Truyện
Trước Sau
Ngày Mưa · Mạn Tư · 8/31/2024 12:36:08 PM · 0 0

Chương 16

Khương Quân bỗng thấy trời đất quay cuồng, tỉnh lại thì phát hiện đã ngày hôm sau. Nhưng anh phát hiện ra một điều, cơ thể anh mềm nhũn không thể cử động được, đôi mắt anh mơ màng hé mở, đầu nặng trịch.

Bình luận đoạn
Khương Quân bỗng thấy trời đất quay cuồng, tỉnh lại thì phát hiện đã ngày hôm sau. Nhưng anh phát hiện ra một điều, cơ thể anh mềm nhũn không thể cử động được, đôi mắt anh mơ màng hé mở, đầu nặng trịch.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Khương Quân, anh thích em chứ?"

Bình luận đoạn
"Khương Quân, anh thích em chứ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bên tai vang lên giọng nói trong trẻo của Lý Tịch. Mi mắt Khương Quân giật giật, muốn bản thân tỉnh táo, anh khẽ đáp:"Thích."

Bình luận đoạn
Bên tai vang lên giọng nói trong trẻo của Lý Tịch. Mi mắt Khương Quân giật giật, muốn bản thân tỉnh táo, anh khẽ đáp:"Thích."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Tịch khẽ cười,'' Em rất vui khi lần nữa gặp lại anh."

Bình luận đoạn
Lý Tịch khẽ cười,'' Em rất vui khi lần nữa gặp lại anh."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cậu lần nữa thì thầm:"Rất vui, rất hạnh phúc."

Bình luận đoạn
Cậu lần nữa thì thầm:"Rất vui, rất hạnh phúc."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khương Quân mơ màng, lần nữa? Lần nữa là sao?

Bình luận đoạn
Khương Quân mơ màng, lần nữa? Lần nữa là sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Khương Quân, anh nên trở về nhà rồi."

Bình luận đoạn
"Khương Quân, anh nên trở về nhà rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Tịch nói rất nhỏ, giọng điệu vừa không nỡ vừa tiếc nuối.

Bình luận đoạn
Lý Tịch nói rất nhỏ, giọng điệu vừa không nỡ vừa tiếc nuối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Về nhà? Anh còn có thể về được nhà?

Bình luận đoạn
Về nhà? Anh còn có thể về được nhà?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Tịch nhẹ nhàng hôn lên môi Khương Quân, đôi môi cậu lành lạnh nhưng rất mềm. Khương Quân khe khẽ nuốt nước bọt, muốn ôm lấy Lý Tịch, muốn mạnh mẽ làm sâu nụ hôn này.

Bình luận đoạn
Lý Tịch nhẹ nhàng hôn lên môi Khương Quân, đôi môi cậu lành lạnh nhưng rất mềm. Khương Quân khe khẽ nuốt nước bọt, muốn ôm lấy Lý Tịch, muốn mạnh mẽ làm sâu nụ hôn này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Tịch hôn một chốc liền buông ra, "Anh ơi, em thích anh lắm. Nhưng chắc hẳn đây sẽ lần cuối chúng ta thấy nhau." Cậu nhẹ giọng cười.

Bình luận đoạn
Lý Tịch hôn một chốc liền buông ra, "Anh ơi, em thích anh lắm. Nhưng chắc hẳn đây sẽ lần cuối chúng ta thấy nhau." Cậu nhẹ giọng cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau đó cậu rạch một đường trên cổ tay Khương Quân, không sâu không cạn, đủ để máu nhỏ xuống.

Bình luận đoạn
Sau đó cậu rạch một đường trên cổ tay Khương Quân, không sâu không cạn, đủ để máu nhỏ xuống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Anh biết không, máu anh rất dụ quỷ, nhưng đồng thời cũng rất độc." Lý Tịch nâng tay để máu đang chảy của Lý Tịch rơi vào bàn tay mình, ngắm nghía bàn tay đột nhiên hiện lên đốm cháy nhỏ, "Hừm, máu anh có thể ăn mòn cơ thể của ma quỷ, xem này, tay em bị máu anh làm bỏng mất một nửa rồi nè."

Bình luận đoạn
"Anh biết không, máu anh rất dụ quỷ, nhưng đồng thời cũng rất độc." Lý Tịch nâng tay để máu đang chảy của Lý Tịch rơi vào bàn tay mình, ngắm nghía bàn tay đột nhiên hiện lên đốm cháy nhỏ, "Hừm, máu anh có thể ăn mòn cơ thể của ma quỷ, xem này, tay em bị máu anh làm bỏng mất một nửa rồi nè."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gương mặt Lý Tịch khẽ nhăn, như hờn như dỗi đáng thương trách móc Khương Quân, gương mặt vốn không có cảm xúc giờ này lại nhăn nhó vì đau.

Bình luận đoạn
Gương mặt Lý Tịch khẽ nhăn, như hờn như dỗi đáng thương trách móc Khương Quân, gương mặt vốn không có cảm xúc giờ này lại nhăn nhó vì đau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Yết hầu Khương Quân chuyển động, muốn nói cậu đừng nghịch đừng tự làm đau mình, nhưng miệng như dính keo, muốn nói cũng không được.

Bình luận đoạn
Yết hầu Khương Quân chuyển động, muốn nói cậu đừng nghịch đừng tự làm đau mình, nhưng miệng như dính keo, muốn nói cũng không được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bầu trời lại tối đen, trên trời hạ xuống cơn mưa lớn.

Bình luận đoạn
Bầu trời lại tối đen, trên trời hạ xuống cơn mưa lớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thôn Lý cháy to, toàn bộ khắp các ngõ ngách đều cháy rực, thoáng cái thôn Lý đã hoàn toàn ngập trong biển lửa. Kỳ quái là khi mưa rơi càng lớn, lửa cháy càng to.

Bình luận đoạn
Thôn Lý cháy to, toàn bộ khắp các ngõ ngách đều cháy rực, thoáng cái thôn Lý đã hoàn toàn ngập trong biển lửa. Kỳ quái là khi mưa rơi càng lớn, lửa cháy càng to.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong chớp mắt thôn Lý biến thành biển lửa, nuốt chửng toàn bộ người dân trong thôn, nhà cửa, cây cối hay xe bò cũng chìm trong đống lửa, cháy bùng rồi bị lửa lớn cắn nuốt. Người dân vùng vẫy kêu khóc thảm thiết, tiếng cầu xin khóc than, tiếng nghiến răng đau đớn, khóc lóc... Chết chóc... Trong tuyệt vọng. Giờ này thôn Lý không khác gì địa ngục trần gian.

Bình luận đoạn
Trong chớp mắt thôn Lý biến thành biển lửa, nuốt chửng toàn bộ người dân trong thôn, nhà cửa, cây cối hay xe bò cũng chìm trong đống lửa, cháy bùng rồi bị lửa lớn cắn nuốt. Người dân vùng vẫy kêu khóc thảm thiết, tiếng cầu xin khóc than, tiếng nghiến răng đau đớn, khóc lóc... Chết chóc... Trong tuyệt vọng. Giờ này thôn Lý không khác gì địa ngục trần gian.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Biển lửa dừng lại khi toàn bộ người dân đã chết sạch và biến thành tro bụi.

Bình luận đoạn
Biển lửa dừng lại khi toàn bộ người dân đã chết sạch và biến thành tro bụi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khương Quân tựa như bóng ma, lại như là không khí vô tri, yên lặng nhìn thấy tất cả. Anh nghiêng đầu nhìn Lý Tịch đang lơ lửng trên cao, mặt mũi vô cảm nhếch môi cười. Khương Quân lại lần nữa quay đầu nhìn xuống khung cảnh tàng thương nơi đó, tâm tình phức tạp.

Bình luận đoạn
Khương Quân tựa như bóng ma, lại như là không khí vô tri, yên lặng nhìn thấy tất cả. Anh nghiêng đầu nhìn Lý Tịch đang lơ lửng trên cao, mặt mũi vô cảm nhếch môi cười. Khương Quân lại lần nữa quay đầu nhìn xuống khung cảnh tàng thương nơi đó, tâm tình phức tạp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

...

Bình luận đoạn
...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khương Quân bị kéo vào khoảng không tối tăm vô định. Rồi lại bị kéo vào một nơi khác.

Bình luận đoạn
Khương Quân bị kéo vào khoảng không tối tăm vô định. Rồi lại bị kéo vào một nơi khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bên tai vang lên những tiếng nói nhốn nháo.

Bình luận đoạn
Bên tai vang lên những tiếng nói nhốn nháo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Khương Quân tỉnh rồi! Bác! Anh Khương Quân tỉnh lại rồi!"

Bình luận đoạn
"Khương Quân tỉnh rồi! Bác! Anh Khương Quân tỉnh lại rồi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mau gọi bác sĩ đến! Nhanh!"

Bình luận đoạn
"Mau gọi bác sĩ đến! Nhanh!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Kỳ tích! Quá kỳ tích!"

Bình luận đoạn
"Kỳ tích! Quá kỳ tích!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đừng ồn nữa, gọi bác hai đến!"

Bình luận đoạn
"Đừng ồn nữa, gọi bác hai đến!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khương Quân giật giật mi mắt, chậm rãi mở mắt ra.

Bình luận đoạn
Khương Quân giật giật mi mắt, chậm rãi mở mắt ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Anh ấy thật sự tỉnh lại rồi!"

Bình luận đoạn
"Anh ấy thật sự tỉnh lại rồi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bác sĩ đến chưa?"

Bình luận đoạn
"Bác sĩ đến chưa?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Sắp rồi."

Bình luận đoạn
"Sắp rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những giọng nói quen thuộc không ngừng vang vẳng bên tai. Những âm thanh và tiếng nói này rất quen thuộc với anh, bởi vì những người mang giọng nói quen thuộc đó đều là thân thích nhà anh.

Bình luận đoạn
Những giọng nói quen thuộc không ngừng vang vẳng bên tai. Những âm thanh và tiếng nói này rất quen thuộc với anh, bởi vì những người mang giọng nói quen thuộc đó đều là thân thích nhà anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh mắng, "Ồn ào quá." Tiếng anh thều thào yếu ớt, làm mấy người đang đứng bên cạnh nghe không rõ ràng lắm, còn nháo nhào hỏi anh nói gì? Có thể nói lại được không?

Bình luận đoạn
Anh mắng, "Ồn ào quá." Tiếng anh thều thào yếu ớt, làm mấy người đang đứng bên cạnh nghe không rõ ràng lắm, còn nháo nhào hỏi anh nói gì? Có thể nói lại được không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cha mẹ nắm chặt tay anh hơn, vừa vui mừng vừa rơi lệ vỗ về tay anh.

Bình luận đoạn
Cha mẹ nắm chặt tay anh hơn, vừa vui mừng vừa rơi lệ vỗ về tay anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hiện tại anh rất mệt, liền lắc nhẹ đầu từ chối nói chuyện. Lúc này đây, đầu óc hẵng còn mờ mịt, thầm nghĩ bản thân bị làm sao vậy? Giọng nói sao khô khốc khó nghe quá? Không phải anh đang ở thôn Lý ư? Sao đột nhiên lại nằm đây rồi? Còn có những người thân thích của anh nữa, tại sao bọn họ lại tụ tập ở phòng bệnh này?

Bình luận đoạn
Hiện tại anh rất mệt, liền lắc nhẹ đầu từ chối nói chuyện. Lúc này đây, đầu óc hẵng còn mờ mịt, thầm nghĩ bản thân bị làm sao vậy? Giọng nói sao khô khốc khó nghe quá? Không phải anh đang ở thôn Lý ư? Sao đột nhiên lại nằm đây rồi? Còn có những người thân thích của anh nữa, tại sao bọn họ lại tụ tập ở phòng bệnh này?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy chứ?

Bình luận đoạn
Và rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

.

Bình luận đoạn
.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khương Quân về nhà đã được 3 4 ngày nhưng đầu óc anh vẫn khá mơ hồ, mãi mà không thể phản ứng lại những chuyện vừa qua.

Bình luận đoạn
Khương Quân về nhà đã được 3 4 ngày nhưng đầu óc anh vẫn khá mơ hồ, mãi mà không thể phản ứng lại những chuyện vừa qua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có người phát hiện anh ngất xỉu ở đường lớn, trên người toàn là máu.

Bình luận đoạn
Có người phát hiện anh ngất xỉu ở đường lớn, trên người toàn là máu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người dân kịp thời đưa anh đến bệnh viện, lấy điện thoại gần như đã vỡ ra từ túi quần anh, liên lạc với người thân.

Bình luận đoạn
Người dân kịp thời đưa anh đến bệnh viện, lấy điện thoại gần như đã vỡ ra từ túi quần anh, liên lạc với người thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà một lần nằm viện là nằm hết một năm.

Bình luận đoạn
Mà một lần nằm viện là nằm hết một năm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế mà đã trôi qua một năm. Nhưng bản thân Khương Quân lại không có cảm giác về thời gian đó. Chỉ nhớ rằng anh đang ở thôn Lý, sau đó lang thang không mục đích trong không gian tối tăm và khi mở mắt ra lần nữa đã ở trong bệnh viện rồi.

Bình luận đoạn
Thế mà đã trôi qua một năm. Nhưng bản thân Khương Quân lại không có cảm giác về thời gian đó. Chỉ nhớ rằng anh đang ở thôn Lý, sau đó lang thang không mục đích trong không gian tối tăm và khi mở mắt ra lần nữa đã ở trong bệnh viện rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khương Quân ngồi trên ghế, nhìn bầu trời xanh thẳm bên ngoài.

Bình luận đoạn
Khương Quân ngồi trên ghế, nhìn bầu trời xanh thẳm bên ngoài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vài lúc anh lại nghi ngờ ký ức của mình, như là, những chuyện xảy ra ở thôn Lý có phải đều là mơ?

Bình luận đoạn
Vài lúc anh lại nghi ngờ ký ức của mình, như là, những chuyện xảy ra ở thôn Lý có phải đều là mơ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng dấu vết bị rạch trên cổ tay đã nhắc nhở anh, tất cả những chuyện ở thôn Lý không phải là mơ.

Bình luận đoạn
Nhưng dấu vết bị rạch trên cổ tay đã nhắc nhở anh, tất cả những chuyện ở thôn Lý không phải là mơ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho nên người mà đã gặp, đã yêu thật ra chính là quỷ.

Bình luận đoạn
Cho nên người mà đã gặp, đã yêu thật ra chính là quỷ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và người ấy tên là Lý Tịch.

Bình luận đoạn
Và người ấy tên là Lý Tịch.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Tịch...

Bình luận đoạn
Lý Tịch...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!