Truyện
Trước Sau
Cá Tháng Tư · Yên Hoa · 7/8/2024 4:34:19 PM · 1 0

Chương 2.2:

Cả bố và mẹ của Ánh Dương may mắn hơn nhiều người đồng trang lứa khác, được ông bà cho ăn học đến nơi đến chốn và hơn hết, cả hai đều là những người ham học hỏi. Dù là bên nội hay bên ngoại đều không thiếu những cá nhân tài giỏi, ưu tú vẫn đang ngày ngày cống hiến cho đất nước, cho xã hội. Ấy vậy nên từ nhỏ, Ánh Dương đã được bố mẹ đặt lên mình rất nhiều kỳ vọng. Bố mẹ nào mà chẳng muốn con có thể trở thành ông này bà nọ, có cuộc sống giàu sang sung túc, công danh rạng rỡ cho cả họ được nhờ.

Bình luận đoạn
Cả bố và mẹ của Ánh Dương may mắn hơn nhiều người đồng trang lứa khác, được ông bà cho ăn học đến nơi đến chốn và hơn hết, cả hai đều là những người ham học hỏi. Dù là bên nội hay bên ngoại đều không thiếu những cá nhân tài giỏi, ưu tú vẫn đang ngày ngày cống hiến cho đất nước, cho xã hội. Ấy vậy nên từ nhỏ, Ánh Dương đã được bố mẹ đặt lên mình rất nhiều kỳ vọng. Bố mẹ nào mà chẳng muốn con có thể trở thành ông này bà nọ, có cuộc sống giàu sang sung túc, công danh rạng rỡ cho cả họ được nhờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bản chất vốn sáng dạ, lại nhạy cảm với những thứ xung quanh, đặc biệt là con chữ, câu chuyện. Từ nhỏ, Ánh Dương đã vô cùng yêu thích những môn xã hội, đặc biệt là môn Văn và Lịch Sử. Nhưng, đối với những môn cần tính toán, Ánh Dương lại gặp trở ngại rất lớn, cô bé chẳng bao giờ có thể hiểu nổi các quy luật của mấy con số.

Bình luận đoạn
Bản chất vốn sáng dạ, lại nhạy cảm với những thứ xung quanh, đặc biệt là con chữ, câu chuyện. Từ nhỏ, Ánh Dương đã vô cùng yêu thích những môn xã hội, đặc biệt là môn Văn và Lịch Sử. Nhưng, đối với những môn cần tính toán, Ánh Dương lại gặp trở ngại rất lớn, cô bé chẳng bao giờ có thể hiểu nổi các quy luật của mấy con số.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An lại khác, cậu giỏi tất cả các môn, đặc biệt là các môn tự nhiên, nhất là môn Toán. Đây cũng là một trong những lý do khiến cô bé Ánh Dương mê mệt cậu nhóc khó gần này. Mỗi khi sắp đến kì thi, Ánh Dương sẽ chọn ra một ngày cuối tuần đẹp trời, ôm sách vở Toán đến tìm Nhật An. Tuy thường không mấy tình nguyện nhưng Nhật An vẫn sẽ dành cả ngày hôm ấy để ôn lại kiến thức cho con bé.

Bình luận đoạn
Nhật An lại khác, cậu giỏi tất cả các môn, đặc biệt là các môn tự nhiên, nhất là môn Toán. Đây cũng là một trong những lý do khiến cô bé Ánh Dương mê mệt cậu nhóc khó gần này. Mỗi khi sắp đến kì thi, Ánh Dương sẽ chọn ra một ngày cuối tuần đẹp trời, ôm sách vở Toán đến tìm Nhật An. Tuy thường không mấy tình nguyện nhưng Nhật An vẫn sẽ dành cả ngày hôm ấy để ôn lại kiến thức cho con bé.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ nhỏ, Ánh Dương đã được dạy dỗ để trở thành một đứa con vâng lời, một học sinh xuất sắc, luôn nằm trong nhóm dẫn đầu của khối. Trong năm học, con bé phải luôn chăm chỉ học tập, nỗ lực khắc phục điểm yếu kém của mình, một phút cũng không được lơ là, cố gắng đạt thành tích tốt nhất theo đúng kỳ vọng của mẹ. Em rất ít khi làm mẹ thất vọng về việc học của mình, chỉ trừ một lần vào năm ngoái. Khi ấy, Ánh Dương đi học trong tình trạng sốt cao, chẳng may hôm đó giáo viên chủ nhiệm lớp vừa hay cho bọn em kiểm tra Toán đột xuất. Trong tình trạng mơ mơ hồ hồ, em cố hoàn thành xong bài làm của mình rồi gục xuống bàn và thiếp đi vì mệt. Kết quả, trong lúc không tỉnh táo ấy, em bỏ quên mặt giấy còn lại. Bài kiểm tra lần ấy của em chỉ được 5 điểm. Mặc cho những câu em đã làm đều đúng hết thảy, mặc cho em cố giải thích với mẹ thế nào, sau hôm ấy, cả người em vẫn in hằn những vết bầm tím.

Bình luận đoạn
Từ nhỏ, Ánh Dương đã được dạy dỗ để trở thành một đứa con vâng lời, một học sinh xuất sắc, luôn nằm trong nhóm dẫn đầu của khối. Trong năm học, con bé phải luôn chăm chỉ học tập, nỗ lực khắc phục điểm yếu kém của mình, một phút cũng không được lơ là, cố gắng đạt thành tích tốt nhất theo đúng kỳ vọng của mẹ. Em rất ít khi làm mẹ thất vọng về việc học của mình, chỉ trừ một lần vào năm ngoái. Khi ấy, Ánh Dương đi học trong tình trạng sốt cao, chẳng may hôm đó giáo viên chủ nhiệm lớp vừa hay cho bọn em kiểm tra Toán đột xuất. Trong tình trạng mơ mơ hồ hồ, em cố hoàn thành xong bài làm của mình rồi gục xuống bàn và thiếp đi vì mệt. Kết quả, trong lúc không tỉnh táo ấy, em bỏ quên mặt giấy còn lại. Bài kiểm tra lần ấy của em chỉ được 5 điểm. Mặc cho những câu em đã làm đều đúng hết thảy, mặc cho em cố giải thích với mẹ thế nào, sau hôm ấy, cả người em vẫn in hằn những vết bầm tím.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mùa hè, chiếc áo xanh rì rì của phượng vĩ nơi sân trường đã được điểm xuyết vài chùm hoa đỏ rực rỡ. Học sinh, sinh viên sau một năm học với bao mệt mỏi, vất vả để tiếp thu kiến thức, để chứng minh bản thân hoặc đơn giản chỉ để hài lòng bố mẹ cũng đến lúc nên nghỉ ngơi. Tuy nghiêm khắc với con trong việc học hành là thế nhưng bố mẹ của Ánh Dương vẫn luôn cho con một mùa hè trọn vẹn, được vui chơi đúng nghĩa.

Bình luận đoạn
Mùa hè, chiếc áo xanh rì rì của phượng vĩ nơi sân trường đã được điểm xuyết vài chùm hoa đỏ rực rỡ. Học sinh, sinh viên sau một năm học với bao mệt mỏi, vất vả để tiếp thu kiến thức, để chứng minh bản thân hoặc đơn giản chỉ để hài lòng bố mẹ cũng đến lúc nên nghỉ ngơi. Tuy nghiêm khắc với con trong việc học hành là thế nhưng bố mẹ của Ánh Dương vẫn luôn cho con một mùa hè trọn vẹn, được vui chơi đúng nghĩa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một buổi sáng nọ của mùa hè oi ả năm 2011, Ánh Dương ôm theo chiếc túi đựng đồ chơi của mình sang nhà của anh em Nhật An và Tịch Vũ chơi. Con bé trông hí hửng khác thường, chốc chốc lại xem thứ gì đó đặt ở bên trong túi rồi cười vui vẻ.

Bình luận đoạn
Một buổi sáng nọ của mùa hè oi ả năm 2011, Ánh Dương ôm theo chiếc túi đựng đồ chơi của mình sang nhà của anh em Nhật An và Tịch Vũ chơi. Con bé trông hí hửng khác thường, chốc chốc lại xem thứ gì đó đặt ở bên trong túi rồi cười vui vẻ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhà của Ánh Dương và nhà của hai anh em bọn họ nằm cạnh nhau, bước vài bước là đến. Người lớn và trẻ con hai nhà đều rất thân thiết, có việc gì cũng đều san sẻ, giúp đỡ nhau. Mối giao tình của hai nhà bắt đầu từ thuở hai ông bố còn nằm nôi đến tận lúc họ lớn lên, lấy vợ, rồi sinh con, hơn ba mươi năm vẫn thân thiết như vậy. Và khi đám trẻ lớn lên, chúng lại tiếp nối nó.

Bình luận đoạn
Nhà của Ánh Dương và nhà của hai anh em bọn họ nằm cạnh nhau, bước vài bước là đến. Người lớn và trẻ con hai nhà đều rất thân thiết, có việc gì cũng đều san sẻ, giúp đỡ nhau. Mối giao tình của hai nhà bắt đầu từ thuở hai ông bố còn nằm nôi đến tận lúc họ lớn lên, lấy vợ, rồi sinh con, hơn ba mươi năm vẫn thân thiết như vậy. Và khi đám trẻ lớn lên, chúng lại tiếp nối nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương thường chơi cùng Tịch Vũ, Nhật An và Ánh Dương là đối tượng mà hai ông bố hứa hẹn kết hôn. Không ai nói ra nhưng ai cũng thấy rõ mối quan hệ giữa ba đứa: Tịch Vũ rất thích Ánh Dương, Ánh Dương thần tượng Nhật An nhưng Nhật An dường như lại không ưa “đối tượng được gán ghép” với mình cho lắm. Lời hứa hôn của các ông bố nói cho cùng cũng chỉ là lời nói vui của người lớn. Khi bọn trẻ lớn, chúng yêu ai, thương ai là quyền của chúng, bố mẹ cũng chẳng can thiệp nổi.

Bình luận đoạn
Ánh Dương thường chơi cùng Tịch Vũ, Nhật An và Ánh Dương là đối tượng mà hai ông bố hứa hẹn kết hôn. Không ai nói ra nhưng ai cũng thấy rõ mối quan hệ giữa ba đứa: Tịch Vũ rất thích Ánh Dương, Ánh Dương thần tượng Nhật An nhưng Nhật An dường như lại không ưa “đối tượng được gán ghép” với mình cho lắm. Lời hứa hôn của các ông bố nói cho cùng cũng chỉ là lời nói vui của người lớn. Khi bọn trẻ lớn, chúng yêu ai, thương ai là quyền của chúng, bố mẹ cũng chẳng can thiệp nổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 

Bình luận đoạn
 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đặt chiếc túi đồ chơi lên bàn uống trà bằng gỗ chạm khắc hoa văn tinh xảo, Ánh Dương lấy từ bên trong ra một túi nilon trong suốt. Một tấm thẻ bài Sakura màu vàng nâu in hình một người chỉ thấy góc nghiêng, khuôn mặt già nua, mặc một chiếc áo choàng có mũ chùm đầu tựa như kiểu trang phục của tu sĩ phương Tây thời trung cổ, trên tay là một chiếc đồng hồ cát được bao bọc cẩn thận bởi hai lớp nilon trong suốt.

Bình luận đoạn
Đặt chiếc túi đồ chơi lên bàn uống trà bằng gỗ chạm khắc hoa văn tinh xảo, Ánh Dương lấy từ bên trong ra một túi nilon trong suốt. Một tấm thẻ bài Sakura màu vàng nâu in hình một người chỉ thấy góc nghiêng, khuôn mặt già nua, mặc một chiếc áo choàng có mũ chùm đầu tựa như kiểu trang phục của tu sĩ phương Tây thời trung cổ, trên tay là một chiếc đồng hồ cát được bao bọc cẩn thận bởi hai lớp nilon trong suốt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhân lúc Tịch Vũ đang loay hoay ở phòng riêng của mình để lấy đồ chơi mới của cậu cho Ánh Dương xem, cô bé đi đến trước cửa phòng Nhật An, lịch sự gõ cửa. Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng gõ vang lên, không có ai trả lời, bên trong cũng chẳng có động tĩnh gì. Bốn tiếng, năm tiếng và rồi sáu tiếng gõ nối tiếp nhau, vẫn chẳng có lời hồi đáp. Cô bé cất giọng lanh lảnh, hỏi:

Bình luận đoạn
Nhân lúc Tịch Vũ đang loay hoay ở phòng riêng của mình để lấy đồ chơi mới của cậu cho Ánh Dương xem, cô bé đi đến trước cửa phòng Nhật An, lịch sự gõ cửa. Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng gõ vang lên, không có ai trả lời, bên trong cũng chẳng có động tĩnh gì. Bốn tiếng, năm tiếng và rồi sáu tiếng gõ nối tiếp nhau, vẫn chẳng có lời hồi đáp. Cô bé cất giọng lanh lảnh, hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Nhật An, anh có trong đấy không?”

Bình luận đoạn
“Anh Nhật An, anh có trong đấy không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người bên trong cuối cùng cũng lên tiếng:

Bình luận đoạn
Người bên trong cuối cùng cũng lên tiếng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không có.”

Bình luận đoạn
“Không có.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không có ai, sao có tiếng trả lời ạ?”

Bình luận đoạn
“Không có ai, sao có tiếng trả lời ạ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An giả giọng rùng rợn, đáp:

Bình luận đoạn
Nhật An giả giọng rùng rợn, đáp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ma đang nói chuyện với em đấy. Ma đang học bài, không thích bị người khác làm phiền đâu.”

Bình luận đoạn
“Ma đang nói chuyện với em đấy. Ma đang học bài, không thích bị người khác làm phiền đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em vào một chút thôi, được không?”

Bình luận đoạn
“Em vào một chút thôi, được không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không. Anh đang h…”

Bình luận đoạn
“Không. Anh đang h…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em mở cửa cho em ấy vào nhé anh.”

Bình luận đoạn
“Em mở cửa cho em ấy vào nhé anh.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không để Nhật An kịp nói hết, Tịch Vũ đã nhanh nhảu chạy từ phòng mình sang phòng anh trai ở đối diện, mở cửa cho Ánh Dương. Xong, cậu quay sang Ánh Dương, cười toe toét, nói:

Bình luận đoạn
Không để Nhật An kịp nói hết, Tịch Vũ đã nhanh nhảu chạy từ phòng mình sang phòng anh trai ở đối diện, mở cửa cho Ánh Dương. Xong, cậu quay sang Ánh Dương, cười toe toét, nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 “Cứ tự nhiên nhé. Em ở đây nói chuyện với anh hai đi, anh về phòng kiếm đồ xíu. Xong rồi thì cứ ở đây hoặc xuống phòng khách đợi anh, đừng vào phòng anh nhé.”

Bình luận đoạn
 “Cứ tự nhiên nhé. Em ở đây nói chuyện với anh hai đi, anh về phòng kiếm đồ xíu. Xong rồi thì cứ ở đây hoặc xuống phòng khách đợi anh, đừng vào phòng anh nhé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói rồi, Tịch Vũ để lại Ánh Dương bên phòng anh trai mình, chạy biến về phòng cậu ta, vội vã đóng chặt cửa như đang làm chuyện gì đó bí mật lắm.

Bình luận đoạn
Nói rồi, Tịch Vũ để lại Ánh Dương bên phòng anh trai mình, chạy biến về phòng cậu ta, vội vã đóng chặt cửa như đang làm chuyện gì đó bí mật lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 

Bình luận đoạn
 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương bước đến cạnh bàn học của Nhật An, lấy tấm thẻ bài cô bé đã gói kĩ trong túi nilon ra, đặt lên bàn, nói khẽ:

Bình luận đoạn
Ánh Dương bước đến cạnh bàn học của Nhật An, lấy tấm thẻ bài cô bé đã gói kĩ trong túi nilon ra, đặt lên bàn, nói khẽ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Nhật An, cái này... tặng cho anh ạ.”

Bình luận đoạn
“Anh Nhật An, cái này... tặng cho anh ạ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An không vội nhận món quà của Ánh Dương, cậu nhìn tấm thẻ bài, rồi lại nhìn cô bé, khó hiểu hỏi:

Bình luận đoạn
Nhật An không vội nhận món quà của Ánh Dương, cậu nhìn tấm thẻ bài, rồi lại nhìn cô bé, khó hiểu hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 “Đây là cái gì?”

Bình luận đoạn
 “Đây là cái gì?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương vội vàng nhặt lại tấm thẻ, đưa lên trước mặt Nhật An, đáp:

Bình luận đoạn
Ánh Dương vội vàng nhặt lại tấm thẻ, đưa lên trước mặt Nhật An, đáp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Là thẻ bài ‘The Time’ ạ.”

Bình luận đoạn
“Là thẻ bài ‘The Time’ ạ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như sợ anh không biết, cô bé nhanh nhảu giải thích:

Bình luận đoạn
Như sợ anh không biết, cô bé nhanh nhảu giải thích:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“À, tên là ‘The Time’ vì nó là thẻ bài thời gian, nó có thể ng…”

Bình luận đoạn
“À, tên là ‘The Time’ vì nó là thẻ bài thời gian, nó có thể ng…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An lạnh nhạt ngắt lời của Ánh Dương:

Bình luận đoạn
Nhật An lạnh nhạt ngắt lời của Ánh Dương:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh biết rồi. Thế thì sao nữa?”

Bình luận đoạn
“Anh biết rồi. Thế thì sao nữa?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em phải dùng thẻ Water, Windy, Fight, với cả Song của mình mới đổi được tấm thẻ này đấy ạ. Em thích thẻ Song lắm nhưng bạn kia cứ đòi cái thẻ ấy, cho nên e…”

Bình luận đoạn
“Em phải dùng thẻ Water, Windy, Fight, với cả Song của mình mới đổi được tấm thẻ này đấy ạ. Em thích thẻ Song lắm nhưng bạn kia cứ đòi cái thẻ ấy, cho nên e…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An lại một lần nữa ngắt lời của Ánh Dương: “Ừ.”

Bình luận đoạn
Nhật An lại một lần nữa ngắt lời của Ánh Dương: “Ừ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô bé lo lắng, nhìn sắc mặt của Nhật An rồi nhẹ giọng hỏi:

Bình luận đoạn
Cô bé lo lắng, nhìn sắc mặt của Nhật An rồi nhẹ giọng hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh nhận nó nhé?”

Bình luận đoạn
“Anh nhận nó nhé?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An từ chối thẳng thừng:

Bình luận đoạn
Nhật An từ chối thẳng thừng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh không thích mấy cái đồ chơi trẻ con này đâu.”

Bình luận đoạn
“Anh không thích mấy cái đồ chơi trẻ con này đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương vẫn không chịu thua, con bé cất cái giọng dẻo quẹo, nài nỉ:

Bình luận đoạn
Ánh Dương vẫn không chịu thua, con bé cất cái giọng dẻo quẹo, nài nỉ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nó không phải chỉ là đồ chơi trẻ con đâu ạ, nó có ý nghĩa đặc biệt lắm ạ. Anh nhận nó nhé?”

Bình luận đoạn
“Nó không phải chỉ là đồ chơi trẻ con đâu ạ, nó có ý nghĩa đặc biệt lắm ạ. Anh nhận nó nhé?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 Nhật An xua tay, có ý muốn đuổi con bé ra ngoài, cậu đứng lên đi về phía cửa, tay đặt sẵn trên tay nắm, nói:

Bình luận đoạn
 Nhật An xua tay, có ý muốn đuổi con bé ra ngoài, cậu đứng lên đi về phía cửa, tay đặt sẵn trên tay nắm, nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Một tấm thẻ bài con nít thì có ý nghĩa gì đặc biệt chứ? Thôi, em đem xuống chơi với thằng Vũ đi, để anh còn học bài nữa.”

Bình luận đoạn
“Một tấm thẻ bài con nít thì có ý nghĩa gì đặc biệt chứ? Thôi, em đem xuống chơi với thằng Vũ đi, để anh còn học bài nữa.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô bé lém lỉnh nói:

Bình luận đoạn
Cô bé lém lỉnh nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh cứ nhận đi ạ. Anh nhận rồi, em mới tiết lộ điểm đặc biệt của nó cho anh được.”

Bình luận đoạn
“Anh cứ nhận đi ạ. Anh nhận rồi, em mới tiết lộ điểm đặc biệt của nó cho anh được.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An lại tỏ ý lạnh nhạt, đuổi khéo con bé:

Bình luận đoạn
Nhật An lại tỏ ý lạnh nhạt, đuổi khéo con bé:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thôi, nó có ý nghĩa với em thì em mang về nhà cất đi, ha.”

Bình luận đoạn
“Thôi, nó có ý nghĩa với em thì em mang về nhà cất đi, ha.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương cố gắng mở bàn tay đang nắm hờ của Nhật An ra, đặt tấm thẻ bài vào tay cậu, cố gắng nài nỉ:

Bình luận đoạn
Ánh Dương cố gắng mở bàn tay đang nắm hờ của Nhật An ra, đặt tấm thẻ bài vào tay cậu, cố gắng nài nỉ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh nhận đi ạ.”

Bình luận đoạn
“Anh nhận đi ạ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh đã bảo là không thích rồi mà!”

Bình luận đoạn
“Anh đã bảo là không thích rồi mà!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khó chịu vì bị làm phiền, Nhật An thẳng tay hất tay của Ánh Dương đi và quát lớn. Có lẽ trong thoáng chốc khi bị cơn giận dữ kiểm soát, cậu đã quên rằng mình đã là một câu thiếu niên 14 tuổi và Ánh Dương vẫn chỉ là một đứa trẻ 8 tuổi nên sau đó, cậu đã vô tình hất luôn cả người con bé ra xa một đoạn, khiến em loạng choạng, rồi ngã xuống sàn.

Bình luận đoạn
Khó chịu vì bị làm phiền, Nhật An thẳng tay hất tay của Ánh Dương đi và quát lớn. Có lẽ trong thoáng chốc khi bị cơn giận dữ kiểm soát, cậu đã quên rằng mình đã là một câu thiếu niên 14 tuổi và Ánh Dương vẫn chỉ là một đứa trẻ 8 tuổi nên sau đó, cậu đã vô tình hất luôn cả người con bé ra xa một đoạn, khiến em loạng choạng, rồi ngã xuống sàn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rẹt

Bình luận đoạn
Rẹt

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tấm thẻ bài Ánh Dương dùng mọi cách để có được bị Nhật An xé ra thành hai mảnh rồi vứt vào sọt rác dưới chân.

Bình luận đoạn
Tấm thẻ bài Ánh Dương dùng mọi cách để có được bị Nhật An xé ra thành hai mảnh rồi vứt vào sọt rác dưới chân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương nhìn hai nửa thẻ bài nằm cạnh mấy thứ dơ bẩn bên trong thùng rác, nước mắt cứ thế không ngừng rơi xuống, lăn dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn. Ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo, cô bé òa lên khóc nức nở. Vừa khóc, em vừa nói:

Bình luận đoạn
Ánh Dương nhìn hai nửa thẻ bài nằm cạnh mấy thứ dơ bẩn bên trong thùng rác, nước mắt cứ thế không ngừng rơi xuống, lăn dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn. Ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo, cô bé òa lên khóc nức nở. Vừa khóc, em vừa nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cứ mỗi lần bọn em rủ anh đi chơi, anh lại bảo là anh bận, anh không có thời gian… hức… anh phải học, suốt ngày học học…hức… Cho nên... cho nên em mới… hức… mới cố gắng lấy cho được thẻ bài ‘The Time’ để tặng cho anh… hức… để nó giúp anh điều khiển thời gian… hức… hức... để anh có nhiều thời gian để đi chơi với bọn em… hức… để anh có thể nghỉ ngơi và làm điều mà mình thích. Vậy mà anh… hức…"

Bình luận đoạn
“Cứ mỗi lần bọn em rủ anh đi chơi, anh lại bảo là anh bận, anh không có thời gian… hức… anh phải học, suốt ngày học học…hức… Cho nên... cho nên em mới… hức… mới cố gắng lấy cho được thẻ bài ‘The Time’ để tặng cho anh… hức… để nó giúp anh điều khiển thời gian… hức… hức... để anh có nhiều thời gian để đi chơi với bọn em… hức… để anh có thể nghỉ ngơi và làm điều mà mình thích. Vậy mà anh… hức…"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Em ghét anh! Em không thèm qua nhà anh chơi nữa đâu.”

Bình luận đoạn
"Em ghét anh! Em không thèm qua nhà anh chơi nữa đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói rồi, con bé gạt nước mắt, giận dỗi hừ lớn một tiếng, rồi đứng dậy chạy đi mất, mặc cho Tịch Vũ không ngừng gọi tên của em ở phía sau. Cô bé con chạy vội về nhà, vào phòng đóng chặt cửa và khóc thật to. Lần này, em đã không còn cần phải kiềm chế nữa.

Bình luận đoạn
Nói rồi, con bé gạt nước mắt, giận dỗi hừ lớn một tiếng, rồi đứng dậy chạy đi mất, mặc cho Tịch Vũ không ngừng gọi tên của em ở phía sau. Cô bé con chạy vội về nhà, vào phòng đóng chặt cửa và khóc thật to. Lần này, em đã không còn cần phải kiềm chế nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả chiều hôm ấy, Tịch Vũ cứ ngồi ngoài sân ngóng sang nhà bên cạnh, tìm kiếm bóng dáng của cô em gái nhỏ, muốn khoe với em khúc hát mà cậu vừa học được. Mẹ của Tịch Vũ sớm đã chuẩn bị sẵn bánh kẹo, trái cây mà Ánh Dương thích nhưng lại chẳng thấy cô bé đâu.Bà Hoa giúp việc vẫn luôn đợi cô bé con lém lỉnh đến tìm bà than phiền về hai cậu chủ nhỏ với đủ chuyện trên đời. Ấy vậy mà, khi Ánh Dương chỉ vừa sang được một lúc, bà đã thấy con bé vừa khóc thút thít, vừa chạy về nhà.

Bình luận đoạn
Cả chiều hôm ấy, Tịch Vũ cứ ngồi ngoài sân ngóng sang nhà bên cạnh, tìm kiếm bóng dáng của cô em gái nhỏ, muốn khoe với em khúc hát mà cậu vừa học được. Mẹ của Tịch Vũ sớm đã chuẩn bị sẵn bánh kẹo, trái cây mà Ánh Dương thích nhưng lại chẳng thấy cô bé đâu.Bà Hoa giúp việc vẫn luôn đợi cô bé con lém lỉnh đến tìm bà than phiền về hai cậu chủ nhỏ với đủ chuyện trên đời. Ấy vậy mà, khi Ánh Dương chỉ vừa sang được một lúc, bà đã thấy con bé vừa khóc thút thít, vừa chạy về nhà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An vẫn như vậy, ở trong phòng làm bài tập tiếng Anh, chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới. Nhưng, từ lúc nào, tâm trí của cậu đã bị gương mặt non nớt đẫm lệ, cùng với những lời nói đứt quãng vì tiếng nấc của con nhóc ấy quấy nhiễu.

Bình luận đoạn
Nhật An vẫn như vậy, ở trong phòng làm bài tập tiếng Anh, chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới. Nhưng, từ lúc nào, tâm trí của cậu đã bị gương mặt non nớt đẫm lệ, cùng với những lời nói đứt quãng vì tiếng nấc của con nhóc ấy quấy nhiễu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tối đến, khi bố đi làm về, sau bữa cơm gia đình, Tịch Vũ lại len lén chạy đến chỗ bố mách lẻo chuyện anh trai làm với Ánh Dương lúc sáng.

Bình luận đoạn
Tối đến, khi bố đi làm về, sau bữa cơm gia đình, Tịch Vũ lại len lén chạy đến chỗ bố mách lẻo chuyện anh trai làm với Ánh Dương lúc sáng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế là, tối hôm ấy, Nhật An đã bị bố giáo huấn cho một trận nên hồn. Giải thích, phản biện, tranh luận,… cậu có cố gắng như thế nào, bố cũng chẳng nghe lọt tai, cuối cùng, vẫn chỉ là nghe theo lời bố, nhận lỗi với con nhỏ đáng ghét ấy.

Bình luận đoạn
Thế là, tối hôm ấy, Nhật An đã bị bố giáo huấn cho một trận nên hồn. Giải thích, phản biện, tranh luận,… cậu có cố gắng như thế nào, bố cũng chẳng nghe lọt tai, cuối cùng, vẫn chỉ là nghe theo lời bố, nhận lỗi với con nhỏ đáng ghét ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

*****

Bình luận đoạn
*****

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sáng hôm sau, đích thân Ngọc Hạnh sang nhà của Ánh Dương để đón con bé sang nhà cô. Em vùng vằn mãi chẳng chịu sang, cuối cùng vì sợ mẹ mắng nên lại ngoan ngoãn đi theo mẹ của Tịch Vũ.

Bình luận đoạn
Sáng hôm sau, đích thân Ngọc Hạnh sang nhà của Ánh Dương để đón con bé sang nhà cô. Em vùng vằn mãi chẳng chịu sang, cuối cùng vì sợ mẹ mắng nên lại ngoan ngoãn đi theo mẹ của Tịch Vũ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương vẫn như cũ chơi cùng với Tịch Vũ, nhưng, lần này bên cạnh hai đứa trẻ còn có thêm cả Nhật An cùng tham gia với hai đứa nhỏ. Nhật An ngồi yên lặng, nhìn hai đứa trẻ chơi với nhau, chốc chốc lại cố bắt chuyện với em trai và Ánh Dương. Mặc cho Nhật An có cố gắng thế nào, Tịch Vũ có cố ý giúp hai bọn họ làm lành ra sao, Ánh Dương cũng chẳng thèm để mắt đến sự hiện diện của Nhật An, hoàn toàn “bơ đẹp” anh lớn.

Bình luận đoạn
Ánh Dương vẫn như cũ chơi cùng với Tịch Vũ, nhưng, lần này bên cạnh hai đứa trẻ còn có thêm cả Nhật An cùng tham gia với hai đứa nhỏ. Nhật An ngồi yên lặng, nhìn hai đứa trẻ chơi với nhau, chốc chốc lại cố bắt chuyện với em trai và Ánh Dương. Mặc cho Nhật An có cố gắng thế nào, Tịch Vũ có cố ý giúp hai bọn họ làm lành ra sao, Ánh Dương cũng chẳng thèm để mắt đến sự hiện diện của Nhật An, hoàn toàn “bơ đẹp” anh lớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Được một lúc, Nhật An bỏ cuộc, để lại hai đứa trẻ ở dưới phòng khách, muốn về phòng mình. Cậu vẫn còn rất nhiều thứ để làm, không thể lãng phí thời gian của mình vào chuyện không có kết quả, hơn nữa còn chẳng có mấy lợi ích này. Thấy Nhật An đứng dậy định rời đi, Ánh Dương liền quay sang Tịch Vũ, ra vẻ giận dỗi, nói:

Bình luận đoạn
Được một lúc, Nhật An bỏ cuộc, để lại hai đứa trẻ ở dưới phòng khách, muốn về phòng mình. Cậu vẫn còn rất nhiều thứ để làm, không thể lãng phí thời gian của mình vào chuyện không có kết quả, hơn nữa còn chẳng có mấy lợi ích này. Thấy Nhật An đứng dậy định rời đi, Ánh Dương liền quay sang Tịch Vũ, ra vẻ giận dỗi, nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Mẹ anh nói anh Nhật An muốn xin lỗi em chuyện hôm qua. Vậy mà nãy giờ ngay cả hai từ ‘xin lỗi’ anh ấy cũng chẳng thèm nói, chẳng có chút thành ý gì cả. Nếu bố mẹ anh có hỏi sao em không để ý đến anh ấy nữa, anh nhớ giải thích cho rõ đấy nhé. Nếu anh ấy cứ như vậy, anh cũng không cần giúp anh ấy làm hòa với em đâu.”

Bình luận đoạn
“Mẹ anh nói anh Nhật An muốn xin lỗi em chuyện hôm qua. Vậy mà nãy giờ ngay cả hai từ ‘xin lỗi’ anh ấy cũng chẳng thèm nói, chẳng có chút thành ý gì cả. Nếu bố mẹ anh có hỏi sao em không để ý đến anh ấy nữa, anh nhớ giải thích cho rõ đấy nhé. Nếu anh ấy cứ như vậy, anh cũng không cần giúp anh ấy làm hòa với em đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tịch Vũ gật đầu, xong lại lắc đầu nguầy nguậy, nói đỡ cho anh trai:

Bình luận đoạn
Tịch Vũ gật đầu, xong lại lắc đầu nguầy nguậy, nói đỡ cho anh trai:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh hai thật sự muốn chuộc lỗi với em mà, em đợi một lát nhé.”

Bình luận đoạn
“Anh hai thật sự muốn chuộc lỗi với em mà, em đợi một lát nhé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tịch Vũ vừa dứt câu, Nhật An đã từ trên tầng đi xuống. Cậu đứng trước mặt Ánh Dương, cầm thứ gì đó trong tay, giấu ở phía sau lưng, dáng vẻ bí hiểm.

Bình luận đoạn
Tịch Vũ vừa dứt câu, Nhật An đã từ trên tầng đi xuống. Cậu đứng trước mặt Ánh Dương, cầm thứ gì đó trong tay, giấu ở phía sau lưng, dáng vẻ bí hiểm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em xòe tay ra đi.”

Bình luận đoạn
“Em xòe tay ra đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An nhẹ giọng nói.

Bình luận đoạn
Nhật An nhẹ giọng nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Làm gì ạ?”

Bình luận đoạn
“Làm gì ạ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương chưa vội làm theo, tò mò hỏi lại.

Bình luận đoạn
Ánh Dương chưa vội làm theo, tò mò hỏi lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh bảo thì cứ làm đi, con bé này!”

Bình luận đoạn
“Anh bảo thì cứ làm đi, con bé này!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An nâng cao giọng, nói.

Bình luận đoạn
Nhật An nâng cao giọng, nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Định bụng sẽ làm khó Nhật An thêm một lát mới đáp ứng yêu cầu của anh nhưng cuối cùng Ánh Dương cũng chầm chậm xòe tay ra trước mặt theo lời anh nói. Nhật An nhẹ nhàng đặt vật cậu giấu sau lưng lên lòng bàn tay của Ánh Dương.

Bình luận đoạn
Định bụng sẽ làm khó Nhật An thêm một lát mới đáp ứng yêu cầu của anh nhưng cuối cùng Ánh Dương cũng chầm chậm xòe tay ra trước mặt theo lời anh nói. Nhật An nhẹ nhàng đặt vật cậu giấu sau lưng lên lòng bàn tay của Ánh Dương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“‘The Time’ gì đó của em anh sửa lại rồi này. Huề nhé?”

Bình luận đoạn
“‘The Time’ gì đó của em anh sửa lại rồi này. Huề nhé?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương nhìn tấm thẻ bài vốn đã bị xé thành nửa, vứt vào thùng rác vào ngày hôm qua nay đã được dán lại bằng một mảnh băng dính trong suốt nằm trong tay mình một lát, ngẩn ra một lúc rồi thở dài. Cô bé trả tấm thẻ lại cho Nhật An, nói bằng cái giọng lạnh tanh:

Bình luận đoạn
Ánh Dương nhìn tấm thẻ bài vốn đã bị xé thành nửa, vứt vào thùng rác vào ngày hôm qua nay đã được dán lại bằng một mảnh băng dính trong suốt nằm trong tay mình một lát, ngẩn ra một lúc rồi thở dài. Cô bé trả tấm thẻ lại cho Nhật An, nói bằng cái giọng lạnh tanh:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Dù sao em cũng tặng cho anh rồi, anh muốn xé, muốn dán hay muốn vứt thì tùy anh, chẳng liên quan đến em. Anh cũng chẳng liên quan gì đến em nữa, em chỉ muốn nói chuyện với những người yêu quý em thôi.”

Bình luận đoạn
“Dù sao em cũng tặng cho anh rồi, anh muốn xé, muốn dán hay muốn vứt thì tùy anh, chẳng liên quan đến em. Anh cũng chẳng liên quan gì đến em nữa, em chỉ muốn nói chuyện với những người yêu quý em thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ lúc nhỏ xíu, Ánh Dương đã được người lớn xung quanh đánh giá là ‘”lớn trước tuổi” hay “bà cụ non”. Tuy thường mang vẻ ngây thơ, vui tươi như phần lớn những đứa trẻ lớn lên trong một gia đình đủ ăn đủ mặc, mối bận tâm duy nhất chỉ là chuyện học hành khác nhưng cô bé lại thường có những suy nghĩ lớn hơn độ tuổi của nhiều.

Bình luận đoạn
Từ lúc nhỏ xíu, Ánh Dương đã được người lớn xung quanh đánh giá là ‘”lớn trước tuổi” hay “bà cụ non”. Tuy thường mang vẻ ngây thơ, vui tươi như phần lớn những đứa trẻ lớn lên trong một gia đình đủ ăn đủ mặc, mối bận tâm duy nhất chỉ là chuyện học hành khác nhưng cô bé lại thường có những suy nghĩ lớn hơn độ tuổi của nhiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô bé còn từng nghĩ rằng có một linh hồn già cỗi và nhạy cảm đang trú ngụ trong cơ thể của mình. Linh hồn cùng em sinh ra, lớn lên, nhìn thấy và cảm nhận cuộc đời cùng với em. Đây là một mối quan hệ không thể tách rời. Ánh Dương cảm nhận cuộc sống này theo cách riêng của con bé, một thế giới màu hồng ngập trong nỗi buồn và sự khốn khổ. Từ khi có nhận thức về thế giới này, Ánh Dương đã là một diễn viên tốt. Em biết em nên bày ra bộ mặt nào phù hợp để làm mọi người hài lòng. Có đôi lúc, những cảm xúc trong lòng nó thật ra cũng chẳng quan trọng lắm.

Bình luận đoạn
Cô bé còn từng nghĩ rằng có một linh hồn già cỗi và nhạy cảm đang trú ngụ trong cơ thể của mình. Linh hồn cùng em sinh ra, lớn lên, nhìn thấy và cảm nhận cuộc đời cùng với em. Đây là một mối quan hệ không thể tách rời. Ánh Dương cảm nhận cuộc sống này theo cách riêng của con bé, một thế giới màu hồng ngập trong nỗi buồn và sự khốn khổ. Từ khi có nhận thức về thế giới này, Ánh Dương đã là một diễn viên tốt. Em biết em nên bày ra bộ mặt nào phù hợp để làm mọi người hài lòng. Có đôi lúc, những cảm xúc trong lòng nó thật ra cũng chẳng quan trọng lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh nhận tấm thẻ thì em sẽ không giận nữa đúng không?”

Bình luận đoạn
“Anh nhận tấm thẻ thì em sẽ không giận nữa đúng không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An nhận lại tấm thẻ, cất vào trong túi quần trước mặt Ánh Dương.

Bình luận đoạn
Nhật An nhận lại tấm thẻ, cất vào trong túi quần trước mặt Ánh Dương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tùy anh.”

Bình luận đoạn
“Tùy anh.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật ra, cô bé sớm đã mềm lòng từ tận tối hôm qua. Nhưng, hiếm khi mới có dịp được anh Nhật An chiều chuộng như thế, em vẫn muốn nũng nịu một chút với anh, cho Nhật An một bài học.

Bình luận đoạn
Thật ra, cô bé sớm đã mềm lòng từ tận tối hôm qua. Nhưng, hiếm khi mới có dịp được anh Nhật An chiều chuộng như thế, em vẫn muốn nũng nịu một chút với anh, cho Nhật An một bài học.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An chống eo, nhăn mặt nói:

Bình luận đoạn
Nhật An chống eo, nhăn mặt nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 “Em còn giận anh à? Giận gì dai thế?”

Bình luận đoạn
 “Em còn giận anh à? Giận gì dai thế?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương bỉu môi đáp:

Bình luận đoạn
Ánh Dương bỉu môi đáp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em có giận anh đâu? Em chả thèm giận.”

Bình luận đoạn
“Em có giận anh đâu? Em chả thèm giận.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tịch Vũ chạy đến, kéo áo anh nói khẽ:

Bình luận đoạn
Tịch Vũ chạy đến, kéo áo anh nói khẽ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh… Bố dạy xin lỗi phải tỏ rõ thành ý thì người ta mới tha thứ được.”

Bình luận đoạn
“Anh… Bố dạy xin lỗi phải tỏ rõ thành ý thì người ta mới tha thứ được.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dừng một lát nghĩ ngợi, Tịch Vũ lại ghé vào tai anh trai nói gì đó. Nhật An bày ra vẻ mặt không tình nguyện nhìn Tịch Vũ một lát, thấy em trai khẽ gật đầu xác nhận, cậu ta hít sâu một hơi rồi dùng cái giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu thương lượng:

Bình luận đoạn
Dừng một lát nghĩ ngợi, Tịch Vũ lại ghé vào tai anh trai nói gì đó. Nhật An bày ra vẻ mặt không tình nguyện nhìn Tịch Vũ một lát, thấy em trai khẽ gật đầu xác nhận, cậu ta hít sâu một hơi rồi dùng cái giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu thương lượng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chỉ cần em không giận nữa, em bắt anh làm gì cũng được. Như vậy được chưa?”

Bình luận đoạn
“Chỉ cần em không giận nữa, em bắt anh làm gì cũng được. Như vậy được chưa?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương chớp lấy cơ hội, ánh mắt sắng bừng, hỏi lại:

Bình luận đoạn
Ánh Dương chớp lấy cơ hội, ánh mắt sắng bừng, hỏi lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Làm gì cũng được ạ?”

Bình luận đoạn
“Làm gì cũng được ạ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An chầm chậm gật đầu. Cậu chợt có cảm giác như mình vừa bị con nhỏ này và em trai lừa vào tròng, nhưng dù sao thì cậu cũng đã “phóng lao”, đành cứ “theo lao” vậy, ai bảo con bé trước mặt này lại được bố yêu thương như công chúa thế chứ. Nó không vui, thằng Vũ lại đi bép xép với mẹ Hạnh và bố của cậu. Bố không vui, thế nào cũng lại rầy la cậu. Con bé Ánh Dương ấy, đúng là một đứa phiền phức!

Bình luận đoạn
Nhật An chầm chậm gật đầu. Cậu chợt có cảm giác như mình vừa bị con nhỏ này và em trai lừa vào tròng, nhưng dù sao thì cậu cũng đã “phóng lao”, đành cứ “theo lao” vậy, ai bảo con bé trước mặt này lại được bố yêu thương như công chúa thế chứ. Nó không vui, thằng Vũ lại đi bép xép với mẹ Hạnh và bố của cậu. Bố không vui, thế nào cũng lại rầy la cậu. Con bé Ánh Dương ấy, đúng là một đứa phiền phức!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Kể cả trò đóng vai hả anh?”

Bình luận đoạn
“Kể cả trò đóng vai hả anh?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừ… À không, trừ trò đó ra.”

Bình luận đoạn
“Ừ… À không, trừ trò đó ra.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An luôn cảm thấy trò đóng vai này của bọn nhóc thật quá nhảm nhí và trẻ con, cậu đặc biệt có ác cảm với trò ấy. Nếu cậu chơi trò đấy cùng bọn nhóc, IQ của cậu chắc chắn sẽ bị kéo xuống ngang với tụi nó.

Bình luận đoạn
Nhật An luôn cảm thấy trò đóng vai này của bọn nhóc thật quá nhảm nhí và trẻ con, cậu đặc biệt có ác cảm với trò ấy. Nếu cậu chơi trò đấy cùng bọn nhóc, IQ của cậu chắc chắn sẽ bị kéo xuống ngang với tụi nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thế thì thôi ạ. Em về nhà đây.”

Bình luận đoạn
“Thế thì thôi ạ. Em về nhà đây.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương đáp bằng cái giọng buồn thiu, xoay người định bước đi.

Bình luận đoạn
Ánh Dương đáp bằng cái giọng buồn thiu, xoay người định bước đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh!!!!”

Bình luận đoạn
“Anh!!!!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tịch Vũ nắm lấy vạt áo của anh trai, nói lớn.

Bình luận đoạn
Tịch Vũ nắm lấy vạt áo của anh trai, nói lớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An không có cách nào khác đành nhượng bộ:

Bình luận đoạn
Nhật An không có cách nào khác đành nhượng bộ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thôi… được rồi. Em muốn làm gì thì làm, muốn chơi gì thì chơi cái đó.”

Bình luận đoạn
“Thôi… được rồi. Em muốn làm gì thì làm, muốn chơi gì thì chơi cái đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương xoay người và nói: “Thế để em về nhà.”

Bình luận đoạn
Ánh Dương xoay người và nói: “Thế để em về nhà.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhật An lớn tiếng nhắc lại:

Bình luận đoạn
Nhật An lớn tiếng nhắc lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 “Anh bảo em muốn làm gì anh đó thì làm mà.”

Bình luận đoạn
 “Anh bảo em muốn làm gì anh đó thì làm mà.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em về nhà lấy đồ nghề, hai anh đợi em tí rồi chúng ta chơi.”

Bình luận đoạn
“Em về nhà lấy đồ nghề, hai anh đợi em tí rồi chúng ta chơi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh Dương chỉ để lại một câu nói rồi hớn hở chạy xuống lầu.

Bình luận đoạn
Ánh Dương chỉ để lại một câu nói rồi hớn hở chạy xuống lầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 

Bình luận đoạn
 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khoảng vài phút sau, An và Vũ lại thấy con bé khệ nệ ôm theo một cái thùng giấy chất đầy đồ bên trong đi vào phòng khách, miệng cười rạng rỡ, nói:

Bình luận đoạn
Khoảng vài phút sau, An và Vũ lại thấy con bé khệ nệ ôm theo một cái thùng giấy chất đầy đồ bên trong đi vào phòng khách, miệng cười rạng rỡ, nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chơi thôi! Chơi làm cô dâu chú rể.”

Bình luận đoạn
“Chơi thôi! Chơi làm cô dâu chú rể.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!