Cá Tháng Tư · Yên Hoa · 7/8/2024 4:37:23 PM · 1 0

Chương 3.2: Đám cưới

Ngày 16 tháng 7 năm 2011.

Bình luận đoạn
Ngày 16 tháng 7 năm 2011.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương lấy từ trong hộp giấy ra chiếc nơ xanh lá nhạt và chiếc khăn voan trắng đặt sang bên cạnh. Sau đó, cô bé lại tiếp tục mò mẩm, tìm kiếm thứ gì đó bên trong hộp. Mãi một lúc, Ánh Dương vẫn chẳng tìm được thứ mình muốn, cô bé lật hẳn chiếc hộp lại, đổ hết đống đồ bên trong ra đất. Em đi đến nhặt chiếc micro bằng nhựa lên đưa cho Tịch Vũ, xong lại tiện tay định đưa chiếc nơ cho Nhật An. Nhưng rồi dường như bất chợt nảy ra suy nghĩ gì hay ho lắm, cô bé nhanh chóng rụt tay lại trước khi anh trai kịp nhận lấy.

Bình luận đoạn
Ánh Dương lấy từ trong hộp giấy ra chiếc nơ xanh lá nhạt và chiếc khăn voan trắng đặt sang bên cạnh. Sau đó, cô bé lại tiếp tục mò mẩm, tìm kiếm thứ gì đó bên trong hộp. Mãi một lúc, Ánh Dương vẫn chẳng tìm được thứ mình muốn, cô bé lật hẳn chiếc hộp lại, đổ hết đống đồ bên trong ra đất. Em đi đến nhặt chiếc micro bằng nhựa lên đưa cho Tịch Vũ, xong lại tiện tay định đưa chiếc nơ cho Nhật An. Nhưng rồi dường như bất chợt nảy ra suy nghĩ gì hay ho lắm, cô bé nhanh chóng rụt tay lại trước khi anh trai kịp nhận lấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương chầm chậm tiến lại gần Nhật An, nhón chân, vươn tay cài chiếc nơ xanh lên cổ áo cho anh, cẩn thận vuốt lại chỗ áo bị nhăn, rồi nhìn anh mỉm cười lém lỉnh. Vì mấy hành động đột ngột này của Ánh Dương, mãi một lúc sau khi con bé đã xoay lưng bỏ đi gom lại đống đồ trên sàn vào thùng, Nhật An mới kịp phản ứng. Cậu nhìn chiếc nơ đang đeo ở cổ áo của mình, lại nhìn con nhỏ phiền phức đang cùng Tịch Vũ cặm cụi nhặt đồ ở bên kia. Chẳng một ai để ý, kể cả bản thân cậu, hai tai của Nhật An từ lúc nào đã trở nên đỏ ửng.

Bình luận đoạn
Ánh Dương chầm chậm tiến lại gần Nhật An, nhón chân, vươn tay cài chiếc nơ xanh lên cổ áo cho anh, cẩn thận vuốt lại chỗ áo bị nhăn, rồi nhìn anh mỉm cười lém lỉnh. Vì mấy hành động đột ngột này của Ánh Dương, mãi một lúc sau khi con bé đã xoay lưng bỏ đi gom lại đống đồ trên sàn vào thùng, Nhật An mới kịp phản ứng. Cậu nhìn chiếc nơ đang đeo ở cổ áo của mình, lại nhìn con nhỏ phiền phức đang cùng Tịch Vũ cặm cụi nhặt đồ ở bên kia. Chẳng một ai để ý, kể cả bản thân cậu, hai tai của Nhật An từ lúc nào đã trở nên đỏ ửng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trùng hợp thay, hôm nay Ánh Dương cũng mặc một chiếc váy màu trắng, cùng với chiếc khăn voan cài trên tóc, chẳng mấy chốc, cô bé đã trở thành một cô dâu nhỏ xinh xắn, đáng yêu. Ánh Dương học theo hình ảnh thường thấy trên tivi và những đám cưới em từng cùng bố mẹ tham dự, nhẹ nhàng khoác tay Nhật An, chầm chậm bước đi trên nền nhạc mà em tự ngân nga.

Bình luận đoạn
Trùng hợp thay, hôm nay Ánh Dương cũng mặc một chiếc váy màu trắng, cùng với chiếc khăn voan cài trên tóc, chẳng mấy chốc, cô bé đã trở thành một cô dâu nhỏ xinh xắn, đáng yêu. Ánh Dương học theo hình ảnh thường thấy trên tivi và những đám cưới em từng cùng bố mẹ tham dự, nhẹ nhàng khoác tay Nhật An, chầm chậm bước đi trên nền nhạc mà em tự ngân nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 

Bình luận đoạn
 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao anh lại không được làm chú rể? Anh không muốn làm mc, anh muốn làm chú rể.”

Bình luận đoạn
“Sao anh lại không được làm chú rể? Anh không muốn làm mc, anh muốn làm chú rể.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tịch Vũ đặt mạnh chiếc mic xuống bàn, giận dỗi nói.

Bình luận đoạn
Tịch Vũ đặt mạnh chiếc mic xuống bàn, giận dỗi nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh nói muốn làm nhân vật quan trọng còn gì? Em cho anh làm mc, chủ hôn, anh trai cô dâu, cả ba vai đều quan trọng lắm mà. Anh còn đòi hỏi gì nữa?”

Bình luận đoạn
“Anh nói muốn làm nhân vật quan trọng còn gì? Em cho anh làm mc, chủ hôn, anh trai cô dâu, cả ba vai đều quan trọng lắm mà. Anh còn đòi hỏi gì nữa?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương mở chiếc khăn voan che mặt, tay chống hông, cao giọng chất vấn Tịch Vũ.

Bình luận đoạn
Ánh Dương mở chiếc khăn voan che mặt, tay chống hông, cao giọng chất vấn Tịch Vũ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy thái độ hung dữ của Ánh Dương, Tịch Vũ “cụp tai”, chẳng dám phản đối nữa. Dù ấm ức nhưng vì là chuyện em muốn, nên thế nào cậu cũng chịu.

Bình luận đoạn
Thấy thái độ hung dữ của Ánh Dương, Tịch Vũ “cụp tai”, chẳng dám phản đối nữa. Dù ấm ức nhưng vì là chuyện em muốn, nên thế nào cậu cũng chịu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em muốn đổi thì mình đổi. Anh là anh lớn, nhường em chút cũng được. Em làm chú rể đi, anh làm...”

Bình luận đoạn
“Em muốn đổi thì mình đổi. Anh là anh lớn, nhường em chút cũng được. Em làm chú rể đi, anh làm...”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An vừa nói, vừa giơ tay gỡ chiếc nơ ở trên cổ áo xuống để đưa cho em trai. Chợt tay cậu bị một bàn tay trắng nõn, nhỏ xinh chụp lấy, ngăn lại. Vẻ mặt vốn đang tươi cười của Ánh Dương bỗng chốc xị xuống, cô bé không vui nói:

Bình luận đoạn
Nhật An vừa nói, vừa giơ tay gỡ chiếc nơ ở trên cổ áo xuống để đưa cho em trai. Chợt tay cậu bị một bàn tay trắng nõn, nhỏ xinh chụp lấy, ngăn lại. Vẻ mặt vốn đang tươi cười của Ánh Dương bỗng chốc xị xuống, cô bé không vui nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chẳng phải mấy anh muốn dỗ em hết giận hả? Vậy sao mấy anh cứ làm trái ý em hoài vậy?”

Bình luận đoạn
“Chẳng phải mấy anh muốn dỗ em hết giận hả? Vậy sao mấy anh cứ làm trái ý em hoài vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau cùng, tuy hai cậu nhóc trong lòng mang những nỗi ấm ức khác nhau nhưng bọn họ vẫn phải chiều theo ý em gái, hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình.

Bình luận đoạn
Sau cùng, tuy hai cậu nhóc trong lòng mang những nỗi ấm ức khác nhau nhưng bọn họ vẫn phải chiều theo ý em gái, hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bây giờ là đến lúc trao nhẫn.”

Bình luận đoạn
“Bây giờ là đến lúc trao nhẫn.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa dứt lời, Ánh Dương lấy từ trong túi ra hai gói kẹo nhẫn, đưa cho anh Nhật An một chiếc, mình giữ một chiếc. Xong, cô bé cẩn thận dặn dò anh:

Bình luận đoạn
Vừa dứt lời, Ánh Dương lấy từ trong túi ra hai gói kẹo nhẫn, đưa cho anh Nhật An một chiếc, mình giữ một chiếc. Xong, cô bé cẩn thận dặn dò anh:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em xé ra, đeo cho anh xong, anh cũng làm y hệt vậy nha.”

Bình luận đoạn
“Em xé ra, đeo cho anh xong, anh cũng làm y hệt vậy nha.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lúc Nhật An và Ánh Dương đang nắm tay nhau, chuẩn bị trao “nhẫn”, Tịch Vũ lại chen vào giữa, xòe tay hỏi:

Bình luận đoạn
Trong lúc Nhật An và Ánh Dương đang nắm tay nhau, chuẩn bị trao “nhẫn”, Tịch Vũ lại chen vào giữa, xòe tay hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Của anh đâu?”

Bình luận đoạn
“Của anh đâu?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương nhăn mặt, lấy trong túi ra một gói kẹo, đặt vào tay Tịch Vũ. Xong, cô bé lên tiếng đuổi khéo cậu bé:

Bình luận đoạn
Ánh Dương nhăn mặt, lấy trong túi ra một gói kẹo, đặt vào tay Tịch Vũ. Xong, cô bé lên tiếng đuổi khéo cậu bé:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đây ạ, không thiếu phần anh đâu mà. Anh sang ghế sofa ngồi ăn đi nhớ, ngoan.”

Bình luận đoạn
“Đây ạ, không thiếu phần anh đâu mà. Anh sang ghế sofa ngồi ăn đi nhớ, ngoan.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tịch Vũ ngoan ngoãn nghe theo, sang ghế sofa ngồi chờ em.

Bình luận đoạn
Tịch Vũ ngoan ngoãn nghe theo, sang ghế sofa ngồi chờ em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lát em cũng trao cho anh giống y như với anh hai nhé.”

Bình luận đoạn
“Lát em cũng trao cho anh giống y như với anh hai nhé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 “Dạ, em biết rồi!”

Bình luận đoạn
 “Dạ, em biết rồi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh im lặng xíu, làm lẹ mới làm cho anh được chứ!”

Bình luận đoạn
“Anh im lặng xíu, làm lẹ mới làm cho anh được chứ!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương nhăn mặt, bực bội đáp.

Bình luận đoạn
Ánh Dương nhăn mặt, bực bội đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lễ cưới “bất ổn” kết thúc bằng một cái thơm nhẹ vào má của Ánh Dương dành cho Nhật An trong sự ngỡ ngàng của cả hai anh em.

Bình luận đoạn
Lễ cưới “bất ổn” kết thúc bằng một cái thơm nhẹ vào má của Ánh Dương dành cho Nhật An trong sự ngỡ ngàng của cả hai anh em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh cũng muốn được thơm má.”

Bình luận đoạn
“Anh cũng muốn được thơm má.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em cho anh kẹo rồi mà.”

Bình luận đoạn
“Em cho anh kẹo rồi mà.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhưng anh muốn được thơm má nữa, giống….. giống với anh hai ấy.”

Bình luận đoạn
“Nhưng anh muốn được thơm má nữa, giống….. giống với anh hai ấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Có kẹo là được rồi, anh đòi hỏi quá à! Anh còn không mau ăn đi, em lấy lại kẹo bây giờ!”

Bình luận đoạn
“Có kẹo là được rồi, anh đòi hỏi quá à! Anh còn không mau ăn đi, em lấy lại kẹo bây giờ!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Được rồi, anh ăn ngay đây.”

Bình luận đoạn
“Được rồi, anh ăn ngay đây.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

________________________________________________________

Bình luận đoạn
________________________________________________________

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 Ngày 10 tháng 1 năm 2021.

Bình luận đoạn
 Ngày 10 tháng 1 năm 2021.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ba đứa đến cùng nhau à? Nhanh vào chụp với anh chị một tấm nào.”

Bình luận đoạn
“Ba đứa đến cùng nhau à? Nhanh vào chụp với anh chị một tấm nào.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngọc Ánh ôm bó hoa cưới, nâng váy cưới, nhanh nhẹn đi về phía ba người em thân thiết. Chú rể luôn ở bên cạnh cô dâu, giúp vợ nâng đuôi váy.

Bình luận đoạn
Ngọc Ánh ôm bó hoa cưới, nâng váy cưới, nhanh nhẹn đi về phía ba người em thân thiết. Chú rể luôn ở bên cạnh cô dâu, giúp vợ nâng đuôi váy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ai mà xinh dữ vậy ta!”

Bình luận đoạn
“Ai mà xinh dữ vậy ta!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa nhìn thấy Ngọc Ánh, Tịch Vũ đã nhanh miệng trêu.

Bình luận đoạn
Vừa nhìn thấy Ngọc Ánh, Tịch Vũ đã nhanh miệng trêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chuẩn. Xinh xuất sắc luôn chị ơi, hỏi sao anh rể không mê cho được.”

Bình luận đoạn
“Chuẩn. Xinh xuất sắc luôn chị ơi, hỏi sao anh rể không mê cho được.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương cũng cười vui vẻ, hùa theo góp vui.

Bình luận đoạn
Ánh Dương cũng cười vui vẻ, hùa theo góp vui.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chúc mừng anh chị.”

Bình luận đoạn
“Chúc mừng anh chị.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An ra dáng anh lớn, lịch sự bắt tay với chú rể, nói.

Bình luận đoạn
Nhật An ra dáng anh lớn, lịch sự bắt tay với chú rể, nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ánh Dương nhà ta hôm nay cũng xinh quá, như công chúa ấy. Còn Tịch Vũ thì cứ y như hoàng tử, đẹp trai phải biết.”

Bình luận đoạn
“Ánh Dương nhà ta hôm nay cũng xinh quá, như công chúa ấy. Còn Tịch Vũ thì cứ y như hoàng tử, đẹp trai phải biết.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Còn em nữa ạ. Chị quên em rồi hả?”

Bình luận đoạn
“Còn em nữa ạ. Chị quên em rồi hả?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An giơ tay, xị mặt, giọng điệu tỏ ý trách móc.

Bình luận đoạn
Nhật An giơ tay, xị mặt, giọng điệu tỏ ý trách móc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“À, em hả? Em thì là vương tử lạnh lùng, đẹp trai.”

Bình luận đoạn
“À, em hả? Em thì là vương tử lạnh lùng, đẹp trai.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngọc Ánh hùa theo đám nhóc, cười hì hì.

Bình luận đoạn
Ngọc Ánh hùa theo đám nhóc, cười hì hì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 

Bình luận đoạn
 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi ngày, Ánh Dương ăn mặc khá đơn giản, đôi lúc còn có phần xuề xòa, khiến người đối diện không đánh giá cao vẻ ngoài của em. Tuy có nhiều nét xinh xắn hút mắt, như đôi mắt vừa có thể mang vẻ đáng yêu của trẻ con, vừa có cả sự mạnh mẽ của người trẻ đang trong quá trình chứng tỏ bản thân, lại xen lẫn cả cảm giác man mát buồn của người từng trải hay đôi môi đỏ hồng nhỏ xinh, đầy đặn mà bao người mong muốn nhưng cô bé lại luôn vì chiếc mũi thấp của mình hay những vết tàn nhang trên mặt mà tự ti. Em luôn cảm thấy mình rất xấu, chưng diện lên chỉ khiến cho người khác cười chê nên chẳng bao giờ chăm chút cho bản thân.

Bình luận đoạn
Mọi ngày, Ánh Dương ăn mặc khá đơn giản, đôi lúc còn có phần xuề xòa, khiến người đối diện không đánh giá cao vẻ ngoài của em. Tuy có nhiều nét xinh xắn hút mắt, như đôi mắt vừa có thể mang vẻ đáng yêu của trẻ con, vừa có cả sự mạnh mẽ của người trẻ đang trong quá trình chứng tỏ bản thân, lại xen lẫn cả cảm giác man mát buồn của người từng trải hay đôi môi đỏ hồng nhỏ xinh, đầy đặn mà bao người mong muốn nhưng cô bé lại luôn vì chiếc mũi thấp của mình hay những vết tàn nhang trên mặt mà tự ti. Em luôn cảm thấy mình rất xấu, chưng diện lên chỉ khiến cho người khác cười chê nên chẳng bao giờ chăm chút cho bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hôm nay, dưới bàn tay ma thuật của thợ trang điểm do Nhật An tìm giúp, Ánh Dương hoàn toàn lột xác. Sau hơn hai tiếng ngồi trong salon vừa làm đẹp, vừa ôn tập cho bài kiểm tra tiếng Anh vào ngày mai, chú vịt con xấu xí, nhút nhát đã trở thành con thiên nga xinh đẹp, tự tin.

Bình luận đoạn
Hôm nay, dưới bàn tay ma thuật của thợ trang điểm do Nhật An tìm giúp, Ánh Dương hoàn toàn lột xác. Sau hơn hai tiếng ngồi trong salon vừa làm đẹp, vừa ôn tập cho bài kiểm tra tiếng Anh vào ngày mai, chú vịt con xấu xí, nhút nhát đã trở thành con thiên nga xinh đẹp, tự tin.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diện bộ váy đen “kín cổng cao tường” dài qua gối, đúng giờ hẹn, Ánh Dương bước ra khỏi salon, lên chiếc ô tô hãng M của Nhật An để đến nhà hàng. Ghế phụ cạnh chỗ lái vẫn còn trống nhưng Ánh Dương sớm đã có ý định ngồi cùng Tịch Vũ nên đến liếc mắt cũng chẳng thèm nhìn đến nó, cô mở cửa sau ô tô, ngồi vào vị trí bên cạnh bên cậu thiếu niên đeo tai nghe đang nhắm mắt nghỉ ngơi kia.

Bình luận đoạn
Diện bộ váy đen “kín cổng cao tường” dài qua gối, đúng giờ hẹn, Ánh Dương bước ra khỏi salon, lên chiếc ô tô hãng M của Nhật An để đến nhà hàng. Ghế phụ cạnh chỗ lái vẫn còn trống nhưng Ánh Dương sớm đã có ý định ngồi cùng Tịch Vũ nên đến liếc mắt cũng chẳng thèm nhìn đến nó, cô mở cửa sau ô tô, ngồi vào vị trí bên cạnh bên cậu thiếu niên đeo tai nghe đang nhắm mắt nghỉ ngơi kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thế này là sao đây? Hai đứa thật sự xem anh là tài xế riêng à?”

Bình luận đoạn
“Thế này là sao đây? Hai đứa thật sự xem anh là tài xế riêng à?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An giơ tay hạ kính chiếu hậu trong ô tô xuống, miệng hờn dỗi trách móc nhưng vẫn chầm chậm đánh lái rời đi.

Bình luận đoạn
Nhật An giơ tay hạ kính chiếu hậu trong ô tô xuống, miệng hờn dỗi trách móc nhưng vẫn chầm chậm đánh lái rời đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương biểu môi giải thích:

Bình luận đoạn
Ánh Dương biểu môi giải thích:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em vẫn luôn thích ngồi dưới này mà. Anh có trách thì trách anh Vũ ấy, tự nhiên giành chỗ của em.”

Bình luận đoạn
“Em vẫn luôn thích ngồi dưới này mà. Anh có trách thì trách anh Vũ ấy, tự nhiên giành chỗ của em.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói xong, Ánh Dương cẩn thận thắt dây an toàn cho mình, rồi vô thức nhìn sang anh trai ngồi cạnh. Thấy anh vẫn chưa thắt dây, cô bé nhẹ nhàng choàng qua người cậu, giúp anh thắt lại dây an toàn.

Bình luận đoạn
Nói xong, Ánh Dương cẩn thận thắt dây an toàn cho mình, rồi vô thức nhìn sang anh trai ngồi cạnh. Thấy anh vẫn chưa thắt dây, cô bé nhẹ nhàng choàng qua người cậu, giúp anh thắt lại dây an toàn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy hả? Sao anh nhớ….. lần trước hình như em còn giành ngồi ghế phụ lái với anh cơ mà.”

Bình luận đoạn
“Vậy hả? Sao anh nhớ….. lần trước hình như em còn giành ngồi ghế phụ lái với anh cơ mà.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Khi nào ạ?”

Bình luận đoạn
“Khi nào ạ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương ngạc nhiên, tròn xoe mắt hỏi lại.

Bình luận đoạn
Ánh Dương ngạc nhiên, tròn xoe mắt hỏi lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tuần trước, hôm thằng Vũ tập lái xe, lúc nó chở anh đến trường đón em đấy.”

Bình luận đoạn
“Tuần trước, hôm thằng Vũ tập lái xe, lúc nó chở anh đến trường đón em đấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương tỉnh bơ bịa đại một lý do:

Bình luận đoạn
Ánh Dương tỉnh bơ bịa đại một lý do:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 “Do lúc đó….. lúc đó em hơi mệt, ngồi sau dễ say xe nên….. em mới muốn ngồi trước thôi.”

Bình luận đoạn
 “Do lúc đó….. lúc đó em hơi mệt, ngồi sau dễ say xe nên….. em mới muốn ngồi trước thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 “Thật sao?”

Bình luận đoạn
 “Thật sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An hơi nhướn mày, nghi hoặc nhìn cô em gái qua chiếc gương gắn ở giữa xe.

Bình luận đoạn
Nhật An hơi nhướn mày, nghi hoặc nhìn cô em gái qua chiếc gương gắn ở giữa xe.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vâng.”

Bình luận đoạn
“Vâng.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương đáp lời anh một cách dứt khoát.

Bình luận đoạn
Ánh Dương đáp lời anh một cách dứt khoát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 

Bình luận đoạn
 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chẳng biết qua bao lâu, Nhật An đột nhiên lại nhẹ giọng khen cô em gái nhỏ của mình:

Bình luận đoạn
Chẳng biết qua bao lâu, Nhật An đột nhiên lại nhẹ giọng khen cô em gái nhỏ của mình:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hôm nay….. em xinh lắm đấy.”

Bình luận đoạn
“Hôm nay….. em xinh lắm đấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ma thuật diệu kì biến cô bé lọ lem nhàm chán trở thành một nàng công chúa kiêu sa, sự tự tin cũng lớn hơn ngày thường không ít.

Bình luận đoạn
Ma thuật diệu kì biến cô bé lọ lem nhàm chán trở thành một nàng công chúa kiêu sa, sự tự tin cũng lớn hơn ngày thường không ít.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em xinh đó giờ, giờ anh mới biết à?”

Bình luận đoạn
“Em xinh đó giờ, giờ anh mới biết à?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương cười tươi tắn, vui vẻ đáp.

Bình luận đoạn
Ánh Dương cười tươi tắn, vui vẻ đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừ, đúng vậy nhỉ.”

Bình luận đoạn
“Ừ, đúng vậy nhỉ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An cười, hùa theo cô bé.

Bình luận đoạn
Nhật An cười, hùa theo cô bé.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người, một nam một nữ mãi nói chuyện, chẳng ai để ý đến cậu trai đang nhắm mắt nghỉ ngơi trên xe, chẳng ai biết trong chiếc tai nghe ấy rốt cuộc đang phát những gì mà lại khiến cậu nhóc bất giác mỉm cười dịu dàng.

Bình luận đoạn
Hai người, một nam một nữ mãi nói chuyện, chẳng ai để ý đến cậu trai đang nhắm mắt nghỉ ngơi trên xe, chẳng ai biết trong chiếc tai nghe ấy rốt cuộc đang phát những gì mà lại khiến cậu nhóc bất giác mỉm cười dịu dàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả ba được sắp xếp ngồi bàn gần sân khấu, đó là ưu tiên của mối quan hệ “thân thiết như người nhà”. Chứng kiến toàn bộ quá trình từ lúc cô dâu được cả bố dượng và bố ruột, những người đàn ông vẫn luôn xem chị như thứ kho báu quý giá nhất trên đời tiến vào lễ đường, khoảnh khắc khi cả hai ông bố trao con gái của mình cho chú rể của cô ấy, dặn dò và chúc phúc, cho đến cả khi cô dâu và chú rể cùng đọc bức thư viết cho nhau và cuối cùng là lời tuyên thệ, trao nhẫn và nụ hôn thắm thiết xen lẫn những giọt nước mắt vừa mặn, vừa ngọt, trong lòng Ánh Dương xuất hiện vô số những cảm xúc lẫn lộn.

Bình luận đoạn
Cả ba được sắp xếp ngồi bàn gần sân khấu, đó là ưu tiên của mối quan hệ “thân thiết như người nhà”. Chứng kiến toàn bộ quá trình từ lúc cô dâu được cả bố dượng và bố ruột, những người đàn ông vẫn luôn xem chị như thứ kho báu quý giá nhất trên đời tiến vào lễ đường, khoảnh khắc khi cả hai ông bố trao con gái của mình cho chú rể của cô ấy, dặn dò và chúc phúc, cho đến cả khi cô dâu và chú rể cùng đọc bức thư viết cho nhau và cuối cùng là lời tuyên thệ, trao nhẫn và nụ hôn thắm thiết xen lẫn những giọt nước mắt vừa mặn, vừa ngọt, trong lòng Ánh Dương xuất hiện vô số những cảm xúc lẫn lộn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vui mừng vì đã chứng kiến được quả ngọt của mối tình đẹp nhưng nhiều trắc trở của chị Ánh và anh Duy. Xúc động khi nhìn thấy chị được cả hai ông bố dắt tay vào lễ đường và cả những giọt nước mắt của bố dượng chị khi ông dặn dò con rể phải yêu thương và chăm sóc tốt cho con gái của mình.

Bình luận đoạn
Vui mừng vì đã chứng kiến được quả ngọt của mối tình đẹp nhưng nhiều trắc trở của chị Ánh và anh Duy. Xúc động khi nhìn thấy chị được cả hai ông bố dắt tay vào lễ đường và cả những giọt nước mắt của bố dượng chị khi ông dặn dò con rể phải yêu thương và chăm sóc tốt cho con gái của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chị Ánh là người tốt, xứng đáng được yêu thương và hạnh phúc. Tình yêu mà anh Duy dành cho chị Ánh đủ vững để cho chị dựa dẫm cả đời, anh chắc chắn sẽ là người có thể khiến cho chị vui vẻ và hành phúc. Dù cho phải đi một vòng lớn, bọn họ cũng đã về với nhau, cho dù có bao nhiêu cách trở, người có tình đều sẽ lại về với nhau.

Bình luận đoạn
Chị Ánh là người tốt, xứng đáng được yêu thương và hạnh phúc. Tình yêu mà anh Duy dành cho chị Ánh đủ vững để cho chị dựa dẫm cả đời, anh chắc chắn sẽ là người có thể khiến cho chị vui vẻ và hành phúc. Dù cho phải đi một vòng lớn, bọn họ cũng đã về với nhau, cho dù có bao nhiêu cách trở, người có tình đều sẽ lại về với nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương có thể tự ti về vẻ ngoài của mình nhưng cô bé vẫn luôn tự tin rằng mình là một cô gái “tốt gỗ”. Vậy nên, cho dù có thế nào, em vẫn luôn tin rằng thần sẽ phái ai đó thật tốt đến để yêu thương và chữa lành những tổn thương của em. Đến lúc đó, chuyện tình yêu của bọn họ cho dù có khó khăn thế nào, cô bé cũng nhất định sẽ cùng anh vượt qua, cùng nhau giành lấy kết thúc hạnh phúc mãi mãi về sau của mình.

Bình luận đoạn
Ánh Dương có thể tự ti về vẻ ngoài của mình nhưng cô bé vẫn luôn tự tin rằng mình là một cô gái “tốt gỗ”. Vậy nên, cho dù có thế nào, em vẫn luôn tin rằng thần sẽ phái ai đó thật tốt đến để yêu thương và chữa lành những tổn thương của em. Đến lúc đó, chuyện tình yêu của bọn họ cho dù có khó khăn thế nào, cô bé cũng nhất định sẽ cùng anh vượt qua, cùng nhau giành lấy kết thúc hạnh phúc mãi mãi về sau của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em làm gì mà cứ nhìn anh mãi thế? Mặt anh dính gì hả?”

Bình luận đoạn
“Em làm gì mà cứ nhìn anh mãi thế? Mặt anh dính gì hả?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tịch Vũ đưa tay xoa mặt, khó hiểu hỏi Ánh Dương.

Bình luận đoạn
Tịch Vũ đưa tay xoa mặt, khó hiểu hỏi Ánh Dương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“À, không….. không có dính….. không có gì hết.”

Bình luận đoạn
“À, không….. không có dính….. không có gì hết.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương xấu hổ, nhanh chóng chuyển ánh mắt sang nơi khác, ấp úng đáp.

Bình luận đoạn
Ánh Dương xấu hổ, nhanh chóng chuyển ánh mắt sang nơi khác, ấp úng đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cô dâu, chú rể đến rồi!”

Bình luận đoạn
“Cô dâu, chú rể đến rồi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chúng ta nâng ly chúc mừng hạnh phúc của bọn họ thôi nào.”

Bình luận đoạn
“Chúng ta nâng ly chúc mừng hạnh phúc của bọn họ thôi nào.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một cô gái ngồi cùng bàn với Ánh Dương đứng dậy, giơ ly lên cao, lớn tiếng nói, vừa khéo có thể giải vây cho Ánh Dương.

Bình luận đoạn
Một cô gái ngồi cùng bàn với Ánh Dương đứng dậy, giơ ly lên cao, lớn tiếng nói, vừa khéo có thể giải vây cho Ánh Dương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi người trong bàn tiệc đều là bạn bè thân thiết của cô dâu có người còn là bạn thân 20 năm của Ngọc Ánh, Ánh Dương còn phát hiện trong bàn của cô bé có cả nữ diễn viên trẻ đang nổi gần đây. Ai cũng vui vẻ cụng ly, thật tâm chúc mừng cho đôi vợ chồng son. Ánh Dương cầm ly nước ngọt của mình, rụt rè đưa lên, hòa nhịp cùng âm thanh của mọi người.

Bình luận đoạn
Mọi người trong bàn tiệc đều là bạn bè thân thiết của cô dâu có người còn là bạn thân 20 năm của Ngọc Ánh, Ánh Dương còn phát hiện trong bàn của cô bé có cả nữ diễn viên trẻ đang nổi gần đây. Ai cũng vui vẻ cụng ly, thật tâm chúc mừng cho đôi vợ chồng son. Ánh Dương cầm ly nước ngọt của mình, rụt rè đưa lên, hòa nhịp cùng âm thanh của mọi người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“1..… 2….. 3….. dô…”

Bình luận đoạn
“1..… 2….. 3….. dô…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Việc cô dâu trao lại hoa cưới của mình cho người khác trong buổi tiệc có ngụ ý truyền lại may mắn của cô ấy cho người khác, mong họ sớm ngày tìm được ý trung nhân của cuộc đời mình.

Bình luận đoạn
Việc cô dâu trao lại hoa cưới của mình cho người khác trong buổi tiệc có ngụ ý truyền lại may mắn của cô ấy cho người khác, mong họ sớm ngày tìm được ý trung nhân của cuộc đời mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khác với phần lớn các cô dâu khác, Ngọc Ánh chọn một cách nhẹ nhàng hơn cho màn trao lại hoa cưới của mình. Bó hoa cưới được buộc sẵn mấy sợi dây ruy băng màu trắng, trong số đó chỉ có duy nhất một sợi được buộc chặt vào cuống hoa, còn lại đều chỉ được buộc hờ. Khi kéo, những sợi ruy băng ấy đều sẽ tuột ra, chỉ còn lại duy nhất sợi ruy băng được buộc chặt vào cuống hóa. Cách này vừa giúp cho các cô gái không bị mất hình tượng vừa không làm hư bó hoa của cô dâu.

Bình luận đoạn
Khác với phần lớn các cô dâu khác, Ngọc Ánh chọn một cách nhẹ nhàng hơn cho màn trao lại hoa cưới của mình. Bó hoa cưới được buộc sẵn mấy sợi dây ruy băng màu trắng, trong số đó chỉ có duy nhất một sợi được buộc chặt vào cuống hoa, còn lại đều chỉ được buộc hờ. Khi kéo, những sợi ruy băng ấy đều sẽ tuột ra, chỉ còn lại duy nhất sợi ruy băng được buộc chặt vào cuống hóa. Cách này vừa giúp cho các cô gái không bị mất hình tượng vừa không làm hư bó hoa của cô dâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những người bạn thân thiết với cô dâu, cả các chị gái và các “chế” yêu đều lần lượt được Ngọc Ánh gọi lên sân khấu.

Bình luận đoạn
Những người bạn thân thiết với cô dâu, cả các chị gái và các “chế” yêu đều lần lượt được Ngọc Ánh gọi lên sân khấu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bàn của Ánh Dương, ngoại trừ cô diễn viên nổi tiếng kia và cô bé, các chị đều đã lần lượt được gọi tên lên sân khấu. Cô diễn viên kia bằng tuổi Ngọc Ánh nhưng sự nghiệp chỉ vừa khởi sắc, cho nên thay vì chọn người yêu và lấy chồng, điều cần được ưu tiên nhất vẫn là tập trung cho sự nghiệp. Còn Ánh Dương, cô bé vẫn còn nhỏ, còn là học sinh lớp 12, tháng 7 này còn phải thi đại học, cũng chẳng còn hơi sức đâu mà yêu đương.

Bình luận đoạn
Bàn của Ánh Dương, ngoại trừ cô diễn viên nổi tiếng kia và cô bé, các chị đều đã lần lượt được gọi tên lên sân khấu. Cô diễn viên kia bằng tuổi Ngọc Ánh nhưng sự nghiệp chỉ vừa khởi sắc, cho nên thay vì chọn người yêu và lấy chồng, điều cần được ưu tiên nhất vẫn là tập trung cho sự nghiệp. Còn Ánh Dương, cô bé vẫn còn nhỏ, còn là học sinh lớp 12, tháng 7 này còn phải thi đại học, cũng chẳng còn hơi sức đâu mà yêu đương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 

Bình luận đoạn
 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Và cô gái cuối cùng… Ánh Dương. Mặt trời nhỏ của chị, nhanh lên đây nào.”

Bình luận đoạn
“Và cô gái cuối cùng… Ánh Dương. Mặt trời nhỏ của chị, nhanh lên đây nào.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô dâu vừa cầm bó hoa, vừa gọi lớn vào chiếc mic mà chú rể đang giúp cô cầm.

Bình luận đoạn
Cô dâu vừa cầm bó hoa, vừa gọi lớn vào chiếc mic mà chú rể đang giúp cô cầm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương ngẩn người một lúc, định bụng từ chối khéo, nhường lại cho người khác. Song, khi bị ánh mắt của nhiều người và ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào mặt, cuối cùng cũng chỉ có thể mỉm cười ngại ngùng, bước nhanh lên sân khấu. Ánh Dương đi nhanh đến mức còn suýt ngã vì vấp phải bậc thang.

Bình luận đoạn
Ánh Dương ngẩn người một lúc, định bụng từ chối khéo, nhường lại cho người khác. Song, khi bị ánh mắt của nhiều người và ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào mặt, cuối cùng cũng chỉ có thể mỉm cười ngại ngùng, bước nhanh lên sân khấu. Ánh Dương đi nhanh đến mức còn suýt ngã vì vấp phải bậc thang.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Có người nói em thích nhận hoa cưới nên chị để em lên thử vận may xem sao. Còn chuyện yêu đương cưới xin, em còn nhỏ, không cần phải vội, cứ từ từ mà chọn cho đúng. Chúc em may mắn nha.”

Bình luận đoạn
“Có người nói em thích nhận hoa cưới nên chị để em lên thử vận may xem sao. Còn chuyện yêu đương cưới xin, em còn nhỏ, không cần phải vội, cứ từ từ mà chọn cho đúng. Chúc em may mắn nha.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngọc Ánh khẽ nói vào tai Ánh Dương khi cô bé đi đến gần cô, cầm lấy sợi ruy băng cuối cùng.

Bình luận đoạn
Ngọc Ánh khẽ nói vào tai Ánh Dương khi cô bé đi đến gần cô, cầm lấy sợi ruy băng cuối cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mười ba cô gái nắm chặt mười ba sợi ruy băng ở trong tay, mỗi người mang trong lòng những suy nghĩ và mong muốn khác nhau. Khi đếm ngược kết thúc, tất cả đồng loạt kéo sợi dây ruy băng về phía mình.

Bình luận đoạn
Mười ba cô gái nắm chặt mười ba sợi ruy băng ở trong tay, mỗi người mang trong lòng những suy nghĩ và mong muốn khác nhau. Khi đếm ngược kết thúc, tất cả đồng loạt kéo sợi dây ruy băng về phía mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hôm nay, ai sẽ là người may mắn?

Bình luận đoạn
Hôm nay, ai sẽ là người may mắn?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ánh Dương, em nhận được hoa thật này. May mắn thật!”

Bình luận đoạn
“Ánh Dương, em nhận được hoa thật này. May mắn thật!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương vừa cầm bó hoa cưới lủi thủi về đến bàn thì đã nhận được lời này từ Nhật An, cô lại chẳng thể cười nổi.

Bình luận đoạn
Ánh Dương vừa cầm bó hoa cưới lủi thủi về đến bàn thì đã nhận được lời này từ Nhật An, cô lại chẳng thể cười nổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhận được hoa cưới, Ánh Dương lại chẳng vui mấy, bởi em là người nhỏ tuổi nhất, yêu đương, hẹn hò hay kết hôn đều chẳng phải là mục tiêu trước mắt. Hơn nữa, hiện tại em còn chẳng có bạn trai, nhận hoa cưới để làm gì chứ? Các chị lại khác, đều đã chạm ngưỡng ba mươi và phần lớn đều đã có bạn trai cả rồi. Em thế này chẳng khác nào đang hẫng tay trên của mọi người.

Bình luận đoạn
Nhận được hoa cưới, Ánh Dương lại chẳng vui mấy, bởi em là người nhỏ tuổi nhất, yêu đương, hẹn hò hay kết hôn đều chẳng phải là mục tiêu trước mắt. Hơn nữa, hiện tại em còn chẳng có bạn trai, nhận hoa cưới để làm gì chứ? Các chị lại khác, đều đã chạm ngưỡng ba mươi và phần lớn đều đã có bạn trai cả rồi. Em thế này chẳng khác nào đang hẫng tay trên của mọi người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương cúi mặt, tập trung ăn, đôi lúc lại len lén nhìn lên, xem sắc mặt của các chị ngồi cùng. Khi ai đó bất chợt chạm mắt với mình, cô bé sẽ nhanh chóng cụp mắt xuống, giả vờ gắp đồ ăn cho vào miệng. Tuy các chị đều vẫn giống như trước, cư xử nhẹ nhàng và thân thiện nhưng trong lòng em vẫn luôn bị cảm giác lo lắng và có lỗi dằn vặt. Em sợ mọi người ghét mình.

Bình luận đoạn
Ánh Dương cúi mặt, tập trung ăn, đôi lúc lại len lén nhìn lên, xem sắc mặt của các chị ngồi cùng. Khi ai đó bất chợt chạm mắt với mình, cô bé sẽ nhanh chóng cụp mắt xuống, giả vờ gắp đồ ăn cho vào miệng. Tuy các chị đều vẫn giống như trước, cư xử nhẹ nhàng và thân thiện nhưng trong lòng em vẫn luôn bị cảm giác lo lắng và có lỗi dằn vặt. Em sợ mọi người ghét mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì cảm thấy hơi ngột ngạt và chẳng còn thoải mái như trước, khi bữa tiệc còn chưa kết thúc, đồ ăn vẫn chưa được dọn lên hết, Ánh Dương lịch sự xin phép mọi người để ra ngoài. Em muốn đi dạo, hóng gió cho khuây khỏa đầu óc.

Bình luận đoạn
Vì cảm thấy hơi ngột ngạt và chẳng còn thoải mái như trước, khi bữa tiệc còn chưa kết thúc, đồ ăn vẫn chưa được dọn lên hết, Ánh Dương lịch sự xin phép mọi người để ra ngoài. Em muốn đi dạo, hóng gió cho khuây khỏa đầu óc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đi được một lúc, đến một chỗ khá thưa người qua lại, một mình tựa vào lan can, nhìn xuống bên dưới xem dòng xe đang chạy, Ánh Dương chợt phát hiện ra Tịch Vũ, người còn rời đi sớm hơn cả em. Anh đứng dựa vào một góc tường, tay trái cầm điếu thuốc lá đang cháy đỏ rực đưa lên miệng rít một một thật dài, sau đó lại chầm chậm nhả ra một làn khói trắng mờ bay là là trong không khí, tay phải lười biếng lướt điện thoại.

Bình luận đoạn
Đi được một lúc, đến một chỗ khá thưa người qua lại, một mình tựa vào lan can, nhìn xuống bên dưới xem dòng xe đang chạy, Ánh Dương chợt phát hiện ra Tịch Vũ, người còn rời đi sớm hơn cả em. Anh đứng dựa vào một góc tường, tay trái cầm điếu thuốc lá đang cháy đỏ rực đưa lên miệng rít một một thật dài, sau đó lại chầm chậm nhả ra một làn khói trắng mờ bay là là trong không khí, tay phải lười biếng lướt điện thoại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Tịch Vũ!”

Bình luận đoạn
“Anh Tịch Vũ!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương lớn tiếng gọi từ trên cao.

Bình luận đoạn
Ánh Dương lớn tiếng gọi từ trên cao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như một đứa trẻ bị bắt gặp khi làm chuyện xấu, Tịch Vũ giật thót, ngạc nhiên ngó quanh quẩn, xong lại xoay người, ngẩng đầu nhìn lên.

Bình luận đoạn
Như một đứa trẻ bị bắt gặp khi làm chuyện xấu, Tịch Vũ giật thót, ngạc nhiên ngó quanh quẩn, xong lại xoay người, ngẩng đầu nhìn lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc cho vẫn đang mang giày cao gót, Ánh Dương chạy một mạch xuống bên dưới. Bậc thang khá nhỏ và cao, cô bé suýt ngã vài lần nhưng sau cùng vẫn có thể an toàn chạy đến bên cạnh Tịch Vũ.

Bình luận đoạn
Mặc cho vẫn đang mang giày cao gót, Ánh Dương chạy một mạch xuống bên dưới. Bậc thang khá nhỏ và cao, cô bé suýt ngã vài lần nhưng sau cùng vẫn có thể an toàn chạy đến bên cạnh Tịch Vũ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa thấy Ánh Dương đến gần, cậu thanh niên lập tức vứt điều thuốc xuống đất, di chân dập tắt nó.

Bình luận đoạn
Vừa thấy Ánh Dương đến gần, cậu thanh niên lập tức vứt điều thuốc xuống đất, di chân dập tắt nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao em lại xuống đây?”

Bình luận đoạn
“Sao em lại xuống đây?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao anh lại hút thuốc?”

Bình luận đoạn
“Sao anh lại hút thuốc?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả hai cùng đồng thanh, hướng về nhau nói lớn.

Bình luận đoạn
Cả hai cùng đồng thanh, hướng về nhau nói lớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Song, chẳng ai đáp lời ai.

Bình luận đoạn
Song, chẳng ai đáp lời ai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao em không ở trong đó với mọi người mà lại ra đây?”

Bình luận đoạn
“Sao em không ở trong đó với mọi người mà lại ra đây?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tịch Vũ chủ động bước lại gần, đưa tay để Ánh Dương dựa vào vì nhìn thấy dáng đi xiên xiên vẹo vẹo của em.

Bình luận đoạn
Tịch Vũ chủ động bước lại gần, đưa tay để Ánh Dương dựa vào vì nhìn thấy dáng đi xiên xiên vẹo vẹo của em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy vẫn còn đang thở hồng hộc vì dùng hết sức để chạy xuống đây, Ánh Dương vẫn nhăn mặt, chất vấn anh trai:

Bình luận đoạn
Tuy vẫn còn đang thở hồng hộc vì dùng hết sức để chạy xuống đây, Ánh Dương vẫn nhăn mặt, chất vấn anh trai:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Khoan hỏi chuyện của em đã. Sao anh lại hút thuốc? Lúc trước anh có hút đâu.”

Bình luận đoạn
“Khoan hỏi chuyện của em đã. Sao anh lại hút thuốc? Lúc trước anh có hút đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tịch Vũ nhẹ giọng đáp:

Bình luận đoạn
Tịch Vũ nhẹ giọng đáp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 “Thỉnh thoảng anh mới hút thôi, em đừng lo.”

Bình luận đoạn
 “Thỉnh thoảng anh mới hút thôi, em đừng lo.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 “Em phải lo chứ! Hút thuốc có hại cho sức khỏe lắm, anh không biết hả?”

Bình luận đoạn
 “Em phải lo chứ! Hút thuốc có hại cho sức khỏe lắm, anh không biết hả?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương vừa nhặt mẩu thuốc trên đất cho vào thùng rác gần đó, vừa cằn nhằn.

Bình luận đoạn
Ánh Dương vừa nhặt mẩu thuốc trên đất cho vào thùng rác gần đó, vừa cằn nhằn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không phải mình em, mẹ anh mà biết chắc chắn cũng sẽ lo lắm đó.”

Bình luận đoạn
“Không phải mình em, mẹ anh mà biết chắc chắn cũng sẽ lo lắm đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vả lại, bố anh là bác sĩ, cũng không thích con trai mình hút thuốc đ…..”

Bình luận đoạn
“Vả lại, bố anh là bác sĩ, cũng không thích con trai mình hút thuốc đ…..”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chẳng để Ánh Dương nói xong, Tịch Vũ như bị chọc vào vết thương nào đấy, cậu đột nhiên đanh mặt, trầm giọng cắt ngang:

Bình luận đoạn
Chẳng để Ánh Dương nói xong, Tịch Vũ như bị chọc vào vết thương nào đấy, cậu đột nhiên đanh mặt, trầm giọng cắt ngang:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh lớn rồi Ánh Dương, anh có quyền làm bất cứ chuyện gì mà anh muốn. Dù cho anh có hút thuốc, xăm mình hay là gì đi chăng nữa thì ai cũng không có quyền cấm đoán hết. Em hiểu không?”

Bình luận đoạn
“Anh lớn rồi Ánh Dương, anh có quyền làm bất cứ chuyện gì mà anh muốn. Dù cho anh có hút thuốc, xăm mình hay là gì đi chăng nữa thì ai cũng không có quyền cấm đoán hết. Em hiểu không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em..… hiểu rồi… Em sẽ không xen vào chuyện của anh nữa đâu, anh muốn làm gì thì cứ làm đi. Em xin lỗi.”

Bình luận đoạn
“Em..… hiểu rồi… Em sẽ không xen vào chuyện của anh nữa đâu, anh muốn làm gì thì cứ làm đi. Em xin lỗi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương cúi đầu, nhỏ giọng đáp. Nói rồi, em bỏ đi một mạch, mặc kệ Tịch Vũ. Chính Tịch Vũ đã nói không muốn em xen vào chuyện của mình, đã thế thì em chẳng thèm quan tâm đến anh ấy nữa.

Bình luận đoạn
Ánh Dương cúi đầu, nhỏ giọng đáp. Nói rồi, em bỏ đi một mạch, mặc kệ Tịch Vũ. Chính Tịch Vũ đã nói không muốn em xen vào chuyện của mình, đã thế thì em chẳng thèm quan tâm đến anh ấy nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến và đi, nhanh như cơn gió mùa hạ. Nhưng, mùa hạ nào chỉ có gió, mùa hạ còn có cả những cơn mưa rào.

Bình luận đoạn
Đến và đi, nhanh như cơn gió mùa hạ. Nhưng, mùa hạ nào chỉ có gió, mùa hạ còn có cả những cơn mưa rào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 “Sao mắt em đỏ vậy?”

Bình luận đoạn
 “Sao mắt em đỏ vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bụi bay vào mắt thôi ạ.”

Bình luận đoạn
“Bụi bay vào mắt thôi ạ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao mũi em cũng đỏ vậy?”

Bình luận đoạn
“Sao mũi em cũng đỏ vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vì trời lạnh thôi ạ.”

Bình luận đoạn
“Vì trời lạnh thôi ạ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thế mặc áo của anh vào này. Nếu em bệnh, mẹ Hạnh sẽ càm ràm anh, bảo anh không chăm sóc tốt cho em đấy.”

Bình luận đoạn
“Thế mặc áo của anh vào này. Nếu em bệnh, mẹ Hạnh sẽ càm ràm anh, bảo anh không chăm sóc tốt cho em đấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cảm ơn anh.”

Bình luận đoạn
“Cảm ơn anh.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!