Truyện
Trước Sau
Cậu Từ Đâu Tới? · Hienluong2277 · 12/15/2024 3:35:17 AM · 0 0

Chương 16. Mày Quan Trọng

Khánh Đường ủ rũ tựa lưng vào thành giường phòng y tế, ánh mắt thất thần nhìn ra ngoài, đồng hồ trên tường vẫn đang quay đều, ngoài trời chẳng rõ từ khi nào đã đổ một trận mưa. Dạo này mưa nhiều thế nhỉ, hồi nãy vẫn còn nắng to mà.

Bình luận đoạn
Khánh Đường ủ rũ tựa lưng vào thành giường phòng y tế, ánh mắt thất thần nhìn ra ngoài, đồng hồ trên tường vẫn đang quay đều, ngoài trời chẳng rõ từ khi nào đã đổ một trận mưa. Dạo này mưa nhiều thế nhỉ, hồi nãy vẫn còn nắng to mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giờ này đang vào tiết bốn, phòng y tế chẳng có ai, Khắc Khiêm có lẽ đang ngồi trên lớp. Lần này tỉnh dậy phản ứng của nó không kịch liệt như lúc trong bệnh viện mà lẽ ra tình hình này phải nên hốt hoảng kinh hãi mới đúng chứ.

Bình luận đoạn
Giờ này đang vào tiết bốn, phòng y tế chẳng có ai, Khắc Khiêm có lẽ đang ngồi trên lớp. Lần này tỉnh dậy phản ứng của nó không kịch liệt như lúc trong bệnh viện mà lẽ ra tình hình này phải nên hốt hoảng kinh hãi mới đúng chứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó cứ bần thần ngẫm nghĩ mãi, hình ảnh con Hiền đứng giữa sân trường đầy nắng, ngạc nhiên nhìn nó, là hoa mắt hay sao? Hay là con Hiền ở trên thiên đường quá nhớ nhung nó, không yên tâm về nó, nên hiện về để xem nó có sống tốt không. Hay là còn muốn nhắc nhở nó điều gì khác nữa? Lâu lắm rồi không gặp con Hiền, nhớ nó quá.

Bình luận đoạn
Nó cứ bần thần ngẫm nghĩ mãi, hình ảnh con Hiền đứng giữa sân trường đầy nắng, ngạc nhiên nhìn nó, là hoa mắt hay sao? Hay là con Hiền ở trên thiên đường quá nhớ nhung nó, không yên tâm về nó, nên hiện về để xem nó có sống tốt không. Hay là còn muốn nhắc nhở nó điều gì khác nữa? Lâu lắm rồi không gặp con Hiền, nhớ nó quá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cửa phòng y tế lạch cạch mở, giọng bác sĩ nữ từ ngoài vọng vào.

Bình luận đoạn
Cửa phòng y tế lạch cạch mở, giọng bác sĩ nữ từ ngoài vọng vào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cái cậu học sinh này sao lại tới nữa rồi? Tôi đã nói rồi, bạn nữa kia chẳng qua là bị say nắng thôi. Không có gì nghiêm trọng. Cậu học lớp nào, không định lên lớp học nữa à?"

Bình luận đoạn
"Cái cậu học sinh này sao lại tới nữa rồi? Tôi đã nói rồi, bạn nữa kia chẳng qua là bị say nắng thôi. Không có gì nghiêm trọng. Cậu học lớp nào, không định lên lớp học nữa à?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cô ơi cô cho cháu vào đi, sáng nay cậu ấy chưa ăn gì, cháu chỉ đem đồ ăn vào là sẽ ra ngay."

Bình luận đoạn
"Cô ơi cô cho cháu vào đi, sáng nay cậu ấy chưa ăn gì, cháu chỉ đem đồ ăn vào là sẽ ra ngay."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thế cậu cứ đưa đây, để tôi đem vào cho. Sao thế, còn sợ tôi ăn mất của cậu à?"

Bình luận đoạn
"Thế cậu cứ đưa đây, để tôi đem vào cho. Sao thế, còn sợ tôi ăn mất của cậu à?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không phải, nhưng mà... cháu chỉ muốn vào một tí thôi. Cháu cắn rơm cắn cỏ lạy cô."

Bình luận đoạn
"Không phải, nhưng mà... cháu chỉ muốn vào một tí thôi. Cháu cắn rơm cắn cỏ lạy cô."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe thê thảm quá, nhức cái đầu quá.

Bình luận đoạn
Nghe thê thảm quá, nhức cái đầu quá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cái giọng như ăn vạ này ngoài thằng Khiêm ra thì còn ai vào đây, Đường nhìn cậu ta nhảy nhót như con khỉ ở ngoài cửa, giọng oang oang tưởng đang muốn đánh nhau với người bệnh. Bác sĩ không muốn cho cậu ta vào cũng là phải thôi, lí do là người nhà bệnh nhân này quá ồn ào.

Bình luận đoạn
Cái giọng như ăn vạ này ngoài thằng Khiêm ra thì còn ai vào đây, Đường nhìn cậu ta nhảy nhót như con khỉ ở ngoài cửa, giọng oang oang tưởng đang muốn đánh nhau với người bệnh. Bác sĩ không muốn cho cậu ta vào cũng là phải thôi, lí do là người nhà bệnh nhân này quá ồn ào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đường đầu óc ong ong, nghe giọng thằng Khiêm quá ồn ào, lại vừa buồn cười. Nó nhìn cô bác sĩ nhỏ nhẹ:

Bình luận đoạn
Đường đầu óc ong ong, nghe giọng thằng Khiêm quá ồn ào, lại vừa buồn cười. Nó nhìn cô bác sĩ nhỏ nhẹ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cô ơi, để bạn ấy vào đi ạ. Cháu dậy rồi, chắc cũng phải lên lớp thôi."

Bình luận đoạn
"Cô ơi, để bạn ấy vào đi ạ. Cháu dậy rồi, chắc cũng phải lên lớp thôi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ nghe thấy thế, Khiêm từ bên ngoài cửa giống như con Milu đứt xích, xông thẳng vào trong, tay lủng lẳng hai túi bánh bao, mỗi túi mười chiếc, ngoài ra còn có một hộp sữa đậu nành. Khánh Đường trố mắt ra nhìn:

Bình luận đoạn
Chỉ nghe thấy thế, Khiêm từ bên ngoài cửa giống như con Milu đứt xích, xông thẳng vào trong, tay lủng lẳng hai túi bánh bao, mỗi túi mười chiếc, ngoài ra còn có một hộp sữa đậu nành. Khánh Đường trố mắt ra nhìn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mày coi tao là con lợn đấy à?"

Bình luận đoạn
"Mày coi tao là con lợn đấy à?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói rồi Đường liếc mắt ra hiệu, Khắc Khiêm nghe lời đem một túi bánh bao ra ngọt nhạt với cô bác sĩ, khiến cô đang tức giận cũng phải phì cười. Cuối cùng đành chịu trận, nhận lấy rồi xua tay mặc kệ hai đứa nhỏ, đem theo một khay thuốc đi ra ngoài.

Bình luận đoạn
Nói rồi Đường liếc mắt ra hiệu, Khắc Khiêm nghe lời đem một túi bánh bao ra ngọt nhạt với cô bác sĩ, khiến cô đang tức giận cũng phải phì cười. Cuối cùng đành chịu trận, nhận lấy rồi xua tay mặc kệ hai đứa nhỏ, đem theo một khay thuốc đi ra ngoài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đường không nhắc gì về chuyện nhìn thấy Phương Hiền, nó im lặng chờ cô bác sĩ đi khỏi liền thu hồi ánh mắt hung dữ lại, lấy bánh bao ra chầm chậm gặm từng miếng. Nó vẫn đang ngồi trên giường, chiếc chăn mỏng đắp nửa người, vừa cúi đầu ăn bánh bao vừa trầm ngâm.

Bình luận đoạn
Đường không nhắc gì về chuyện nhìn thấy Phương Hiền, nó im lặng chờ cô bác sĩ đi khỏi liền thu hồi ánh mắt hung dữ lại, lấy bánh bao ra chầm chậm gặm từng miếng. Nó vẫn đang ngồi trên giường, chiếc chăn mỏng đắp nửa người, vừa cúi đầu ăn bánh bao vừa trầm ngâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khắc Khiêm tự nhiên bị coi như không khí, cậu cứ đứng thế nhìn nó thì cũng hơi kỳ cục, định kéo ghế ngồi xuống thì Đường ngẩng đầu lên dùng đôi mắt cáo sắc lẹm đó lườm cậu một cái. Thế là thằng Khiêm dừng động tác, đã kéo ghế xong nhưng lại không dám ngồi, cứ đứng đấy toát mồ hôi lạnh.

Bình luận đoạn
Khắc Khiêm tự nhiên bị coi như không khí, cậu cứ đứng thế nhìn nó thì cũng hơi kỳ cục, định kéo ghế ngồi xuống thì Đường ngẩng đầu lên dùng đôi mắt cáo sắc lẹm đó lườm cậu một cái. Thế là thằng Khiêm dừng động tác, đã kéo ghế xong nhưng lại không dám ngồi, cứ đứng đấy toát mồ hôi lạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đường xử lí xong một chiếc bánh bao, lấy một chiếc nữa ra, xé nhỏ cho vào miệng. Đúng là ngon hơn ở nhà ăn thật. Nó liếc nhìn đồng hồ, gần hết tiết bốn. Nó mới quay sang thằng Khiêm, lạnh nhạt hỏi:

Bình luận đoạn
Đường xử lí xong một chiếc bánh bao, lấy một chiếc nữa ra, xé nhỏ cho vào miệng. Đúng là ngon hơn ở nhà ăn thật. Nó liếc nhìn đồng hồ, gần hết tiết bốn. Nó mới quay sang thằng Khiêm, lạnh nhạt hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mày lại trốn học à?"

Bình luận đoạn
"Mày lại trốn học à?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khiêm định mở miệng đánh trống lảng nhưng bất thành, chỉ nghe giọng con nhỏ lạnh lẽo, nó chỉ tay vào cây chổi lúa trong góc phòng.

Bình luận đoạn
Khiêm định mở miệng đánh trống lảng nhưng bất thành, chỉ nghe giọng con nhỏ lạnh lẽo, nó chỉ tay vào cây chổi lúa trong góc phòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hồi nhỏ, tao không thích đi học. Ba Trung hay dùng cái chổi đó để làm thân với mông tao đấy."

Bình luận đoạn
"Hồi nhỏ, tao không thích đi học. Ba Trung hay dùng cái chổi đó để làm thân với mông tao đấy."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"..." Khiêm rùng mình.

Bình luận đoạn
"..." Khiêm rùng mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nghe rõ không?"

Bình luận đoạn
"Nghe rõ không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đường hỏi thằng Khiêm nghe rõ không.

Bình luận đoạn
Đường hỏi thằng Khiêm nghe rõ không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tao vẫn đang nghe."

Bình luận đoạn
"Tao vẫn đang nghe."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thằng Khiêm đã nghe rõ.

Bình luận đoạn
Thằng Khiêm đã nghe rõ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tao đang cảnh cáo mày đấy. Cẩn thận cái chân của mày."

Bình luận đoạn
"Tao đang cảnh cáo mày đấy. Cẩn thận cái chân của mày."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngữ khí của Đường rất kỳ quái, Khiêm tự nhiên thấy rét ngang, cậu hoảng sợ nói:

Bình luận đoạn
Ngữ khí của Đường rất kỳ quái, Khiêm tự nhiên thấy rét ngang, cậu hoảng sợ nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tự nhiên nói chuyện gì ghê vậy, mày ổn rồi thì tao bây giờ lên lớp ngay là được chứ gì."

Bình luận đoạn
"Tự nhiên nói chuyện gì ghê vậy, mày ổn rồi thì tao bây giờ lên lớp ngay là được chứ gì."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đi thôi, tao cũng ổn rồi."

Bình luận đoạn
"Đi thôi, tao cũng ổn rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đường chậm rãi bỏ nốt miếng bánh bao cuối cùng vào miệng, uống thêm một ngụm sữa. Tặng cho Khắc Khiêm một cái lườm trước khi cậu ta kịp khuyên nhủ nó.

Bình luận đoạn
Đường chậm rãi bỏ nốt miếng bánh bao cuối cùng vào miệng, uống thêm một ngụm sữa. Tặng cho Khắc Khiêm một cái lườm trước khi cậu ta kịp khuyên nhủ nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mày ổn không thế?"

Bình luận đoạn
"Mày ổn không thế?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khiêm lững thững đi đằng sau Đường, như nhớ ra gì đó.

Bình luận đoạn
Khiêm lững thững đi đằng sau Đường, như nhớ ra gì đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó nghe không hiểu: "Tao chẳng phải đã tỉnh dậy rồi đây còn gì. Bác sĩ nói chỉ là cảm nắng thôi."

Bình luận đoạn
Nó nghe không hiểu: "Tao chẳng phải đã tỉnh dậy rồi đây còn gì. Bác sĩ nói chỉ là cảm nắng thôi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không, ý tao là chuyện thi cử sắp tới đây."

Bình luận đoạn
"Không, ý tao là chuyện thi cử sắp tới đây."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đường đứng lại: "Mày cũng không tin tao có thể vượt qua con Nhi?"

Bình luận đoạn
Đường đứng lại: "Mày cũng không tin tao có thể vượt qua con Nhi?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khiêm thật thà: "Trước đây đúng là khó, nhưng dạo này tao thấy mày nghiêm túc khác thường. Tất nhiên là tao phải ủng hộ mày rồi. Nhưng tao thấy..."

Bình luận đoạn
Khiêm thật thà: "Trước đây đúng là khó, nhưng dạo này tao thấy mày nghiêm túc khác thường. Tất nhiên là tao phải ủng hộ mày rồi. Nhưng tao thấy..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đường: "Mày đang nói đến việc tao cố tình cá cược với con Nhi trước lớp à?"

Bình luận đoạn
Đường: "Mày đang nói đến việc tao cố tình cá cược với con Nhi trước lớp à?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tao biết mày không thích con Nhi, chuyện thành tích thi tạm thời chưa nói tới, cái đó không phải vấn đề quan trọng."

Bình luận đoạn
"Tao biết mày không thích con Nhi, chuyện thành tích thi tạm thời chưa nói tới, cái đó không phải vấn đề quan trọng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vậy, vấn đề gì mới quan trọng?"

Bình luận đoạn
"Vậy, vấn đề gì mới quan trọng?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai đứa bước ra khỏi hành lang tòa C, ngoài trời lúc này còn mưa lâm thâm, lá bàng rơi xuống mặt sân ẩm ướt, sáng mai lớp nào trực nhật có lẽ là một cực hình đây.

Bình luận đoạn
Hai đứa bước ra khỏi hành lang tòa C, ngoài trời lúc này còn mưa lâm thâm, lá bàng rơi xuống mặt sân ẩm ướt, sáng mai lớp nào trực nhật có lẽ là một cực hình đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tao quên mang áo khoác rồi."

Bình luận đoạn
"Tao quên mang áo khoác rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khiêm nói xong, gỡ chiếc mũ phớt trên đầu mình đội lên đầu Khánh Đường, trong khi nó còn đang định lấy chiếc bánh bao thứ ba ra gặm, thì Khắc Khiêm đã chụp lấy cổ tay nó, kéo nó lao ra sân trường, chạy về phía tòa A - lớp 11B. Lúc này tiếng trống hết tiết bốn vừa vặn vang lên, giờ giải lao lũ học sinh mặc kệ trời đang lâm thâm mưa kéo nhau ra giữa sân quậy phá.

Bình luận đoạn
Khiêm nói xong, gỡ chiếc mũ phớt trên đầu mình đội lên đầu Khánh Đường, trong khi nó còn đang định lấy chiếc bánh bao thứ ba ra gặm, thì Khắc Khiêm đã chụp lấy cổ tay nó, kéo nó lao ra sân trường, chạy về phía tòa A - lớp 11B. Lúc này tiếng trống hết tiết bốn vừa vặn vang lên, giờ giải lao lũ học sinh mặc kệ trời đang lâm thâm mưa kéo nhau ra giữa sân quậy phá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai đứa kéo nhau chạy vào, một lũ xô nhau chạy ra. Nhanh chóng tất cả đã hòa vào nhau.

Bình luận đoạn
Hai đứa kéo nhau chạy vào, một lũ xô nhau chạy ra. Nhanh chóng tất cả đã hòa vào nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đột nhiên Khánh Đường cảm thấy thời gian như ngưng đọng lại. Nó nhìn thấy bước chân của mình đưa theo bước chân của Khiêm phía đằng trước, nền sân ẩm ướt bắn lên những giọt nước li ti theo nhịp chạy, cơn mưa nhẹ hạt như ai đó phun sương khiến đôi mắt hơi nhòe đi nhìn không rõ.

Bình luận đoạn
Đột nhiên Khánh Đường cảm thấy thời gian như ngưng đọng lại. Nó nhìn thấy bước chân của mình đưa theo bước chân của Khiêm phía đằng trước, nền sân ẩm ướt bắn lên những giọt nước li ti theo nhịp chạy, cơn mưa nhẹ hạt như ai đó phun sương khiến đôi mắt hơi nhòe đi nhìn không rõ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai đứa trộn lẫn giữa đám học sinh, rõ ràng là cùng một loại đồng phục áo trắng, quần đen, nhưng nó thấy tất cả những người khác đều như mờ đi, nó chỉ nhìn rõ bóng lưng của Khiêm với chiếc sao sơ mi trắng đã ngấm nước. Trên tóc cậu cũng đọng lại những hạt nước mưa li ti, trong thoáng chốc, nó tưởng hình như đã từng nhìn thấy khung cảnh này ở đâu đó rồi.

Bình luận đoạn
Hai đứa trộn lẫn giữa đám học sinh, rõ ràng là cùng một loại đồng phục áo trắng, quần đen, nhưng nó thấy tất cả những người khác đều như mờ đi, nó chỉ nhìn rõ bóng lưng của Khiêm với chiếc sao sơ mi trắng đã ngấm nước. Trên tóc cậu cũng đọng lại những hạt nước mưa li ti, trong thoáng chốc, nó tưởng hình như đã từng nhìn thấy khung cảnh này ở đâu đó rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trời đâu có mưa nặng hạt, tại sao áo lại ướt như vậy? Nó tự hỏi.

Bình luận đoạn
Trời đâu có mưa nặng hạt, tại sao áo lại ướt như vậy? Nó tự hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nãy giờ cậu ta vẫn luôn chạy đi chạy lại bên ngoài à? Trời mưa cũng không ngăn cản được cậu ta trốn học à? Hình như ngoài trời hơi se se lạnh, sao tay của cậu ta lại ấm như thế nhỉ? Bàn tay của cậu ta sao rắn rỏi vậy nhỉ, nhưng nắm cổ tay nó không thấy đau. Ấy, nhưng mà sao nhìn tương phản thế nhỉ, da cậu ta hơi đen nha. Từ từ đã, sao lại có một vết xây xát ở đây?

Bình luận đoạn
Nãy giờ cậu ta vẫn luôn chạy đi chạy lại bên ngoài à? Trời mưa cũng không ngăn cản được cậu ta trốn học à? Hình như ngoài trời hơi se se lạnh, sao tay của cậu ta lại ấm như thế nhỉ? Bàn tay của cậu ta sao rắn rỏi vậy nhỉ, nhưng nắm cổ tay nó không thấy đau. Ấy, nhưng mà sao nhìn tương phản thế nhỉ, da cậu ta hơi đen nha. Từ từ đã, sao lại có một vết xây xát ở đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc tách ra khỏi dòng người, Đường mới cảm nhận thấy mình đã quay về thực tại. Khi dừng lại, nó thấy mình và thằng Khiêm đã yên vị tại hành lang tòa nhà A. Cảm giác mơ hồ vẫn còn quanh quẩn trong tiềm thức của nó, và nó còn nghe thấy một tiếng rất nhỏ:

Bình luận đoạn
Lúc tách ra khỏi dòng người, Đường mới cảm nhận thấy mình đã quay về thực tại. Khi dừng lại, nó thấy mình và thằng Khiêm đã yên vị tại hành lang tòa nhà A. Cảm giác mơ hồ vẫn còn quanh quẩn trong tiềm thức của nó, và nó còn nghe thấy một tiếng rất nhỏ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mày quan trọng."

Bình luận đoạn
"Mày quan trọng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng nói rất nhỏ, nhỏ đến mức Đường tự cho rằng tiếng nói này là do não mình tự bật ra. Vì học sinh dưới sân trường quá ồn ào, mà lúc Khiêm quay mặt lại, cậu ta chẳng có biểu lộ gì cả. Nó nghĩ mình nghe nhầm rồi.

Bình luận đoạn
Tiếng nói rất nhỏ, nhỏ đến mức Đường tự cho rằng tiếng nói này là do não mình tự bật ra. Vì học sinh dưới sân trường quá ồn ào, mà lúc Khiêm quay mặt lại, cậu ta chẳng có biểu lộ gì cả. Nó nghĩ mình nghe nhầm rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khiêm giũ áo, buông tay ra khỏi cổ tay nó, tiếp tục câu chuyện:

Bình luận đoạn
Khiêm giũ áo, buông tay ra khỏi cổ tay nó, tiếp tục câu chuyện:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Điểm số không quan trọng, thua cũng chẳng sao cả, tao chỉ lo mày để tâm đến cái đống bình luận vớ vẩn bên dưới bài viết kia."

Bình luận đoạn
"Điểm số không quan trọng, thua cũng chẳng sao cả, tao chỉ lo mày để tâm đến cái đống bình luận vớ vẩn bên dưới bài viết kia."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đường ngập ngừng một hồi, quay lưng bước chân về phía phòng học. Chậm rãi lấy chiếc bánh bao thứ ba ra, xé nhỏ bỏ vào miệng:

Bình luận đoạn
Đường ngập ngừng một hồi, quay lưng bước chân về phía phòng học. Chậm rãi lấy chiếc bánh bao thứ ba ra, xé nhỏ bỏ vào miệng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thế thì mày phải bỏ cho tao một phiếu, dù sao tao cũng đã mất công đăng bài viết đó và ngồi đọc bình luận suốt cả đêm."

Bình luận đoạn
"Thế thì mày phải bỏ cho tao một phiếu, dù sao tao cũng đã mất công đăng bài viết đó và ngồi đọc bình luận suốt cả đêm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khiêm lấy làm ngạc nhiên: "Bài đó do mày đăng à? Sao phải làm như thế?"

Bình luận đoạn
Khiêm lấy làm ngạc nhiên: "Bài đó do mày đăng à? Sao phải làm như thế?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khánh Đường xé một miếng bánh bao nhét vào miệng Khiêm, nét mặt thản nhiên, đối với cậu ta cũng có phần xa lạ:

Bình luận đoạn
Khánh Đường xé một miếng bánh bao nhét vào miệng Khiêm, nét mặt thản nhiên, đối với cậu ta cũng có phần xa lạ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đưa nó lên cao, khiến nó đắc ý. Sau đó hạ nó xuống một chút, khiến nó cảm thấy mất mặt! Chỉ thế thôi."

Bình luận đoạn
"Đưa nó lên cao, khiến nó đắc ý. Sau đó hạ nó xuống một chút, khiến nó cảm thấy mất mặt! Chỉ thế thôi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây lại là một việc vốn không nằm trong dự định ban đầu của nó, việc cá cược chỉ là trút giận thông thường. Nhưng chuyện đăng bài viết này, là suy nghĩ sau khi đọc xong nhật ký của nó và Phương Hiền.Một việc làm có chủ đích rõ ràng.

Bình luận đoạn
Đây lại là một việc vốn không nằm trong dự định ban đầu của nó, việc cá cược chỉ là trút giận thông thường. Nhưng chuyện đăng bài viết này, là suy nghĩ sau khi đọc xong nhật ký của nó và Phương Hiền.Một việc làm có chủ đích rõ ràng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khắc Khiêm bị bánh bao nhét vào miệng, không nói được gì.

Bình luận đoạn
Khắc Khiêm bị bánh bao nhét vào miệng, không nói được gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai đứa bước chân về đến lớp học, trước đó, qua chiếc cửa sổ gần cuối lớp, Khánh Đường đưa đôi mắt cáo trong trẻo nhìn về tấm lưng mảnh mai của Diệu Nhi qua khung sắt.

Bình luận đoạn
Hai đứa bước chân về đến lớp học, trước đó, qua chiếc cửa sổ gần cuối lớp, Khánh Đường đưa đôi mắt cáo trong trẻo nhìn về tấm lưng mảnh mai của Diệu Nhi qua khung sắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó tự nói với chính mình, chẳng biết thằng Khiêm có nghe thấy hay không:

Bình luận đoạn
Nó tự nói với chính mình, chẳng biết thằng Khiêm có nghe thấy hay không:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chỉ thế này thôi thì đơn giản quá."

Bình luận đoạn
"Chỉ thế này thôi thì đơn giản quá."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Yên vị trong lớp, con Trúc lại xé một tờ nháp hí hoáy viết mấy chữ đưa cho Đường:

Bình luận đoạn
Yên vị trong lớp, con Trúc lại xé một tờ nháp hí hoáy viết mấy chữ đưa cho Đường:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

[Sức khỏe kém thế, ngày nào cũng làm tao sợ chết khiếp.]

Bình luận đoạn
[Sức khỏe kém thế, ngày nào cũng làm tao sợ chết khiếp.]

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

[Đừng sợ, ngày thi sẽ thuận lợi, tao còn phải nuôi mày một tháng đấy.]

Bình luận đoạn
[Đừng sợ, ngày thi sẽ thuận lợi, tao còn phải nuôi mày một tháng đấy.]

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông Trung bà Tâm hết lần sốc này chuyển qua lần sốc khác, cô con gái từ khóc lóc ỉ ôi tâm tính bất thường nay đột nhiên trở nên vô cũng nghiêm túc và khó tính.

Bình luận đoạn
Ông Trung bà Tâm hết lần sốc này chuyển qua lần sốc khác, cô con gái từ khóc lóc ỉ ôi tâm tính bất thường nay đột nhiên trở nên vô cũng nghiêm túc và khó tính.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước đây trong mắt hai người, cô con gái rượu này vô cùng dễ thương đáng yêu, tính cách tuy có thu mình, hướng nội, nhưng nó luôn vui vẻ với thế giới nhàm chán của mình, chỉ có điều không yêu học tập cho lắm. Sống có hơi thiếu kỷ luật và bừa bộn, nhớ trước quên sau, lúc nào cũng phải nhắc nhở.

Bình luận đoạn
Trước đây trong mắt hai người, cô con gái rượu này vô cùng dễ thương đáng yêu, tính cách tuy có thu mình, hướng nội, nhưng nó luôn vui vẻ với thế giới nhàm chán của mình, chỉ có điều không yêu học tập cho lắm. Sống có hơi thiếu kỷ luật và bừa bộn, nhớ trước quên sau, lúc nào cũng phải nhắc nhở.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng tâm tính mỗi lúc một khác, kể từ lúc xuất viện, Phùng Khánh Đường không líu lo bám lấy hai người, cũng không chia sẻ những thứ vụn vặt hàng ngày mà gương mặt lúc nào cũng man mác buồn, lại thờ ơ lạnh nhạt.

Bình luận đoạn
Nhưng tâm tính mỗi lúc một khác, kể từ lúc xuất viện, Phùng Khánh Đường không líu lo bám lấy hai người, cũng không chia sẻ những thứ vụn vặt hàng ngày mà gương mặt lúc nào cũng man mác buồn, lại thờ ơ lạnh nhạt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông bà hỏi han nó, nó chỉ trả lời đúng trọng tâm, không buồn tám nhảm thêm mấy câu. Trước đây bà Tâm thường hay đến phòng Đường dọn dẹp, chủ yếu là do sách vở lộn xộn, tranh vẽ, chì màu để không gọn gàng. Tuy không phải bừa bãi theo kiểu ổ heo ổ chó, nhưng dù Đường có sắp xếp như thế nào vẫn cảm thấy không thể ngay ngắn được.

Bình luận đoạn
Ông bà hỏi han nó, nó chỉ trả lời đúng trọng tâm, không buồn tám nhảm thêm mấy câu. Trước đây bà Tâm thường hay đến phòng Đường dọn dẹp, chủ yếu là do sách vở lộn xộn, tranh vẽ, chì màu để không gọn gàng. Tuy không phải bừa bãi theo kiểu ổ heo ổ chó, nhưng dù Đường có sắp xếp như thế nào vẫn cảm thấy không thể ngay ngắn được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dạo này con bé về sớm, ngủ muộn, phòng ốc gọn gàng, chỉnh tề, lại chăm chỉ đột xuất. Khiến bà quá đỗi rảnh rang, lại thấy buồn tay buồn chân muốn ghé qua tìm cớ mắng nó mấy câu. Nhưng hình như thấy nó không làm gì để bà có thể kiếm cớ tương tác với nó cả, chỉ có thỉnh thoảng Đường nó bắt nạt thằng Khiêm, thì bà mới chen mồm vào được. Con gái đột nhiên cư xử khác thường, bà nghĩ, hay là vì dậy thì rồi nên đổi tính đổi nết?

Bình luận đoạn
Dạo này con bé về sớm, ngủ muộn, phòng ốc gọn gàng, chỉnh tề, lại chăm chỉ đột xuất. Khiến bà quá đỗi rảnh rang, lại thấy buồn tay buồn chân muốn ghé qua tìm cớ mắng nó mấy câu. Nhưng hình như thấy nó không làm gì để bà có thể kiếm cớ tương tác với nó cả, chỉ có thỉnh thoảng Đường nó bắt nạt thằng Khiêm, thì bà mới chen mồm vào được. Con gái đột nhiên cư xử khác thường, bà nghĩ, hay là vì dậy thì rồi nên đổi tính đổi nết?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Con gái trước đây sống không ngăn nắp, em không vui lòng. Bây giờ con gái đã thay đổi, sống nghiêm túc có kỷ luật, em cũng không thỏa mãn. Giờ em muốn sao nào?"

Bình luận đoạn
"Con gái trước đây sống không ngăn nắp, em không vui lòng. Bây giờ con gái đã thay đổi, sống nghiêm túc có kỷ luật, em cũng không thỏa mãn. Giờ em muốn sao nào?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông Trung nằm lên sô pha, liếc nhìn khuôn mặt khó coi của bà Tâm, cảm thán.

Bình luận đoạn
Ông Trung nằm lên sô pha, liếc nhìn khuôn mặt khó coi của bà Tâm, cảm thán.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng mà em thấy... nó lạ lắm."

Bình luận đoạn
"Nhưng mà em thấy... nó lạ lắm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Con gái lớn rồi, nó cũng phải có không gian trưởng thành chứ. Em không thấy à, hôm trước giáo viên phản ánh học hành có tiến bộ đấy. Kỳ thi tháng chắc chắn có tiến triển."

Bình luận đoạn
"Con gái lớn rồi, nó cũng phải có không gian trưởng thành chứ. Em không thấy à, hôm trước giáo viên phản ánh học hành có tiến bộ đấy. Kỳ thi tháng chắc chắn có tiến triển."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Em không nói cái này."

Bình luận đoạn
"Em không nói cái này."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Tâm sốt sắng, mãi không biểu đạt được ý muốn nói.

Bình luận đoạn
Bà Tâm sốt sắng, mãi không biểu đạt được ý muốn nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thế em nói cái gì nào?"

Bình luận đoạn
"Thế em nói cái gì nào?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nó không còn tâm sự gì với em nữa, ngày nào nó cũng cười kiểu này này."

Bình luận đoạn
"Nó không còn tâm sự gì với em nữa, ngày nào nó cũng cười kiểu này này."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau đó bà Tâm làm một bộ mặt với nụ cười giả tạo như được sản xuất công nghiệp hàng loạt, ông Trung nhìn không nổi, nhắm cả mắt vào quay đi chỗ khác.

Bình luận đoạn
Sau đó bà Tâm làm một bộ mặt với nụ cười giả tạo như được sản xuất công nghiệp hàng loạt, ông Trung nhìn không nổi, nhắm cả mắt vào quay đi chỗ khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Anh thấy em bị hoang tưởng nặng rồi đó, nó không tâm sự với em thì nó tâm sự với bạn của nó, lớn rồi mà, có những thứ phụ huynh không hợp để chia sẻ... "

Bình luận đoạn
"Anh thấy em bị hoang tưởng nặng rồi đó, nó không tâm sự với em thì nó tâm sự với bạn của nó, lớn rồi mà, có những thứ phụ huynh không hợp để chia sẻ... "

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà tâm bực bội chống tay lên hông: "Chuyện gì, chuyện gì mà không thể chia sẻ được với mẹ nó, hay là, hay là.. nó yêu đương vớ vẩn rồi. Để em lên hỏi chuyện nó. Nó mà không nói thì mai em hỏi thằng Khiêm."

Bình luận đoạn
Bà tâm bực bội chống tay lên hông: "Chuyện gì, chuyện gì mà không thể chia sẻ được với mẹ nó, hay là, hay là.. nó yêu đương vớ vẩn rồi. Để em lên hỏi chuyện nó. Nó mà không nói thì mai em hỏi thằng Khiêm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói xong bà toan chạy lên phòng Khánh Đường, ông Trung phải lôi kéo mãi mới được: "Bà lắm chuyện lắm, hỏi gì để sau hỏi, nó còn hai hôm là thi rồi, để cho nó học bài."

Bình luận đoạn
Nói xong bà toan chạy lên phòng Khánh Đường, ông Trung phải lôi kéo mãi mới được: "Bà lắm chuyện lắm, hỏi gì để sau hỏi, nó còn hai hôm là thi rồi, để cho nó học bài."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Tâm bực dọc, lại quay về phía tủ lạnh để lấy đồ đi nấu ăn, nghĩ thế nào liền đóng sập lại, mắng: "Hai cha con ông y như nhau!"

Bình luận đoạn
Bà Tâm bực dọc, lại quay về phía tủ lạnh để lấy đồ đi nấu ăn, nghĩ thế nào liền đóng sập lại, mắng: "Hai cha con ông y như nhau!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông Trung giãy nảy: "Ơ thế không giống tôi thì giống con ông hàng xóm à."

Bình luận đoạn
Ông Trung giãy nảy: "Ơ thế không giống tôi thì giống con ông hàng xóm à."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Tâm tức tối bỏ về phòng, còn khóa cửa lại. Ông Trung ngác ngơ gọi với vào: "Thế cơm tối không nấu à?"

Bình luận đoạn
Bà Tâm tức tối bỏ về phòng, còn khóa cửa lại. Ông Trung ngác ngơ gọi với vào: "Thế cơm tối không nấu à?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Kêu ông hàng xóm sang mà nấu!"

Bình luận đoạn
"Kêu ông hàng xóm sang mà nấu!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!