Truyện
Trước Sau
Là em tự huyễn hoặc · Rikaki Rinfu · 8/18/2024 12:51:54 PM · 0 0

Chương 2: Đi lạc

Đáng lẽ tôi phải đi một mạch về nhà, nhưng tôi lại chọn đi đường vòng. Tôi bước đi một mình trên con đường xa lạ, vừa đi vừa ngắm trời, ngắm đất, ngắm mây, hệt như kẻ tâm thần vậy. Nhưng chí ít, vào thời khắc này thì tôi cảm thấy thâm tâm mình thật sự tự do. Giá như mỗi ngày tôi đều có thể trải qua sự yên bình như thế, nhưng có lẽ đó chỉ là một giấc mơ mà thôi. Vì tôi biết một khi bước chân về nhà tôi sẽ phải đối mặt với những gì.

Bình luận đoạn
Đáng lẽ tôi phải đi một mạch về nhà, nhưng tôi lại chọn đi đường vòng. Tôi bước đi một mình trên con đường xa lạ, vừa đi vừa ngắm trời, ngắm đất, ngắm mây, hệt như kẻ tâm thần vậy. Nhưng chí ít, vào thời khắc này thì tôi cảm thấy thâm tâm mình thật sự tự do. Giá như mỗi ngày tôi đều có thể trải qua sự yên bình như thế, nhưng có lẽ đó chỉ là một giấc mơ mà thôi. Vì tôi biết một khi bước chân về nhà tôi sẽ phải đối mặt với những gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mình không muốn về nhà… 

Bình luận đoạn
- Mình không muốn về nhà… 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh cũng vậy, vậy nên chúng ta đi chơi nhé? - Bỗng có một giọng nói ghé sát tôi.

Bình luận đoạn
- Anh cũng vậy, vậy nên chúng ta đi chơi nhé? - Bỗng có một giọng nói ghé sát tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Hả? - Tôi bất ngờ mà lùi bước.

Bình luận đoạn
- Hả? - Tôi bất ngờ mà lùi bước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người đó là…

Bình luận đoạn
Người đó là…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ơ? Sao em tránh né anh thế? Làm anh thấy hơi đau lòng một chút đó! Em nhận ra anh là ai không? Hoàng Đông Dương, cái người say xỉn cưỡng hôn em hôm qua đó!

Bình luận đoạn
- Ơ? Sao em tránh né anh thế? Làm anh thấy hơi đau lòng một chút đó! Em nhận ra anh là ai không? Hoàng Đông Dương, cái người say xỉn cưỡng hôn em hôm qua đó!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quả nhiên… Là tên đó! Khiến tôi lâm vào hoàn cảnh đau khổ một lần rồi, còn định xuất hiện thêm lần nữa sao? Tuy rất bực tức, nhưng tôi vẫn đủ bình tĩnh để nhớ ra là anh ấy là con trai của một chủ tịch giàu có. Tuyệt đời không được cư xử vô lễ, nếu không hối hận cả đời mất. Thế là tôi cố gắng mỉm cười, giả vờ vui vẻ nói với anh ta:

Bình luận đoạn
Quả nhiên… Là tên đó! Khiến tôi lâm vào hoàn cảnh đau khổ một lần rồi, còn định xuất hiện thêm lần nữa sao? Tuy rất bực tức, nhưng tôi vẫn đủ bình tĩnh để nhớ ra là anh ấy là con trai của một chủ tịch giàu có. Tuyệt đời không được cư xử vô lễ, nếu không hối hận cả đời mất. Thế là tôi cố gắng mỉm cười, giả vờ vui vẻ nói với anh ta:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- À, tôi nhớ mà. Nhưng sao anh lại đến đây thế?

Bình luận đoạn
- À, tôi nhớ mà. Nhưng sao anh lại đến đây thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thật ra, sáng nay khi tỉnh lại. Tây Dương đã rất tức giận với anh, em ấy đã kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Thành thật thì anh không hề nhớ một chút gì luôn! Nhưng cưỡng hôn một cô gái vô tội như em làm anh thấy có lỗi lắm! Nên tới giờ em đi học về là anh đến đây liền! Anh xin lỗi em nhé!

Bình luận đoạn
- Thật ra, sáng nay khi tỉnh lại. Tây Dương đã rất tức giận với anh, em ấy đã kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Thành thật thì anh không hề nhớ một chút gì luôn! Nhưng cưỡng hôn một cô gái vô tội như em làm anh thấy có lỗi lắm! Nên tới giờ em đi học về là anh đến đây liền! Anh xin lỗi em nhé!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có cần… Có cần phải thành thật như vậy không chứ? Tôi vốn đã thả lỏng cảnh giác khi thấy anh ta ngây thơ như vậy, nhưng tôi bỗng nhớ lại lời của ba. Lý trí lại nhắc nhở rằng đây chỉ là diễn thôi. Phải, làm gì có thiếu gia nhà giàu nào lại có thể ngây thơ đơn thuần được chứ. Chắc chắn là trong thâm tâm, anh ta đang thầm chửi rủa tôi là kẻ phiền phức làm phí thời gian của anh ta. Tôi cần phải tỉnh táo, không được để bản thân cuốn theo những lời nói ngọt ngào của anh.

Bình luận đoạn
Có cần… Có cần phải thành thật như vậy không chứ? Tôi vốn đã thả lỏng cảnh giác khi thấy anh ta ngây thơ như vậy, nhưng tôi bỗng nhớ lại lời của ba. Lý trí lại nhắc nhở rằng đây chỉ là diễn thôi. Phải, làm gì có thiếu gia nhà giàu nào lại có thể ngây thơ đơn thuần được chứ. Chắc chắn là trong thâm tâm, anh ta đang thầm chửi rủa tôi là kẻ phiền phức làm phí thời gian của anh ta. Tôi cần phải tỉnh táo, không được để bản thân cuốn theo những lời nói ngọt ngào của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cảm ơn ý tốt của anh rất nhiều. Nhưng tôi không có giận anh đâu. Giờ thì chúc anh một buổi chiều vui vẻ, chào anh tôi về nhé! - Và làm ơn, xin đừng xuất hiện trong cuộc đời tôi nữa.

Bình luận đoạn
- Cảm ơn ý tốt của anh rất nhiều. Nhưng tôi không có giận anh đâu. Giờ thì chúc anh một buổi chiều vui vẻ, chào anh tôi về nhé! - Và làm ơn, xin đừng xuất hiện trong cuộc đời tôi nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Khoan đã! Ít nhất cũng cho anh cơ hội để sửa sai đi! Đi cùng anh đến nơi này không? Chỗ đó rất đẹp luôn đấy! Yên tâm nhé anh sẽ bao hết!

Bình luận đoạn
- Khoan đã! Ít nhất cũng cho anh cơ hội để sửa sai đi! Đi cùng anh đến nơi này không? Chỗ đó rất đẹp luôn đấy! Yên tâm nhé anh sẽ bao hết!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lạy trời! Tôi không cần ai đó sửa sai bù đắp hay bao đi chơi gì cả, tôi chỉ muốn anh ấy mau chóng rời khỏi đây để trả lại sự bình yên cho tôi thôi. Cuộc sống này khó khăn lắm rồi, đừng dồn nhau vào đường cùng được không?

Bình luận đoạn
Lạy trời! Tôi không cần ai đó sửa sai bù đắp hay bao đi chơi gì cả, tôi chỉ muốn anh ấy mau chóng rời khỏi đây để trả lại sự bình yên cho tôi thôi. Cuộc sống này khó khăn lắm rồi, đừng dồn nhau vào đường cùng được không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nhưng tôi còn có rất nhiều bài tập về nhà… - Tôi bịa chuyện đấy, không hề có một bài tập nào cả.

Bình luận đoạn
- Nhưng tôi còn có rất nhiều bài tập về nhà… - Tôi bịa chuyện đấy, không hề có một bài tập nào cả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Hình như em đang học lớp mười hai nhỉ? Nó khó lắm phải không? Vậy anh sẽ giúp em nhé? Với lại anh cũng muốn xin lỗi ba em về sự cố ngày hôm qua nữa.

Bình luận đoạn
- Hình như em đang học lớp mười hai nhỉ? Nó khó lắm phải không? Vậy anh sẽ giúp em nhé? Với lại anh cũng muốn xin lỗi ba em về sự cố ngày hôm qua nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khoan! Giúp tôi học nghĩa là sẽ về nhà tôi ư? Không… Dù có chết cũng không được! Tôi không thể để chuyện đó xảy ra được! Vì khoảnh khắc đầu tiên khi tôi bước chân vào nhà thì nó luôn là… Với lại, xin lỗi ba tôi thì kiểu gì cũng sẽ nhắc đến sự kiện kia. Nghĩ đến chuyện đó, tôi không thể không thốt lên:

Bình luận đoạn
Khoan! Giúp tôi học nghĩa là sẽ về nhà tôi ư? Không… Dù có chết cũng không được! Tôi không thể để chuyện đó xảy ra được! Vì khoảnh khắc đầu tiên khi tôi bước chân vào nhà thì nó luôn là… Với lại, xin lỗi ba tôi thì kiểu gì cũng sẽ nhắc đến sự kiện kia. Nghĩ đến chuyện đó, tôi không thể không thốt lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Khoan đã! Tôi bỗng nhiên không muốn làm bài tập nữa! Chúng ta đi chơi đi.

Bình luận đoạn
- Khoan đã! Tôi bỗng nhiên không muốn làm bài tập nữa! Chúng ta đi chơi đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Hửm? Nhưng em sẽ gặp rắc rối với giáo viên đó? - Anh ấy nở một nụ cười.

Bình luận đoạn
- Hửm? Nhưng em sẽ gặp rắc rối với giáo viên đó? - Anh ấy nở một nụ cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không sao, đời học sinh thi thoảng mình cũng phải xõa một chút mà đúng không?

Bình luận đoạn
- Không sao, đời học sinh thi thoảng mình cũng phải xõa một chút mà đúng không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Em… - Anh ấy hơi dừng lại một chút - Đúng rồi nhỉ? Em nói đúng.

Bình luận đoạn
- Em… - Anh ấy hơi dừng lại một chút - Đúng rồi nhỉ? Em nói đúng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong thoáng chốc, tôi đã cảm nhận được điều gì đó. Nhưng rồi những suy nghĩ đó cũng theo gió mà bay theo gió khi anh ấy kéo chiếc cặp nặng nề khỏi tay tôi. Anh ấy cười rồi nói:

Bình luận đoạn
Trong thoáng chốc, tôi đã cảm nhận được điều gì đó. Nhưng rồi những suy nghĩ đó cũng theo gió mà bay theo gió khi anh ấy kéo chiếc cặp nặng nề khỏi tay tôi. Anh ấy cười rồi nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chúng ta đi thôi!

Bình luận đoạn
- Chúng ta đi thôi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh ấy nắm lấy tay tôi và chúng tôi cùng chạy đến một nơi vô định. Gì vậy chứ! Còn chưa bàn bạc nên đi đâu nữa mà. Tôi còn chẳng biết sao tôi lại chấp nhận chạy cùng tên này nữa. Nhưng mà, chiếc cặp nặng nề ấy chẳng làm bước chân anh ấy chậm đi một chút nào. Anh ấy cũng suy nghĩ cho tôi thật đấy, chắc là diễn thôi nhưng tôi cũng công nhận rằng, Đông Dương tinh tế thật.

Bình luận đoạn
Anh ấy nắm lấy tay tôi và chúng tôi cùng chạy đến một nơi vô định. Gì vậy chứ! Còn chưa bàn bạc nên đi đâu nữa mà. Tôi còn chẳng biết sao tôi lại chấp nhận chạy cùng tên này nữa. Nhưng mà, chiếc cặp nặng nề ấy chẳng làm bước chân anh ấy chậm đi một chút nào. Anh ấy cũng suy nghĩ cho tôi thật đấy, chắc là diễn thôi nhưng tôi cũng công nhận rằng, Đông Dương tinh tế thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đây là? 

Bình luận đoạn
- Đây là? 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Xe của anh, chúng ta lên thôi.

Bình luận đoạn
- Xe của anh, chúng ta lên thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi đi bộ một quãng đường ngắn thì cuối cùng chân của tôi cũng được nghỉ ngơi. Xe ô tô này thật sự vô cùng đắt tiền, ít nhất cũng tầm mười mấy tỷ đấy chứ. Đó là biệt thự di động mà người ta hay nói đó sao? Chỉ là sao anh ta có thể bật điều hòa lạnh như vậy chứ! Sau khi chạy được một chút thì trước mắt tôi là một con đường thật rộng lớn, nhìn khắp nơi cũng chỉ là các cửa hàng vô cùng sang trọng. Cùng với những căn biệt thự cứ nối liền nhau. Dòng người đi qua tuy không nhiều nhưng khí chất họ mang lại khác hẳn với những người bình thường. Tôi nhìn qua những chiếc xe hơi, liếc mắt toàn thấy mấy hãng đắt tiền thôi. Nơi đây làm cho người ta có suy nghĩ rằng: “Đây chắc chắn là một khu đô thị cực kỳ xa hoa”. Một nơi mà muốn mua thứ gì đó đều phải trả một đống tiền.

Bình luận đoạn
Sau khi đi bộ một quãng đường ngắn thì cuối cùng chân của tôi cũng được nghỉ ngơi. Xe ô tô này thật sự vô cùng đắt tiền, ít nhất cũng tầm mười mấy tỷ đấy chứ. Đó là biệt thự di động mà người ta hay nói đó sao? Chỉ là sao anh ta có thể bật điều hòa lạnh như vậy chứ! Sau khi chạy được một chút thì trước mắt tôi là một con đường thật rộng lớn, nhìn khắp nơi cũng chỉ là các cửa hàng vô cùng sang trọng. Cùng với những căn biệt thự cứ nối liền nhau. Dòng người đi qua tuy không nhiều nhưng khí chất họ mang lại khác hẳn với những người bình thường. Tôi nhìn qua những chiếc xe hơi, liếc mắt toàn thấy mấy hãng đắt tiền thôi. Nơi đây làm cho người ta có suy nghĩ rằng: “Đây chắc chắn là một khu đô thị cực kỳ xa hoa”. Một nơi mà muốn mua thứ gì đó đều phải trả một đống tiền.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Khu đô thị Thập Nhị Xuân đấy! Chắc là em biết nó nhỉ?

Bình luận đoạn
- Khu đô thị Thập Nhị Xuân đấy! Chắc là em biết nó nhỉ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Biết chứ, nhưng sao anh lại dẫn tôi đến đây?

Bình luận đoạn
- Biết chứ, nhưng sao anh lại dẫn tôi đến đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- À, thật ra thì có một nơi mà anh luôn muồn đến, nhưng đến một mình thì cô đơn lắm. Em đi với anh nhé?

Bình luận đoạn
- À, thật ra thì có một nơi mà anh luôn muồn đến, nhưng đến một mình thì cô đơn lắm. Em đi với anh nhé?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tất nhiên là được rồi.

Bình luận đoạn
- Tất nhiên là được rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không, tôi nói dối đấy, tôi chẳng muốn đi một chút nào hết. Với lại nhìn anh ta là biết xạo rồi. Với cái gương mặt đó cộng với gia tài đồ sộ của gia đình thì không thể nào “cô đơn” được. Chắc chắn là con gái xếp hàng cả một đường dài đó chứ, dài hơn con đường này nữa.

Bình luận đoạn
Không, tôi nói dối đấy, tôi chẳng muốn đi một chút nào hết. Với lại nhìn anh ta là biết xạo rồi. Với cái gương mặt đó cộng với gia tài đồ sộ của gia đình thì không thể nào “cô đơn” được. Chắc chắn là con gái xếp hàng cả một đường dài đó chứ, dài hơn con đường này nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng mà, tôi chút có tò mò, nơi mà anh ta muốn đến là đâu vậy nhỉ? Chắc là một khu vui chơi điện tử hay trung tâm thương mại sầm uất nào đó? Không, tuy không biết lý do tại sao, nhưng tôi không nghĩ như thế.

Bình luận đoạn
Nhưng mà, tôi chút có tò mò, nơi mà anh ta muốn đến là đâu vậy nhỉ? Chắc là một khu vui chơi điện tử hay trung tâm thương mại sầm uất nào đó? Không, tuy không biết lý do tại sao, nhưng tôi không nghĩ như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt dịu dàng của Đông Dương nhìn về phía tôi, anh ấy mỉm cười và hỏi:

Bình luận đoạn
Ánh mắt dịu dàng của Đông Dương nhìn về phía tôi, anh ấy mỉm cười và hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Có lẽ muộn giờ cơm chiều của em rồi phải không? Em muốn ăn gì không? Anh sẽ đãi em.

Bình luận đoạn
- Có lẽ muộn giờ cơm chiều của em rồi phải không? Em muốn ăn gì không? Anh sẽ đãi em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tôi… - Thật ra đúng là tôi có hơi đói, nhưng tôi không muốn ăn chung với anh ta chút nào! Nhưng mà… từ nãy đến giờ tôi đã từ chối anh ta nhiều rồi, cứ thế này chắc ảnh sẽ phát điên lên mất. Tôi nên diễn một chút nhỉ? - Tôi cũng thấy đói, chúng ta ăn cơm được không?

Bình luận đoạn
- Tôi… - Thật ra đúng là tôi có hơi đói, nhưng tôi không muốn ăn chung với anh ta chút nào! Nhưng mà… từ nãy đến giờ tôi đã từ chối anh ta nhiều rồi, cứ thế này chắc ảnh sẽ phát điên lên mất. Tôi nên diễn một chút nhỉ? - Tôi cũng thấy đói, chúng ta ăn cơm được không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cơm ư?

Bình luận đoạn
- Cơm ư?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh ta không thích ư? Thế là tôi vội sửa lại:

Bình luận đoạn
Anh ta không thích ư? Thế là tôi vội sửa lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- À! Đương nhiên nếu anh ghét cơm thì hoàn toàn có thể lựa chọn món khác! Anh là người đãi tôi mà!

Bình luận đoạn
- À! Đương nhiên nếu anh ghét cơm thì hoàn toàn có thể lựa chọn món khác! Anh là người đãi tôi mà!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không, ý anh không phải thế. Chỉ là anh không ngờ em chọn nó. - Anh ấy dừng lại đôi chút. - Bỏ đi! Anh biết quán này ngon lắm. Chúng ta đi thôi!

Bình luận đoạn
- Không, ý anh không phải thế. Chỉ là anh không ngờ em chọn nó. - Anh ấy dừng lại đôi chút. - Bỏ đi! Anh biết quán này ngon lắm. Chúng ta đi thôi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- A! Cậu chủ! Cậu lại đến đây sao? Lại còn mang theo một cô bạn gái xinh đẹp nữa chứ!

Bình luận đoạn
- A! Cậu chủ! Cậu lại đến đây sao? Lại còn mang theo một cô bạn gái xinh đẹp nữa chứ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quả nhiên anh ta luôn là tâm điểm chú ý ở mọi nơi. Mới vào đã nghe thấy tiếng xì xầm rồi. Làm tôi thiếu thoải mái quá. Nhưng mà “cậu chủ” là sao?

Bình luận đoạn
Quả nhiên anh ta luôn là tâm điểm chú ý ở mọi nơi. Mới vào đã nghe thấy tiếng xì xầm rồi. Làm tôi thiếu thoải mái quá. Nhưng mà “cậu chủ” là sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chú khách sáo quá rồi. - Anh ta cười rồi nhìn về phía tôi. - Về cô gái này, cháu cũng muốn cô ấy làm bạn gái mình lắm, nhưng đáng tiếc chúng cháu chỉ là bạn thôi.

Bình luận đoạn
- Chú khách sáo quá rồi. - Anh ta cười rồi nhìn về phía tôi. - Về cô gái này, cháu cũng muốn cô ấy làm bạn gái mình lắm, nhưng đáng tiếc chúng cháu chỉ là bạn thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe thì có vẻ đang giải thích cho tôi nhưng mà không! Anh ta còn đổ thêm dầu vào lửa ấy chứ! Nói vế sau là đủ rồi cần gì vế trước chứ! 

Bình luận đoạn
Nghe thì có vẻ đang giải thích cho tôi nhưng mà không! Anh ta còn đổ thêm dầu vào lửa ấy chứ! Nói vế sau là đủ rồi cần gì vế trước chứ! 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Haha, vậy khi nào hai đứa chính thức trở thành người yêu thì nhớ đến quán chú ăn nữa nhé!

Bình luận đoạn
- Haha, vậy khi nào hai đứa chính thức trở thành người yêu thì nhớ đến quán chú ăn nữa nhé!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không, chuyện đó nhất định sẽ không xảy ra đâu! Tôi sẽ độc thân cả đời và chết trong sự cô độc tại một căn biệt thự ven biển trên một hòn đảo của riêng mình. Tôi cả ngày nói vài câu đã mệt rồi, đi ngủ một mình đã mệt rồi thì thử hỏi xem, tự nhiên có người yêu xong cái ngày nào cũng gặp nói chuyện với nhau, rồi trước khi đi ngủ phải nhắn cái tin chúc ngủ ngon. Phiền chết đi được! Tôi phản đối cuộc sống có bồ!

Bình luận đoạn
Không, chuyện đó nhất định sẽ không xảy ra đâu! Tôi sẽ độc thân cả đời và chết trong sự cô độc tại một căn biệt thự ven biển trên một hòn đảo của riêng mình. Tôi cả ngày nói vài câu đã mệt rồi, đi ngủ một mình đã mệt rồi thì thử hỏi xem, tự nhiên có người yêu xong cái ngày nào cũng gặp nói chuyện với nhau, rồi trước khi đi ngủ phải nhắn cái tin chúc ngủ ngon. Phiền chết đi được! Tôi phản đối cuộc sống có bồ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuối cùng, sau bao vất vả thì tôi và Đông Dương đã ngồi vào bàn và chờ món ăn đến. Tôi tiện hỏi về điều làm tôi thắc mắc nãy giờ:

Bình luận đoạn
Cuối cùng, sau bao vất vả thì tôi và Đông Dương đã ngồi vào bàn và chờ món ăn đến. Tôi tiện hỏi về điều làm tôi thắc mắc nãy giờ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Phải rồi, sao khi nãy chú ấy lại gọi anh là “cậu chủ” thế?

Bình luận đoạn
- Phải rồi, sao khi nãy chú ấy lại gọi anh là “cậu chủ” thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Hả? - Anh ấy trông hơi bất ngờ. - À… Là vì tập đoàn của ba anh là chủ đầu tư khu đô thị này mà! Với lại, nhà hàng này thuộc chuỗi nhà hàng do bà nội anh làm chủ tịch đấy.

Bình luận đoạn
- Hả? - Anh ấy trông hơi bất ngờ. - À… Là vì tập đoàn của ba anh là chủ đầu tư khu đô thị này mà! Với lại, nhà hàng này thuộc chuỗi nhà hàng do bà nội anh làm chủ tịch đấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ủa? Thật vậy sao? Tôi bỗng thấy có chút xấu hổ. Tôi thậm chí còn chưa từng nghe qua nữa. Sống ở thành phố mà quê mùa thật. Mà nói vậy nghĩa là cả ba mẹ rồi bà nội anh ấy cũng đều là chủ tịch đấy à? Thật tài giỏi mà!

Bình luận đoạn
Ủa? Thật vậy sao? Tôi bỗng thấy có chút xấu hổ. Tôi thậm chí còn chưa từng nghe qua nữa. Sống ở thành phố mà quê mùa thật. Mà nói vậy nghĩa là cả ba mẹ rồi bà nội anh ấy cũng đều là chủ tịch đấy à? Thật tài giỏi mà!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhìn thấy biểu cảm ngại ngùng của tôi, anh ấy cười gian xảo và nói bằng giọng châm chọc:

Bình luận đoạn
Nhìn thấy biểu cảm ngại ngùng của tôi, anh ấy cười gian xảo và nói bằng giọng châm chọc:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Phải rồi, khi nãy chú đó đã lầm tưởng chúng ta là người yêu đấy! Hay là ngày mai chúng ta lại ghé đây ăn tiếp nhỉ?

Bình luận đoạn
- Phải rồi, khi nãy chú đó đã lầm tưởng chúng ta là người yêu đấy! Hay là ngày mai chúng ta lại ghé đây ăn tiếp nhỉ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần đầu có con trai trêu chọc tôi bằng kiểu này làm tôi xém sặc cả cơm. Tôi không thể không đỏ mặt và vội vàng đáp lại:

Bình luận đoạn
Lần đầu có con trai trêu chọc tôi bằng kiểu này làm tôi xém sặc cả cơm. Tôi không thể không đỏ mặt và vội vàng đáp lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh đừng trêu tôi chứ!

Bình luận đoạn
- Anh đừng trêu tôi chứ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Kẻ cười người khóc, trông anh ta rất vui khi thấy biểu cảm của tôi còn tôi thì muốn chết vì quá xấu hổ. Thật sự từ lúc mới sinh ra đến giờ anh ta chính là người đầu tiên chọc ghẹo tôi thế này, chứ những người khác ai cũng giữ khoảng cách và có chút kiêng dè trước tôi. Làm tôi xấu hổ đến mức này… Ngại quá! Hơi quê nữa! Tôi đoán giờ mặt mình đỏ hết rồi. Nhất định, sau này thấy anh ta là tôi phải viện cớ chạy khỏi đó liền! 

Bình luận đoạn
Kẻ cười người khóc, trông anh ta rất vui khi thấy biểu cảm của tôi còn tôi thì muốn chết vì quá xấu hổ. Thật sự từ lúc mới sinh ra đến giờ anh ta chính là người đầu tiên chọc ghẹo tôi thế này, chứ những người khác ai cũng giữ khoảng cách và có chút kiêng dè trước tôi. Làm tôi xấu hổ đến mức này… Ngại quá! Hơi quê nữa! Tôi đoán giờ mặt mình đỏ hết rồi. Nhất định, sau này thấy anh ta là tôi phải viện cớ chạy khỏi đó liền! 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy ăn với Đông Dương khiến tôi không thoải mái chút nào nhưng… công nhận đồ ăn thì ngon thật. Các đầu bếp đã chế biến rất tinh xảo, tuy có nhiều nguyên liệu nhưng không hề có cảm giác như lẩu thập cẩm mà lại rất hài hòa và vừa miệng, làm tôi muốn đến nơi này ăn nữa. Hương vị của nó thật đặc biệt, tôi chẳng biết miêu tả sao nữa.

Bình luận đoạn
Tuy ăn với Đông Dương khiến tôi không thoải mái chút nào nhưng… công nhận đồ ăn thì ngon thật. Các đầu bếp đã chế biến rất tinh xảo, tuy có nhiều nguyên liệu nhưng không hề có cảm giác như lẩu thập cẩm mà lại rất hài hòa và vừa miệng, làm tôi muốn đến nơi này ăn nữa. Hương vị của nó thật đặc biệt, tôi chẳng biết miêu tả sao nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Dạ của quý khách hết năm trăm hai mươi lăm nghìn ạ! Tôi xin gửi hóa đơn nhé!

Bình luận đoạn
- Dạ của quý khách hết năm trăm hai mươi lăm nghìn ạ! Tôi xin gửi hóa đơn nhé!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cho tôi thanh toán bằng thẻ.

Bình luận đoạn
- Cho tôi thanh toán bằng thẻ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhắc mới nhớ, cái thẻ của tôi suốt nhiều tuần chưa hề sử dụng, hoàn toàn đóng bụi rồi. Tôi chỉ có nhận thêm thôi chứ hoàn toàn chẳng dùng nó để mua gì hết. Căn bản, lý do tôi tạo tài khoản ngân hàng là vì mang theo một xấp tiền bên người thì quá cồng kềnh và phiền phức so một cái thẻ. Đôi khi tôi nghĩ mình nên dùng nó để làm gì đó, nhưng rồi chẳng nghĩ ra được gì nên cứ thế thôi.

Bình luận đoạn
Nhắc mới nhớ, cái thẻ của tôi suốt nhiều tuần chưa hề sử dụng, hoàn toàn đóng bụi rồi. Tôi chỉ có nhận thêm thôi chứ hoàn toàn chẳng dùng nó để mua gì hết. Căn bản, lý do tôi tạo tài khoản ngân hàng là vì mang theo một xấp tiền bên người thì quá cồng kềnh và phiền phức so một cái thẻ. Đôi khi tôi nghĩ mình nên dùng nó để làm gì đó, nhưng rồi chẳng nghĩ ra được gì nên cứ thế thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sao thế? Đi nào!

Bình luận đoạn
- Sao thế? Đi nào!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Còn chưa kịp để tôi chuẩn bị tinh thần, anh ấy một lần nữa cầm lấy tay tôi và dắt tôi ra ngoài. Gì chứ, anh ấy khinh thường tôi quá, một mình tôi đương nhiên vẫn tự đi được. Làm gì có chuyện lạc chứ! Dù chưa tới nơi này bao giờ cả nhưng tôi tự tin nếu lạc thì tôi vẫn có thể tự tìm đường về nhà được bằng google map, với điều kiện có xe riêng.

Bình luận đoạn
Còn chưa kịp để tôi chuẩn bị tinh thần, anh ấy một lần nữa cầm lấy tay tôi và dắt tôi ra ngoài. Gì chứ, anh ấy khinh thường tôi quá, một mình tôi đương nhiên vẫn tự đi được. Làm gì có chuyện lạc chứ! Dù chưa tới nơi này bao giờ cả nhưng tôi tự tin nếu lạc thì tôi vẫn có thể tự tìm đường về nhà được bằng google map, với điều kiện có xe riêng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đông Dương… Anh có thể bỏ tay tôi ra được không?

Bình luận đoạn
- Đông Dương… Anh có thể bỏ tay tôi ra được không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- À được thôi, xin lỗi em vì tự ý cầm tay nha.

Bình luận đoạn
- À được thôi, xin lỗi em vì tự ý cầm tay nha.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ viện cớ vớ vẩn nào đó để từ chối, nhưng không ngờ anh ấy lại chấp nhận dễ dàng thế, cũng may thật.

Bình luận đoạn
Tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ viện cớ vớ vẩn nào đó để từ chối, nhưng không ngờ anh ấy lại chấp nhận dễ dàng thế, cũng may thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bên phải là một khách sạn, bên trái là một vườn hoa. Không xác định được đây là hướng nào. Thật tuyệt vời, mình bị lạc chắc rồi!”

Bình luận đoạn
“Bên phải là một khách sạn, bên trái là một vườn hoa. Không xác định được đây là hướng nào. Thật tuyệt vời, mình bị lạc chắc rồi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nguy to rồi! Giờ phải làm sao đây? Lúc đi trên con đường kia thì bỗng có một đoàn người đi ngược chiều với tôi tiến tới, thế là chúng tôi tách nhau ra khi nào không hay. Không biết anh ấy ở đâu nhỉ? Hay là mình hỏi người xung quanh? Dù sao ngoại hình anh ta cũng hơi bị nổi bật. Không, tôi dù có đi lạc mấy ngày trời cũng không hỏi đâu! Trước khi kịp mở miệng thì sự căng thẳng đủ để tôi thăng thiên rồi. Gọi cho Đông Dương là cách nhanh nhất nhỉ? Mà tôi có số anh ta đâu chứ!

Bình luận đoạn
Nguy to rồi! Giờ phải làm sao đây? Lúc đi trên con đường kia thì bỗng có một đoàn người đi ngược chiều với tôi tiến tới, thế là chúng tôi tách nhau ra khi nào không hay. Không biết anh ấy ở đâu nhỉ? Hay là mình hỏi người xung quanh? Dù sao ngoại hình anh ta cũng hơi bị nổi bật. Không, tôi dù có đi lạc mấy ngày trời cũng không hỏi đâu! Trước khi kịp mở miệng thì sự căng thẳng đủ để tôi thăng thiên rồi. Gọi cho Đông Dương là cách nhanh nhất nhỉ? Mà tôi có số anh ta đâu chứ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nè cô gái! Cô muốn vào đây tham quan không? Chắc chắn vườn hoa này sẽ rất thích hợp với một thiếu nữ xinh đẹp như cô đấy!

Bình luận đoạn
- Nè cô gái! Cô muốn vào đây tham quan không? Chắc chắn vườn hoa này sẽ rất thích hợp với một thiếu nữ xinh đẹp như cô đấy!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lời mời gọi của anh bảo vệ khiến tôi có chút rung động. Tôi biết vườn hoa này, nó rất nổi tiếng, tôi đã vốn muốn vào trong đó từ lâu rồi. Nghĩ lại, giờ cũng đã chiều muộn, chắc gì anh ấy đã chịu tìm tôi, anh ta vốn đâu có như vẻ bề ngoài, hẳn là luôn xem tôi là một con nhỏ phiền phức. Tôi đoán là tranh thủ lúc lạc mất tôi, anh ta đã cụp đuôi chạy rồi. Với lại tôi cũng chẳng ưa gì anh ta, phải nhân lúc bị lạc mất để chơi một chuyến chứ nhỉ?

Bình luận đoạn
Lời mời gọi của anh bảo vệ khiến tôi có chút rung động. Tôi biết vườn hoa này, nó rất nổi tiếng, tôi đã vốn muốn vào trong đó từ lâu rồi. Nghĩ lại, giờ cũng đã chiều muộn, chắc gì anh ấy đã chịu tìm tôi, anh ta vốn đâu có như vẻ bề ngoài, hẳn là luôn xem tôi là một con nhỏ phiền phức. Tôi đoán là tranh thủ lúc lạc mất tôi, anh ta đã cụp đuôi chạy rồi. Với lại tôi cũng chẳng ưa gì anh ta, phải nhân lúc bị lạc mất để chơi một chuyến chứ nhỉ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuối cùng sau khi đấu tranh tinh thần xong, tôi quyết định vào vườn hoa tham quan.

Bình luận đoạn
Cuối cùng sau khi đấu tranh tinh thần xong, tôi quyết định vào vườn hoa tham quan.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Wao! Thật tuyệt vời! Nơi đây đẹp quá!

Bình luận đoạn
- Wao! Thật tuyệt vời! Nơi đây đẹp quá!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như thể chỉ có trong tranh ảnh cổ tích vậy. Đúng là thiên đường! Từng bông hoa với mỗi màu sắc khác nhau được tay nghề chuyên nghiệp của những thợ làm vườn trang trí một cách thật rực rỡ. Ngắm hoa làm tôi xua hết mọi buồn phiền trong người, nó làm tâm trạng tôi tốt hơn khi nãy nhiều. Mùi thơm của hoa  không nồng nặc mà hơi thoang thoảng một chút, càng khiến tôi nghiện mùi đó hơn. Tôi không quá thích hoa, nhưng vẻ đẹp của nó làm tôi ấn tượng mãi không thôi. Kể cả một bông hoa đã thấy một trăm lần thì tôi vẫn cảm thấy nó rất xinh đẹp. 

Bình luận đoạn
Như thể chỉ có trong tranh ảnh cổ tích vậy. Đúng là thiên đường! Từng bông hoa với mỗi màu sắc khác nhau được tay nghề chuyên nghiệp của những thợ làm vườn trang trí một cách thật rực rỡ. Ngắm hoa làm tôi xua hết mọi buồn phiền trong người, nó làm tâm trạng tôi tốt hơn khi nãy nhiều. Mùi thơm của hoa  không nồng nặc mà hơi thoang thoảng một chút, càng khiến tôi nghiện mùi đó hơn. Tôi không quá thích hoa, nhưng vẻ đẹp của nó làm tôi ấn tượng mãi không thôi. Kể cả một bông hoa đã thấy một trăm lần thì tôi vẫn cảm thấy nó rất xinh đẹp. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và thế rồi tôi đi lòng vòng để ngắm hoa. Tới tận khi ánh đèn được thắp lên thì tôi mới nhận ra trời đã tối rồi, phải mau chóng về thôi. Tôi đã nghĩ như thế, nhưng rồi tôi chợt nhớ ra rằng… Phải rồi! Đông Dương giữ cặp tôi mà! Không có nó sao tôi về đây!

Bình luận đoạn
Và thế rồi tôi đi lòng vòng để ngắm hoa. Tới tận khi ánh đèn được thắp lên thì tôi mới nhận ra trời đã tối rồi, phải mau chóng về thôi. Tôi đã nghĩ như thế, nhưng rồi tôi chợt nhớ ra rằng… Phải rồi! Đông Dương giữ cặp tôi mà! Không có nó sao tôi về đây!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lúc hốt hoảng thì tôi bỗng nghe thấy vài tiếng thì thầm, và rồi tôi nhận ra ánh nhìn không tốt lành của những người đàn ông gần đấy đang hướng về phía tôi:

Bình luận đoạn
Trong lúc hốt hoảng thì tôi bỗng nghe thấy vài tiếng thì thầm, và rồi tôi nhận ra ánh nhìn không tốt lành của những người đàn ông gần đấy đang hướng về phía tôi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tao nói rồi, cứ vào vườn hoa là sẽ có nhiều gái xinh mà!

Bình luận đoạn
- Tao nói rồi, cứ vào vườn hoa là sẽ có nhiều gái xinh mà!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Con nhỏ học sinh bên kia đó hả? Đúng là mặt xinh, điện nước cũng đầy đủ nữa!

Bình luận đoạn
- Con nhỏ học sinh bên kia đó hả? Đúng là mặt xinh, điện nước cũng đầy đủ nữa!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nè! Đi qua bên bển xíu không? Đi một mình chắc em ấy cô đơn lắm ha?

Bình luận đoạn
- Nè! Đi qua bên bển xíu không? Đi một mình chắc em ấy cô đơn lắm ha?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

A, đây, đây có phải là quấy rối tình dục bằng lời nói không nhỉ? Những thứ mà tôi thường nghe thấy mỗi khi ra ngoài đấy! Đúng là kinh tởm mà! Người như họ khiến tôi thấy buồn nôn ấy! Và cũng vì những người như họ mà tôi chán ghét việc đi ra ngoài đến tận cùng. Chắc tôi phải đi qua chỗ nào đông đông hơn thôi.

Bình luận đoạn
A, đây, đây có phải là quấy rối tình dục bằng lời nói không nhỉ? Những thứ mà tôi thường nghe thấy mỗi khi ra ngoài đấy! Đúng là kinh tởm mà! Người như họ khiến tôi thấy buồn nôn ấy! Và cũng vì những người như họ mà tôi chán ghét việc đi ra ngoài đến tận cùng. Chắc tôi phải đi qua chỗ nào đông đông hơn thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng mà, trước khi tôi kịp bước đi thì một cánh tay bí ẩn của ai đó từ phía sau choàng lấy cổ rồi ôm tôi một cách thật dịu dàng. Đó là… Một mùi hương rất quen thuộc. Hơi thở của người con trai ấy hơi gấp gáp, giống như là đang mệt mỏi vậy. Tuy vậy, anh ta vẫn nói với tôi bằng giọng điệu vui cười hệt không có gì xảy ra.

Bình luận đoạn
Nhưng mà, trước khi tôi kịp bước đi thì một cánh tay bí ẩn của ai đó từ phía sau choàng lấy cổ rồi ôm tôi một cách thật dịu dàng. Đó là… Một mùi hương rất quen thuộc. Hơi thở của người con trai ấy hơi gấp gáp, giống như là đang mệt mỏi vậy. Tuy vậy, anh ta vẫn nói với tôi bằng giọng điệu vui cười hệt không có gì xảy ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tìm thấy em rồi nhé!

Bình luận đoạn
- Tìm thấy em rồi nhé!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh là… Đông Dương sao?

Bình luận đoạn
- Anh là… Đông Dương sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Em vô tâm thật đấy Minh Khuê, trong khi anh phải lặn lội đến tòa quản lý đô thị để tìm em qua camera thì em lại bỏ đi ngắm hoa ở đây.

Bình luận đoạn
- Em vô tâm thật đấy Minh Khuê, trong khi anh phải lặn lội đến tòa quản lý đô thị để tìm em qua camera thì em lại bỏ đi ngắm hoa ở đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tôi… - Đúng vậy, tôi có hơi vô tâm là thật, trong khi từ nãy đến giờ anh ấy đã vất vả tìm tôi, vậy mà tôi chỉ lo đi chơi. - Tôi xin lỗi anh nhiều. 

Bình luận đoạn
- Tôi… - Đúng vậy, tôi có hơi vô tâm là thật, trong khi từ nãy đến giờ anh ấy đã vất vả tìm tôi, vậy mà tôi chỉ lo đi chơi. - Tôi xin lỗi anh nhiều. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi đó vì khuất tầm nhìn, tôi đã không thể thấy được cảnh Đông Dương nhìn ba chàng trai kia bằng ánh mắt khinh bỉ và nụ cười chiến thắng. Có lẽ vì sợ hãi, thế nên họ đã chạy đi. Hẳn là Đông Dương đã nghe được những lời quấy rối kinh tởm của những tên kia và đến giải vây tôi, dù cách làm hơi sai sai nhưng thật sự hiệu quả. Thấy mục đích đã hoàn thành thì anh ấy thả tôi ra đồng thời mỉm cười nói với tôi:

Bình luận đoạn
Khi đó vì khuất tầm nhìn, tôi đã không thể thấy được cảnh Đông Dương nhìn ba chàng trai kia bằng ánh mắt khinh bỉ và nụ cười chiến thắng. Có lẽ vì sợ hãi, thế nên họ đã chạy đi. Hẳn là Đông Dương đã nghe được những lời quấy rối kinh tởm của những tên kia và đến giải vây tôi, dù cách làm hơi sai sai nhưng thật sự hiệu quả. Thấy mục đích đã hoàn thành thì anh ấy thả tôi ra đồng thời mỉm cười nói với tôi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không ngờ có một số người lại đến đây để đi săn người chứ không phải săn hoa, có lẽ ngày mai anh sẽ yêu cầu ba thuê thêm nhiều bảo vệ để tránh những kẻ như thế manh động và làm ra hành động không hay tại nơi đẹp đẽ thế này. 

Bình luận đoạn
- Không ngờ có một số người lại đến đây để đi săn người chứ không phải săn hoa, có lẽ ngày mai anh sẽ yêu cầu ba thuê thêm nhiều bảo vệ để tránh những kẻ như thế manh động và làm ra hành động không hay tại nơi đẹp đẽ thế này. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cảm ơn anh nhé…

Bình luận đoạn
- Cảm ơn anh nhé…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe thấy tôi lí nhí cảm ơn, anh ấy cười. Tôi đoán là do nhìn tôi trong quá ngu ngốc và chậm tiêu, ngay cả tôi cũng tự thấy mình hơi lớ ngớ nữa mà. Lúc này, tôi bỗng nhớ ra một thứ vô cùng quan trọng liền lật đật nói với anh:

Bình luận đoạn
Nghe thấy tôi lí nhí cảm ơn, anh ấy cười. Tôi đoán là do nhìn tôi trong quá ngu ngốc và chậm tiêu, ngay cả tôi cũng tự thấy mình hơi lớ ngớ nữa mà. Lúc này, tôi bỗng nhớ ra một thứ vô cùng quan trọng liền lật đật nói với anh:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Phải rồi, anh muốn đến một nơi mà! Tôi quên mất! Nếu như anh không chê thì… - Tôi ngập ngừng vì ngại. - Hôm khác tôi lại đi cùng anh nhé! Lần này tôi hứa sẽ không bỏ tay ra đâu!

Bình luận đoạn
- Phải rồi, anh muốn đến một nơi mà! Tôi quên mất! Nếu như anh không chê thì… - Tôi ngập ngừng vì ngại. - Hôm khác tôi lại đi cùng anh nhé! Lần này tôi hứa sẽ không bỏ tay ra đâu!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Hửm? Em nhầm rồi, nơi mà anh muốn đến, chính là vườn hoa này đấy!

Bình luận đoạn
- Hửm? Em nhầm rồi, nơi mà anh muốn đến, chính là vườn hoa này đấy!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thật ư? - Tôi ngạc nhiên không phải do sự trùng hợp, mà do nơi anh ta muốn đến là vườn hoa.

Bình luận đoạn
- Thật ư? - Tôi ngạc nhiên không phải do sự trùng hợp, mà do nơi anh ta muốn đến là vườn hoa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đương nhiên rồi. Nhưng mà, nếu em muốn đi lần nữa thì được thôi!

Bình luận đoạn
- Đương nhiên rồi. Nhưng mà, nếu em muốn đi lần nữa thì được thôi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi xin rút lại lời nói nhé? Nhưng thật ra, tôi nghĩ đi chơi cùng anh ấy có lẽ cũng không tệ. Tại vì thật sự không thể chê vào đâu được trước sự ân cần ấy. Tất nhiên đó chỉ là những điều tôi thầm nghĩ thôi, chứ sẽ không bao giờ nói ra đâu! 

Bình luận đoạn
Tôi xin rút lại lời nói nhé? Nhưng thật ra, tôi nghĩ đi chơi cùng anh ấy có lẽ cũng không tệ. Tại vì thật sự không thể chê vào đâu được trước sự ân cần ấy. Tất nhiên đó chỉ là những điều tôi thầm nghĩ thôi, chứ sẽ không bao giờ nói ra đâu! 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hình như, tôi phát hiện có gì đó thiếu thiếu?

Bình luận đoạn
Hình như, tôi phát hiện có gì đó thiếu thiếu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mà cặp của tôi đâu rồi? 

Bình luận đoạn
- Mà cặp của tôi đâu rồi? 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- À, anh để nó vào xe hơi rồi. Một lát nữa anh chở em về.

Bình luận đoạn
- À, anh để nó vào xe hơi rồi. Một lát nữa anh chở em về.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cảm ơn anh nhiều.

Bình luận đoạn
- Cảm ơn anh nhiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi càng nhìn thấy nhiều mặt dịu dàng của anh ấy bao nhiêu, lời của ba lại càng khắc sâu vào tôi bấy nhiêu. Thật ra không cần ông ta nói tôi cũng biết điều đó. Anh ta dù nhìn thế nào cũng thấy rõ ràng không phải là người đơn thuần mà là một kẻ vô cùng tinh ranh, tôi không được quên điều đó.

Bình luận đoạn
Tôi càng nhìn thấy nhiều mặt dịu dàng của anh ấy bao nhiêu, lời của ba lại càng khắc sâu vào tôi bấy nhiêu. Thật ra không cần ông ta nói tôi cũng biết điều đó. Anh ta dù nhìn thế nào cũng thấy rõ ràng không phải là người đơn thuần mà là một kẻ vô cùng tinh ranh, tôi không được quên điều đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lén nhìn sang anh ta, anh ấy có vẻ đang tìm kiếm thứ gì đó. Lẽ nào anh ta mất chìa khóa xe ư? Tôi đã nghĩ thế nhưng không, từ chiếc túi anh ấy lấy ra một trâm cài tóc nhìn vô cùng quý giá. Bằng sự dịu dàng vô cùng, anh ấy đã cài nó lên tóc tôi. Anh vừa nhìn vừa cảm thán:

Bình luận đoạn
Tôi lén nhìn sang anh ta, anh ấy có vẻ đang tìm kiếm thứ gì đó. Lẽ nào anh ta mất chìa khóa xe ư? Tôi đã nghĩ thế nhưng không, từ chiếc túi anh ấy lấy ra một trâm cài tóc nhìn vô cùng quý giá. Bằng sự dịu dàng vô cùng, anh ấy đã cài nó lên tóc tôi. Anh vừa nhìn vừa cảm thán:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Hoàn hảo, nó thật sự rất hợp với em.

Bình luận đoạn
- Hoàn hảo, nó thật sự rất hợp với em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đây là?

Bình luận đoạn
- Đây là?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- À, xin lỗi vì tự tiện nhé! Trên đường tới đây anh có thấy nó, ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã nghĩ rằng em chính là người hợp với nó nhất trên đời.

Bình luận đoạn
- À, xin lỗi vì tự tiện nhé! Trên đường tới đây anh có thấy nó, ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã nghĩ rằng em chính là người hợp với nó nhất trên đời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

H…Hả?

Bình luận đoạn
H…Hả?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy không có gương, nhưng tôi tin chắc mặt mình đang đỏ như trái cà chua. Sao anh ấy lại nói thế? Lời nói nói đó thật sự khiến tôi không thể chịu được. Đúng là anh chàng cao thủ của những câu nói ngọt ngào mà. Khiến tôi cảm thấy lòng mình đang dâng trào lên một thứ cảm xúc hơi kỳ lạ một chút.

Bình luận đoạn
Tuy không có gương, nhưng tôi tin chắc mặt mình đang đỏ như trái cà chua. Sao anh ấy lại nói thế? Lời nói nói đó thật sự khiến tôi không thể chịu được. Đúng là anh chàng cao thủ của những câu nói ngọt ngào mà. Khiến tôi cảm thấy lòng mình đang dâng trào lên một thứ cảm xúc hơi kỳ lạ một chút.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đi thôi Minh Khuê!

Bình luận đoạn
- Đi thôi Minh Khuê!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ừ!

Bình luận đoạn
- Ừ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh ấy đưa tôi về đúng như lời đã hứa. Còn chúc tôi có một buổi tối vui vẻ nữa. Đợi tôi bước vào nhà thì anh ấy mới rời đi. Tôi mở điện thoại lên, không ngờ có ngày tôi lại lưu số của anh ta vào máy. Đã vậy, tôi còn hứa một ngày nào đó sẽ đi chơi với anh ta lần nữa, mà do vì ngày hôm nay tôi làm chuyện có lỗi với anh ta thôi! Nếu như không có việc đó xảy ra thì không bao giờ! 

Bình luận đoạn
Anh ấy đưa tôi về đúng như lời đã hứa. Còn chúc tôi có một buổi tối vui vẻ nữa. Đợi tôi bước vào nhà thì anh ấy mới rời đi. Tôi mở điện thoại lên, không ngờ có ngày tôi lại lưu số của anh ta vào máy. Đã vậy, tôi còn hứa một ngày nào đó sẽ đi chơi với anh ta lần nữa, mà do vì ngày hôm nay tôi làm chuyện có lỗi với anh ta thôi! Nếu như không có việc đó xảy ra thì không bao giờ! 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng mà, tôi vẫn nghĩ ngày hôm nay chính là một ký ức đẹp. Dù tôi biết mình sắp phải đối mặt với điều gì.

Bình luận đoạn
Nhưng mà, tôi vẫn nghĩ ngày hôm nay chính là một ký ức đẹp. Dù tôi biết mình sắp phải đối mặt với điều gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại một nơi không xa lắm, một anh chàng tóc vàng đang im lặng trầm ngăm mà lái xe. Anh ta chẳng còn tươi cười như khi nãy nữa. Trông anh ấy có đôi phần mệt mỏi. 

Bình luận đoạn
Tại một nơi không xa lắm, một anh chàng tóc vàng đang im lặng trầm ngăm mà lái xe. Anh ta chẳng còn tươi cười như khi nãy nữa. Trông anh ấy có đôi phần mệt mỏi. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh ta đội chiếc mũ lên và dừng chiếc xe sang trọng ấy ở bãi đậu xe của một khách sạn vô cùng cao cấp. Từ trong chiếc túi, anh ta lấy một chìa khóa ra, đó không phải chìa khoá xe hay nhà mà rõ ràng đó là chìa khóa của một phòng khách sạn. Sau khi xác nhận với bàn tiếp tân một chút thì anh ta liền hướng vào căn phòng có số tương ứng được in trên món đồ nhỏ bé đang cầm trên tay kia. Lên đến tận tầng ba anh mới chịu dừng bước trước một căn phòng. Và anh dùng thứ đó để mở cánh cửa trước mặt ra.

Bình luận đoạn
Anh ta đội chiếc mũ lên và dừng chiếc xe sang trọng ấy ở bãi đậu xe của một khách sạn vô cùng cao cấp. Từ trong chiếc túi, anh ta lấy một chìa khóa ra, đó không phải chìa khoá xe hay nhà mà rõ ràng đó là chìa khóa của một phòng khách sạn. Sau khi xác nhận với bàn tiếp tân một chút thì anh ta liền hướng vào căn phòng có số tương ứng được in trên món đồ nhỏ bé đang cầm trên tay kia. Lên đến tận tầng ba anh mới chịu dừng bước trước một căn phòng. Và anh dùng thứ đó để mở cánh cửa trước mặt ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Trễ tận một tiếng! Thật tồi tệ, không lẽ cậu quên mất tôi à? - Giọng nói có chút bực bội của một cô gái phát ra.

Bình luận đoạn
- Trễ tận một tiếng! Thật tồi tệ, không lẽ cậu quên mất tôi à? - Giọng nói có chút bực bội của một cô gái phát ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Xin lỗi, tôi có công chuyện. Cơ mà đúng thật là xém nữa tôi quên rồi đấy!

Bình luận đoạn
- Xin lỗi, tôi có công chuyện. Cơ mà đúng thật là xém nữa tôi quên rồi đấy!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Công chuyện ư? Cứ nói thật là cậu đi chơi với con gái đi. - Cô ấy tiến sát về phía chàng trai trước mặt. - Tôi ngửi thấy mùi của một cô gái trên áo cậu đó. Bạn gái ư?

Bình luận đoạn
- Công chuyện ư? Cứ nói thật là cậu đi chơi với con gái đi. - Cô ấy tiến sát về phía chàng trai trước mặt. - Tôi ngửi thấy mùi của một cô gái trên áo cậu đó. Bạn gái ư?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không, làm gì có chuyện đó chứ. Một mối quan hệ ràng buộc rất phiền phức, rõ ràng chị cũng biết mà.

Bình luận đoạn
- Không, làm gì có chuyện đó chứ. Một mối quan hệ ràng buộc rất phiền phức, rõ ràng chị cũng biết mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô gái đó mỉm cười khi nghe câu trả lời đó. Đương nhiên cô hiểu điều đó hơn bất cứ ai.

Bình luận đoạn
Cô gái đó mỉm cười khi nghe câu trả lời đó. Đương nhiên cô hiểu điều đó hơn bất cứ ai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Phải rồi, hôm nay là buổi cuối nhỉ? Hết một tháng rồi mà

Bình luận đoạn
- Phải rồi, hôm nay là buổi cuối nhỉ? Hết một tháng rồi mà

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ừ, sau hôm nay thì coi như không quen biết nhau.

Bình luận đoạn
- Ừ, sau hôm nay thì coi như không quen biết nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tất nhiên rồi. Một tháng nay dính phải cậu tôi cũng thấy phiền lắm.

Bình luận đoạn
- Tất nhiên rồi. Một tháng nay dính phải cậu tôi cũng thấy phiền lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi môi của họ chạm vào nhau. Hình như cô gái kia đã nghĩ về điều gì đó. Cô ấy đẩy người kia ra, ghé sát vào tai và hỏi nhỏ:

Bình luận đoạn
Khi môi của họ chạm vào nhau. Hình như cô gái kia đã nghĩ về điều gì đó. Cô ấy đẩy người kia ra, ghé sát vào tai và hỏi nhỏ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Phải rồi, cô gái kia thế nào? Khiến cậu bỏ ra một buổi chiều chắc cũng không hề tầm thường nhỉ?

Bình luận đoạn
- Phải rồi, cô gái kia thế nào? Khiến cậu bỏ ra một buổi chiều chắc cũng không hề tầm thường nhỉ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bỏ ra… Một buổi chiều à? - Đông Dương trông hơi trầm tư một chút, rồi anh ta cười. - Không, chỉ là cảm thấy mắc nợ thôi.

Bình luận đoạn
- Bỏ ra… Một buổi chiều à? - Đông Dương trông hơi trầm tư một chút, rồi anh ta cười. - Không, chỉ là cảm thấy mắc nợ thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

End chương 2

Bình luận đoạn
End chương 2

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!