Truyện
Trước Sau
Yêu đi rồi ngày sau chia ly · Quách Thái Di · 12/21/2024 11:59:03 AM · 0 0

Chương 2

Về đến trước cổng nhà, ba Thanh Hoài nói ngay. “Hai đứa mới tập xe về à?”

Bình luận đoạn
Về đến trước cổng nhà, ba Thanh Hoài nói ngay. “Hai đứa mới tập xe về à?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Dạ.” Tôi đáp.

Bình luận đoạn
“Dạ.” Tôi đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thằng Hoài nhà chú là thiên tài đi xe đạp đấy. Lúc mới tập, cho nó lên yên là nó chạy ngay chẳng cần chú phải vịn.” Chú ấy vừa mỉm cười hiền hậu vừa nói với tôi.

Bình luận đoạn
“Thằng Hoài nhà chú là thiên tài đi xe đạp đấy. Lúc mới tập, cho nó lên yên là nó chạy ngay chẳng cần chú phải vịn.” Chú ấy vừa mỉm cười hiền hậu vừa nói với tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thiên tài thì con nhận nhưng hai chữ xe đạp gắn ở phía sau thì có hơi…” Thanh Hoài nhún vai, bỏ ngang.

Bình luận đoạn
“Thiên tài thì con nhận nhưng hai chữ xe đạp gắn ở phía sau thì có hơi…” Thanh Hoài nhún vai, bỏ ngang.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi hiểu ý anh.

Bình luận đoạn
Tôi hiểu ý anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi theo chân anh bước vào nhà, vừa đi vừa nghĩ liệu tôi có thể đi xe đạp được không khi mà nỗi sợ vẫn chưa dứt?

Bình luận đoạn
Tôi theo chân anh bước vào nhà, vừa đi vừa nghĩ liệu tôi có thể đi xe đạp được không khi mà nỗi sợ vẫn chưa dứt?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mẹ Thanh Hoài đã để sẵn bánh trên bàn. Chúng tôi mang ra phòng khách vừa ăn vừa xem truyền hình. Tôi cứ bứt rứt không yên, nếu tôi không chạy xe được thì tụi bạn sẽ châm chọc tôi mất.

Bình luận đoạn
Mẹ Thanh Hoài đã để sẵn bánh trên bàn. Chúng tôi mang ra phòng khách vừa ăn vừa xem truyền hình. Tôi cứ bứt rứt không yên, nếu tôi không chạy xe được thì tụi bạn sẽ châm chọc tôi mất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như đọc được nỗi phiền muộn trong đầu tôi, Thanh Hoài lên tiếng động viên. “Đừng lo, em tập thường xuyên là sẽ đi được thôi mà.”

Bình luận đoạn
Như đọc được nỗi phiền muộn trong đầu tôi, Thanh Hoài lên tiếng động viên. “Đừng lo, em tập thường xuyên là sẽ đi được thôi mà.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Dạ.” Tôi mỉm cười gật đầu, bóc thêm một cái bánh từ đĩa.

Bình luận đoạn
“Dạ.” Tôi mỉm cười gật đầu, bóc thêm một cái bánh từ đĩa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Từ giờ có khó khăn gì em hãy nói với anh nhé.” Đột nhiên, Thanh Hoài cất tiếng.

Bình luận đoạn
“Từ giờ có khó khăn gì em hãy nói với anh nhé.” Đột nhiên, Thanh Hoài cất tiếng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên, hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì. “Chuyện khó khăn gì cơ?”

Bình luận đoạn
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì. “Chuyện khó khăn gì cơ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bất cứ mọi chuyện, chẳng hạn như việc giải toán. Nếu thấy khó quá thì hãy nói ra. Chẳng phải em rất dở môn Toán hay sao.”

Bình luận đoạn
“Bất cứ mọi chuyện, chẳng hạn như việc giải toán. Nếu thấy khó quá thì hãy nói ra. Chẳng phải em rất dở môn Toán hay sao.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hỏi hoài em cũng thấy ngại lắm.”

Bình luận đoạn
“Hỏi hoài em cũng thấy ngại lắm.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngại gì chứ. Chúng ta chẳng phải là anh em rất thân sao?” Thanh Hoài xoa đầu tôi, nhoẻn cười.

Bình luận đoạn
“Ngại gì chứ. Chúng ta chẳng phải là anh em rất thân sao?” Thanh Hoài xoa đầu tôi, nhoẻn cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nụ cười ấy khiến tôi ngẩn người trong giây lát. Có những đêm tôi nằm thao thức, nụ cười ấy cứ hiện về trong tim. Tôi tự hỏi tại sao trong một phút giây nhìn thấy anh, tôi chỉ có thể lặng thầm trông theo.

Bình luận đoạn
Nụ cười ấy khiến tôi ngẩn người trong giây lát. Có những đêm tôi nằm thao thức, nụ cười ấy cứ hiện về trong tim. Tôi tự hỏi tại sao trong một phút giây nhìn thấy anh, tôi chỉ có thể lặng thầm trông theo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình đầu chính là đem tâm ý ẩn giấu của mình lẳng lặng cầu nguyện rằng kỳ tích sẽ đến. Ở trong lòng tôi sự rung động của tình đầu cứ phảng phất thanh âm ‘Em thích anh’ nếu tôi có cơ hội được tỏ bày.

Bình luận đoạn
Tình đầu chính là đem tâm ý ẩn giấu của mình lẳng lặng cầu nguyện rằng kỳ tích sẽ đến. Ở trong lòng tôi sự rung động của tình đầu cứ phảng phất thanh âm ‘Em thích anh’ nếu tôi có cơ hội được tỏ bày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chợt, Thanh Hoài kéo tay tôi đứng lên. “Ra ngoài đi dạo một lát đi. Trời vẫn chưa tối mà.”

Bình luận đoạn
Chợt, Thanh Hoài kéo tay tôi đứng lên. “Ra ngoài đi dạo một lát đi. Trời vẫn chưa tối mà.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi bước dưới những tán cây rẻ quạt. Từng cơn gió thổi qua mang theo hương vị đượm nồng của mùa thu. Màn đêm chưa buông mà ánh đèn điện đã thắp lên trong các cửa tiệm.

Bình luận đoạn
Chúng tôi bước dưới những tán cây rẻ quạt. Từng cơn gió thổi qua mang theo hương vị đượm nồng của mùa thu. Màn đêm chưa buông mà ánh đèn điện đã thắp lên trong các cửa tiệm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Thanh Hoài.” Tôi gọi.

Bình luận đoạn
“Anh Thanh Hoài.” Tôi gọi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hử?”

Bình luận đoạn
“Hử?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chiều mai anh lại dạy em tập xe đạp nữa nhé.”

Bình luận đoạn
“Chiều mai anh lại dạy em tập xe đạp nữa nhé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chẳng phải em nói em ghét tập xe sao?”

Bình luận đoạn
“Chẳng phải em nói em ghét tập xe sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cười khì. “Bây giờ em nghĩ lại rồi, em đâu thể bắt anh chở em mãi được. Hơn nữa bây giờ anh đã vào lớp mười rồi. Trường cấp ba anh học ngược hướng trường em. Để anh chở em tới trường em rồi anh đi ngược lại, em thấy không đành.” Chính tôi cũng không biết vì sao mình lại thay đổi suy nghĩ một cách dễ dàng như vậy trong khi tôi rất sợ chạy xe đạp.

Bình luận đoạn
Tôi cười khì. “Bây giờ em nghĩ lại rồi, em đâu thể bắt anh chở em mãi được. Hơn nữa bây giờ anh đã vào lớp mười rồi. Trường cấp ba anh học ngược hướng trường em. Để anh chở em tới trường em rồi anh đi ngược lại, em thấy không đành.” Chính tôi cũng không biết vì sao mình lại thay đổi suy nghĩ một cách dễ dàng như vậy trong khi tôi rất sợ chạy xe đạp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em suy nghĩ cho anh đấy à? Được thôi. Nếu em biết đi xe đạp thì sau này mỗi chiều tan học, chúng ta sẽ cùng nhau đạp xe về nhà.” Thanh Hoài nói, mắt nhìn về phía trước.

Bình luận đoạn
“Em suy nghĩ cho anh đấy à? Được thôi. Nếu em biết đi xe đạp thì sau này mỗi chiều tan học, chúng ta sẽ cùng nhau đạp xe về nhà.” Thanh Hoài nói, mắt nhìn về phía trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi gật đầu ngay tắp lự. Lòng rộn ràng.

Bình luận đoạn
Tôi gật đầu ngay tắp lự. Lòng rộn ràng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đâu đó vẳng lại tiếng dương cầm êm ái. Tôi bước chậm một bước để nhìn bờ vai Thanh Hoài. Qua bờ vai ấy, một bầu trời đỏ rực cùng những áng mây màu hồng và con đường ngập lá rẻ quạt như mở rộng thênh thang trước mắt tôi.

Bình luận đoạn
Đâu đó vẳng lại tiếng dương cầm êm ái. Tôi bước chậm một bước để nhìn bờ vai Thanh Hoài. Qua bờ vai ấy, một bầu trời đỏ rực cùng những áng mây màu hồng và con đường ngập lá rẻ quạt như mở rộng thênh thang trước mắt tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đột ngột, Thanh Hoài dừng chân. Cú dừng khiến trán tôi suýt chút nữa thì đâm sầm vào lưng anh.

Bình luận đoạn
Đột ngột, Thanh Hoài dừng chân. Cú dừng khiến trán tôi suýt chút nữa thì đâm sầm vào lưng anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chúng ta chạy đi.” Anh quay người lại nói.

Bình luận đoạn
“Chúng ta chạy đi.” Anh quay người lại nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hả? Chạy? Nhưng sao lại phải chạy?” Tôi ngu ngơ.

Bình luận đoạn
“Hả? Chạy? Nhưng sao lại phải chạy?” Tôi ngu ngơ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh muốn thế.” Dứt lời Thanh Hoài co giò chạy về phía trước.

Bình luận đoạn
“Anh muốn thế.” Dứt lời Thanh Hoài co giò chạy về phía trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngây ngốc một lúc rồi nhanh chóng đuổi theo Thanh Hoài nhưng anh chạy nhanh quá.

Bình luận đoạn
Tôi ngây ngốc một lúc rồi nhanh chóng đuổi theo Thanh Hoài nhưng anh chạy nhanh quá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đợi em với.” Tôi gọi với theo.

Bình luận đoạn
“Đợi em với.” Tôi gọi với theo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dường như Thanh Hoài chạy chậm lại. Tôi đuổi kịp. Anh vươn tay ra nắm lấy tay tôi. Chúng tôi cùng chạy. Tiếng bước chân giẫm trên lá phát ra thứ âm thanh lạo xạo, nghe thật vui tai.

Bình luận đoạn
Dường như Thanh Hoài chạy chậm lại. Tôi đuổi kịp. Anh vươn tay ra nắm lấy tay tôi. Chúng tôi cùng chạy. Tiếng bước chân giẫm trên lá phát ra thứ âm thanh lạo xạo, nghe thật vui tai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng dương cầm vụt tắt. Thay vào đó là tiếng kêu của bầy quạ vọng lại cùng ngàn cơn gió.

Bình luận đoạn
Tiếng dương cầm vụt tắt. Thay vào đó là tiếng kêu của bầy quạ vọng lại cùng ngàn cơn gió.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau nhiều tuần tập luyện, cuối cùng tôi cũng biết đi xe đạp. Không phải đi một mét mà là nhiều mét thậm chí còn đạp lòng vòng khắp thị trấn.

Bình luận đoạn
Sau nhiều tuần tập luyện, cuối cùng tôi cũng biết đi xe đạp. Không phải đi một mét mà là nhiều mét thậm chí còn đạp lòng vòng khắp thị trấn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sau khi tốt nghiệp cấp hai, em sẽ cố thi vào trường anh đang học.” Tôi nói, dắt chiếc xe đạp đi song song cạnh Thanh Hoài. Ráng chiều tím thẫm buông phía chân trời.

Bình luận đoạn
“Sau khi tốt nghiệp cấp hai, em sẽ cố thi vào trường anh đang học.” Tôi nói, dắt chiếc xe đạp đi song song cạnh Thanh Hoài. Ráng chiều tím thẫm buông phía chân trời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừ. Nhưng trường anh học là trường chuyên đấy. Cố lên nhé. Anh đợi.”

Bình luận đoạn
“Ừ. Nhưng trường anh học là trường chuyên đấy. Cố lên nhé. Anh đợi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lặng người đi một chút. Với sức học của tôi hiện giờ, thi vào trường chuyên là điều không thể. Nhưng câu “Anh đợi” khiến tôi quyết tâm.

Bình luận đoạn
Tôi lặng người đi một chút. Với sức học của tôi hiện giờ, thi vào trường chuyên là điều không thể. Nhưng câu “Anh đợi” khiến tôi quyết tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em sẽ cố gắng.” Tôi nói với giọng quyết tâm.

Bình luận đoạn
“Em sẽ cố gắng.” Tôi nói với giọng quyết tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừ, anh tin em sẽ làm được.” Thanh Hoài quay qua tôi, cười mỉm.

Bình luận đoạn
“Ừ, anh tin em sẽ làm được.” Thanh Hoài quay qua tôi, cười mỉm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cũng mong lên cấp ba mình sẽ tự tin hơn, dũng cảm hơn để mối tình câm lặng này được cất lời.

Bình luận đoạn
Tôi cũng mong lên cấp ba mình sẽ tự tin hơn, dũng cảm hơn để mối tình câm lặng này được cất lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Thanh Hoài, em có một đề nghị.” Tôi ngập ngừng.

Bình luận đoạn
“Anh Thanh Hoài, em có một đề nghị.” Tôi ngập ngừng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đề nghị gì?”

Bình luận đoạn
“Đề nghị gì?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nếu em thi đỗ vào trường của anh, anh sẽ tặng quà cho em chứ?” Tôi muốn nhận được những món quà xinh xinh từ anh để nếu có lỡ mai này xa nhau, những món quà đó sẽ là những kí ức luôn bên tôi, làm điểm tựa cho tôi trong quãng đời không có anh.

Bình luận đoạn
“Nếu em thi đỗ vào trường của anh, anh sẽ tặng quà cho em chứ?” Tôi muốn nhận được những món quà xinh xinh từ anh để nếu có lỡ mai này xa nhau, những món quà đó sẽ là những kí ức luôn bên tôi, làm điểm tựa cho tôi trong quãng đời không có anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm. Từ giờ trở đi, nếu em thi đỗ bất cứ điều gì, đỗ đại học hay tốt nghiệp đại học, anh đều sẽ có quà cho em.”

Bình luận đoạn
“Ừm. Từ giờ trở đi, nếu em thi đỗ bất cứ điều gì, đỗ đại học hay tốt nghiệp đại học, anh đều sẽ có quà cho em.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh hứa rồi đó nha.”

Bình luận đoạn
“Anh hứa rồi đó nha.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sẽ không thất hứa đâu, em đừng lo.” Thanh Hoài đưa ngón út ra, tôi ngoéo tay anh, cùng nhau giữ lấy một lời hứa ngây dại.

Bình luận đoạn
“Sẽ không thất hứa đâu, em đừng lo.” Thanh Hoài đưa ngón út ra, tôi ngoéo tay anh, cùng nhau giữ lấy một lời hứa ngây dại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi dựng hai chiếc xe cạnh nhau rồi ngồi bệt xuống vỉa hè. Thanh Hoài lôi chiếc kèn harmonica ra thổi. Lá bay bay. Gió ru nhẹ. Mây lững lờ. Và bên tai là tiếng kèn êm dịu. Tôi nhớ đến ngày đầu tiên gặp Thanh Hoài, trời xanh ngút ngàn và an yên. Khoảnh khắc đó tôi biết có một thiên sứ vừa đáp xuống trần gian.

Bình luận đoạn
Chúng tôi dựng hai chiếc xe cạnh nhau rồi ngồi bệt xuống vỉa hè. Thanh Hoài lôi chiếc kèn harmonica ra thổi. Lá bay bay. Gió ru nhẹ. Mây lững lờ. Và bên tai là tiếng kèn êm dịu. Tôi nhớ đến ngày đầu tiên gặp Thanh Hoài, trời xanh ngút ngàn và an yên. Khoảnh khắc đó tôi biết có một thiên sứ vừa đáp xuống trần gian.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi anh ngừng thổi, tôi hỏi. “Anh học hồi nào mà sao em không biết?”

Bình luận đoạn
Khi anh ngừng thổi, tôi hỏi. “Anh học hồi nào mà sao em không biết?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh học theo mấy cái clip hướng dẫn trên mạng ấy. Cũng được nhỉ?”

Bình luận đoạn
“Anh học theo mấy cái clip hướng dẫn trên mạng ấy. Cũng được nhỉ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hay quá luôn ấy chứ. Anh học trong bao lâu?”

Bình luận đoạn
“Hay quá luôn ấy chứ. Anh học trong bao lâu?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Khoảng nửa tháng.”

Bình luận đoạn
“Khoảng nửa tháng.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi thật khâm phục Thanh Hoài. Nếu đổi lại là tôi chắc cũng phải mất nửa năm, chưa biết chừng không quá ba ngày là đã bỏ cuộc. Lẫn trong tiếng gió vi vu là giọng rao bán. “Hạt dẻ nướng đây.”

Bình luận đoạn
Tôi thật khâm phục Thanh Hoài. Nếu đổi lại là tôi chắc cũng phải mất nửa năm, chưa biết chừng không quá ba ngày là đã bỏ cuộc. Lẫn trong tiếng gió vi vu là giọng rao bán. “Hạt dẻ nướng đây.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đánh mạnh vào tay Thanh Hoài. “Những ngày se lạnh như thế này mà ăn hạt dẻ nướng là ngon hết sẩy luôn ấy.”

Bình luận đoạn
Tôi đánh mạnh vào tay Thanh Hoài. “Những ngày se lạnh như thế này mà ăn hạt dẻ nướng là ngon hết sẩy luôn ấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhưng người bán hạt dẻ ở hướng nào?” Anh cất kèn vào túi.

Bình luận đoạn
“Nhưng người bán hạt dẻ ở hướng nào?” Anh cất kèn vào túi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lắng nghe tiếng rao rồi chỉ. “Hướng này.”

Bình luận đoạn
Tôi lắng nghe tiếng rao rồi chỉ. “Hướng này.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi nắm tay nhau chạy về phía đó. Tiếng rao càng lúc càng xa. Đến một ngã rẽ, tôi nhìn quanh quất không thấy người bán hạt dẻ nướng đâu cả.

Bình luận đoạn
Chúng tôi nắm tay nhau chạy về phía đó. Tiếng rao càng lúc càng xa. Đến một ngã rẽ, tôi nhìn quanh quất không thấy người bán hạt dẻ nướng đâu cả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đi mất tiêu rồi.” Thanh Hoài đáp xụi lơ.

Bình luận đoạn
“Đi mất tiêu rồi.” Thanh Hoài đáp xụi lơ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tiếc thật?” Tôi nói bằng giọng tiếc hùi hụi không kém.

Bình luận đoạn
“Tiếc thật?” Tôi nói bằng giọng tiếc hùi hụi không kém.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thôi để lần sau vậy.” Anh an ủi.

Bình luận đoạn
“Thôi để lần sau vậy.” Anh an ủi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Biết lần sau người ta có đi đường này nữa không.”

Bình luận đoạn
“Biết lần sau người ta có đi đường này nữa không.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lúc ủ rũ, tôi sực nhớ đến một thứ quan trọng mà mình không mang theo khi chạy tới đây. Thanh Hoài cũng đoán được đó là thứ gì. Chúng tôi nhìn nhau, cùng kêu lên “xe đạp”. Nhớ tới chiếc xe còn bỏ quên dưới gốc cây rẻ quạt, chúng tôi ba chân bốn cẳng chạy ngược trở lại. Nhìn từ xa thấy hai chiếc xe vẫn còn chỗ cũ, chúng tôi thở phào nhẹ nhõm.

Bình luận đoạn
Trong lúc ủ rũ, tôi sực nhớ đến một thứ quan trọng mà mình không mang theo khi chạy tới đây. Thanh Hoài cũng đoán được đó là thứ gì. Chúng tôi nhìn nhau, cùng kêu lên “xe đạp”. Nhớ tới chiếc xe còn bỏ quên dưới gốc cây rẻ quạt, chúng tôi ba chân bốn cẳng chạy ngược trở lại. Nhìn từ xa thấy hai chiếc xe vẫn còn chỗ cũ, chúng tôi thở phào nhẹ nhõm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước khi ra về, tôi cùng Thanh Hoài nhặt lá rẻ quạt bỏ đầy giỏ xe.

Bình luận đoạn
Trước khi ra về, tôi cùng Thanh Hoài nhặt lá rẻ quạt bỏ đầy giỏ xe.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những ngày tháng yên bình cứ thế trôi qua trong lặng lẽ. Khi trống vừa đánh tan học, tôi vội vàng bỏ sách vở vào cặp, chạy ra khỏi lớp. Tôi đạp xe đến trường của Thanh Hoài, đứng dưới bóng cây hoàng điệp trước cổng trường, đưa mắt nhìn hết người này tới người khác.

Bình luận đoạn
Những ngày tháng yên bình cứ thế trôi qua trong lặng lẽ. Khi trống vừa đánh tan học, tôi vội vàng bỏ sách vở vào cặp, chạy ra khỏi lớp. Tôi đạp xe đến trường của Thanh Hoài, đứng dưới bóng cây hoàng điệp trước cổng trường, đưa mắt nhìn hết người này tới người khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Buổi chiều mùa thu se sắt hôm ấy, tôi mang tâm trạng vừa hoan hỉ vừa chua xót đứng đợi một người. Thì ra cảm giác chờ đợi một ai đó lại căng thẳng và hồi hộp như thế. Bỗng nhiên toàn thân tôi run rẩy, chẳng biết vì gió lạnh hay còn vì điều gì khác nữa.

Bình luận đoạn
Buổi chiều mùa thu se sắt hôm ấy, tôi mang tâm trạng vừa hoan hỉ vừa chua xót đứng đợi một người. Thì ra cảm giác chờ đợi một ai đó lại căng thẳng và hồi hộp như thế. Bỗng nhiên toàn thân tôi run rẩy, chẳng biết vì gió lạnh hay còn vì điều gì khác nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh Hoài cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt tôi, dắt chiếc xe đạp, ung dung tiến ra cổng trường. Tai đeo earphone. Khí chất trang nhã. Những bước chân lịch thiệp, không quá ngắn cũng không quá dài. Lòng tôi như có sóng cuộn dâng tràn.

Bình luận đoạn
Thanh Hoài cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt tôi, dắt chiếc xe đạp, ung dung tiến ra cổng trường. Tai đeo earphone. Khí chất trang nhã. Những bước chân lịch thiệp, không quá ngắn cũng không quá dài. Lòng tôi như có sóng cuộn dâng tràn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi gọi tên anh và vẫy tay. Anh dừng chân, nhìn tôi, mỉm cười rồi vẫy tay lại. Tôi dắt xe tiến lại gần Thanh Hoài.

Bình luận đoạn
Tôi gọi tên anh và vẫy tay. Anh dừng chân, nhìn tôi, mỉm cười rồi vẫy tay lại. Tôi dắt xe tiến lại gần Thanh Hoài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đợi lâu không?” Anh hỏi, tháo earphone ra khỏi tai và cất nó vào cặp.

Bình luận đoạn
“Đợi lâu không?” Anh hỏi, tháo earphone ra khỏi tai và cất nó vào cặp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không ạ. Em cũng vừa mới đến.” Tôi nói. Dù đợi anh bao lâu, tôi cũng sẽ đợi.

Bình luận đoạn
“Không ạ. Em cũng vừa mới đến.” Tôi nói. Dù đợi anh bao lâu, tôi cũng sẽ đợi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một cô nữ sinh đi ngang qua, cất giọng hỏi. “Thanh Hoài, bạn gái cậu à?”

Bình luận đoạn
Một cô nữ sinh đi ngang qua, cất giọng hỏi. “Thanh Hoài, bạn gái cậu à?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh Hoài ngoảnh sang. “Làm gì có chứ? Là cô bạn hàng xóm. Em ấy vẫn còn nhỏ, cậu đừng nói linh tinh.”

Bình luận đoạn
Thanh Hoài ngoảnh sang. “Làm gì có chứ? Là cô bạn hàng xóm. Em ấy vẫn còn nhỏ, cậu đừng nói linh tinh.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không hiểu sao từ ‘nhỏ’ khiến tôi không được vui. Lúc này tôi chỉ mong mình trưởng thành thật nhanh.

Bình luận đoạn
Không hiểu sao từ ‘nhỏ’ khiến tôi không được vui. Lúc này tôi chỉ mong mình trưởng thành thật nhanh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Mình chỉ đùa thôi. Về trước nhé. Chào cô bé dễ thương.” Cô gái sờ đầu tôi rồi leo lên xe của gia đình cô ấy, đi mất.

Bình luận đoạn
“Mình chỉ đùa thôi. Về trước nhé. Chào cô bé dễ thương.” Cô gái sờ đầu tôi rồi leo lên xe của gia đình cô ấy, đi mất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi và Thanh Hoài đạp xe song song trên những con đường lộng gió. Trong ánh tịch dương, bờ vai ấy khiến mắt tôi nhòe đi. Vì anh, tôi vui. Vì anh, tôi buồn. Vì anh, cuộc sống của tôi thêm sắc màu, giấc mơ tôi sáng rực.

Bình luận đoạn
Tôi và Thanh Hoài đạp xe song song trên những con đường lộng gió. Trong ánh tịch dương, bờ vai ấy khiến mắt tôi nhòe đi. Vì anh, tôi vui. Vì anh, tôi buồn. Vì anh, cuộc sống của tôi thêm sắc màu, giấc mơ tôi sáng rực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sau này, anh muốn trở thành dáng vẻ như thế nào?” Tôi hỏi khi cùng Thanh Hoài dắt xe đi bộ, bên cạnh nhau.

Bình luận đoạn
“Sau này, anh muốn trở thành dáng vẻ như thế nào?” Tôi hỏi khi cùng Thanh Hoài dắt xe đi bộ, bên cạnh nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thì trở thành người khiến bản thân hài lòng là được rồi.” Thanh Hoài đáp.

Bình luận đoạn
“Thì trở thành người khiến bản thân hài lòng là được rồi.” Thanh Hoài đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh có ước mơ gì không? Sau khi đỗ tốt nghiệp, anh sẽ thi vào trường nào?”

Bình luận đoạn
“Anh có ước mơ gì không? Sau khi đỗ tốt nghiệp, anh sẽ thi vào trường nào?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Trường Luật. Đó là dự định mà anh ấp ủ từ lâu rồi.”

Bình luận đoạn
“Trường Luật. Đó là dự định mà anh ấp ủ từ lâu rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy là khu phố chúng ta sẽ có một luật sư tài năng trong tương lai.”

Bình luận đoạn
“Vậy là khu phố chúng ta sẽ có một luật sư tài năng trong tương lai.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh Hoài xoa đầu tôi. “Ngày đó vẫn còn xa lắm. Thế còn em?”

Bình luận đoạn
Thanh Hoài xoa đầu tôi. “Ngày đó vẫn còn xa lắm. Thế còn em?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em hả? Em không biết nữa.” Tôi gãi má.

Bình luận đoạn
“Em hả? Em không biết nữa.” Tôi gãi má.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao lại không biết? Em phải hoạch định tương lai ngay từ bây giờ chứ. Gạch từng đầu dòng và cố gắng thực hiện nó.”

Bình luận đoạn
“Sao lại không biết? Em phải hoạch định tương lai ngay từ bây giờ chứ. Gạch từng đầu dòng và cố gắng thực hiện nó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Trước mắt, em chỉ muốn thi vào trường cấp ba nơi anh học những chuyện sau này cứ để sau này rồi tính. Tính trước bước không qua.”

Bình luận đoạn
“Trước mắt, em chỉ muốn thi vào trường cấp ba nơi anh học những chuyện sau này cứ để sau này rồi tính. Tính trước bước không qua.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh Hoài gật gù. “Em nghĩ như vậy cũng tốt.”

Bình luận đoạn
Thanh Hoài gật gù. “Em nghĩ như vậy cũng tốt.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những áng mây hồng từ đằng xa trôi chậm rãi. Ánh sáng hoàng hôn rực rỡ rải khắp mặt đất một màu vàng sóng sánh cùng lá rụng rơi khắp trời thu.

Bình luận đoạn
Những áng mây hồng từ đằng xa trôi chậm rãi. Ánh sáng hoàng hôn rực rỡ rải khắp mặt đất một màu vàng sóng sánh cùng lá rụng rơi khắp trời thu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhưng mà sau này chúng ta phải trở thành những người tuyệt nhất đấy nhé.” Tôi nói.

Bình luận đoạn
“Nhưng mà sau này chúng ta phải trở thành những người tuyệt nhất đấy nhé.” Tôi nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Được. Anh sẽ ghi nhớ điều này. Sẽ trở thành những người tuyệt vời nhất.” Thanh Hoài cười, để tay lên đầu tôi, xoa nhẹ.

Bình luận đoạn
“Được. Anh sẽ ghi nhớ điều này. Sẽ trở thành những người tuyệt vời nhất.” Thanh Hoài cười, để tay lên đầu tôi, xoa nhẹ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cười tít mắt. Cảm thấy rất vui khi mỗi lời tôi nói, anh đều ghi nhớ.

Bình luận đoạn
Tôi cười tít mắt. Cảm thấy rất vui khi mỗi lời tôi nói, anh đều ghi nhớ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!