Truyện
Trước Sau

Hằng Nga im lặng. Không có nước mắt, không có hờn dỗi. Chỉ có một khoảng tĩnh lặng, dịu dàng và đau đớn. Vì cô hiểu được rằng, bản thân cũng giống như anh.

Bình luận đoạn
Hằng Nga im lặng. Không có nước mắt, không có hờn dỗi. Chỉ có một khoảng tĩnh lặng, dịu dàng và đau đớn. Vì cô hiểu được rằng, bản thân cũng giống như anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô chưa bao giờ biết, yêu một người lại như thế, chỉ cần nỉ non tên người ấy, đều có thể làm cho trái tim mình mềm nhũn, thỏa mãn mà lại hạnh phúc.

Bình luận đoạn
Cô chưa bao giờ biết, yêu một người lại như thế, chỉ cần nỉ non tên người ấy, đều có thể làm cho trái tim mình mềm nhũn, thỏa mãn mà lại hạnh phúc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật ra, câu hỏi khó trả lời nhất trên đời này chính là: "Vì sao lại yêu người đó?"

Bình luận đoạn
Thật ra, câu hỏi khó trả lời nhất trên đời này chính là: "Vì sao lại yêu người đó?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sẽ chẳng có một đáp án nào là hoàn toàn chính xác cả. Yêu chính là yêu, cần gì phải có lí do.

Bình luận đoạn
Sẽ chẳng có một đáp án nào là hoàn toàn chính xác cả. Yêu chính là yêu, cần gì phải có lí do.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng ta không thể chọn người để yêu, và đối phương cũng vậy.

Bình luận đoạn
Chúng ta không thể chọn người để yêu, và đối phương cũng vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó chỉ đơn giản là xảy ra thôi.

Bình luận đoạn
Nó chỉ đơn giản là xảy ra thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngay khi Dương Tiễn nghĩ, nương tử của mình sẽ không đáp lại lời mình, thì giọng nói be bé như tiếng nỉ non bay vào tai anh, khuấy động một làn sóng cảm xúc lớn.

Bình luận đoạn
Ngay khi Dương Tiễn nghĩ, nương tử của mình sẽ không đáp lại lời mình, thì giọng nói be bé như tiếng nỉ non bay vào tai anh, khuấy động một làn sóng cảm xúc lớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thiếp yêu chàng, Nhị Lang."

Bình luận đoạn
"Thiếp yêu chàng, Nhị Lang."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Lặp lại lần nữa." Dương Tiễn vô tội chớp mắt, đôi con ngươi màu đen tuyền càng trở nên sẫm màu dưới ánh nến khiến người khác khó có thể nắm bắt được ý nghĩ trong đôi mắt ấy: "Ta chưa nghe rõ."

Bình luận đoạn
"... Lặp lại lần nữa." Dương Tiễn vô tội chớp mắt, đôi con ngươi màu đen tuyền càng trở nên sẫm màu dưới ánh nến khiến người khác khó có thể nắm bắt được ý nghĩ trong đôi mắt ấy: "Ta chưa nghe rõ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô nhất thời nghẹn lời.

Bình luận đoạn
Cô nhất thời nghẹn lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nói một cách quá hiển nhiên, làm cho cô phút chốc không biết nên làm gì.

Bình luận đoạn
Anh nói một cách quá hiển nhiên, làm cho cô phút chốc không biết nên làm gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giọng của Dương Tiễn rất nhẹ nhàng, có chút ngòn ngọt và rụt rè không rõ ràng "Không được sao?"

Bình luận đoạn
Giọng của Dương Tiễn rất nhẹ nhàng, có chút ngòn ngọt và rụt rè không rõ ràng "Không được sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga tuy ngượng ngùng, nhưng vẫn nở nụ cười ngại ngùng, tiếp tục nói:

Bình luận đoạn
Hằng Nga tuy ngượng ngùng, nhưng vẫn nở nụ cười ngại ngùng, tiếp tục nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Yêu chàng, Nhị Lang, yêu chàng, rất yêu chàng."

Bình luận đoạn
"Yêu chàng, Nhị Lang, yêu chàng, rất yêu chàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga phát ra âm thanh như một đứa trẻ có được viên kẹo mà cô mong muốn bấy lâu, nghe được mấy lời này, trong lòng Dương Tiễn cũng tràn đầy ấm áp

Bình luận đoạn
Hằng Nga phát ra âm thanh như một đứa trẻ có được viên kẹo mà cô mong muốn bấy lâu, nghe được mấy lời này, trong lòng Dương Tiễn cũng tràn đầy ấm áp

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thật sự, thật sự, thật sự yêu chàng, phu quân của thiếp."

Bình luận đoạn
"Thật sự, thật sự, thật sự yêu chàng, phu quân của thiếp."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và chàng trai mắt đen mỉm cười dịu dàng, trong chớp mắt cúi xuống hôn thoắt một cái lên chóp mũi Hằng Nga, cả khuôn mặt bừng sáng lên một niềm hạnh phúc không thể giấu giếm.

Bình luận đoạn
Và chàng trai mắt đen mỉm cười dịu dàng, trong chớp mắt cúi xuống hôn thoắt một cái lên chóp mũi Hằng Nga, cả khuôn mặt bừng sáng lên một niềm hạnh phúc không thể giấu giếm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Càng gần gũi với anh, càng dễ nhận ra Dương Tiễn luôn có nỗi sợ và lo âu khó giải tỏa. Vị Chiến Thần uy chấn thiên hạ, trấn yêu phục ma gần như vô địch ấy không hề cứng rắn như người ta tưởng. Đúng với câu: Có người đứt tay cũng muốn cho cả thế giới biết, có người ôm cả bão tố trong lòng cũng chẳng muốn ai hay...

Bình luận đoạn
Càng gần gũi với anh, càng dễ nhận ra Dương Tiễn luôn có nỗi sợ và lo âu khó giải tỏa. Vị Chiến Thần uy chấn thiên hạ, trấn yêu phục ma gần như vô địch ấy không hề cứng rắn như người ta tưởng. Đúng với câu: Có người đứt tay cũng muốn cho cả thế giới biết, có người ôm cả bão tố trong lòng cũng chẳng muốn ai hay...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta là mối nguy hiểm tiềm tàng. Tâm trí ta có những thế giới khác len lỏi và ta không biết khi nào mới có thể triệt để loại bỏ chúng. Nàng không nên sống với người như ta, chính ta cũng biết rõ điều đó nhưng... ta vẫn không thể buông tay nàng."

Bình luận đoạn
"Ta là mối nguy hiểm tiềm tàng. Tâm trí ta có những thế giới khác len lỏi và ta không biết khi nào mới có thể triệt để loại bỏ chúng. Nàng không nên sống với người như ta, chính ta cũng biết rõ điều đó nhưng... ta vẫn không thể buông tay nàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thiếp sẽ đứng cùng chàng giữa trời và đất, thiếp sẽ cho chàng biết chàng đang ở đâu, vậy nên chàng hãy nói yêu thiếp đi."

Bình luận đoạn
"Thiếp sẽ đứng cùng chàng giữa trời và đất, thiếp sẽ cho chàng biết chàng đang ở đâu, vậy nên chàng hãy nói yêu thiếp đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta yêu nàng, Hằng Nga. Kể từ lần đầu nhìn thấy nàng, ta đã yêu nàng đến tuyệt vọng. Ta không thể thở nổi nếu sống thiếu nàng. Trái tim ta gọi tên nàng."

Bình luận đoạn
"Ta yêu nàng, Hằng Nga. Kể từ lần đầu nhìn thấy nàng, ta đã yêu nàng đến tuyệt vọng. Ta không thể thở nổi nếu sống thiếu nàng. Trái tim ta gọi tên nàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong cơn trầm mê, Dương Tiễn cảm thấy trái tim mình trở nên nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Anh rũ mắt, ngữ khí thận trọng

Bình luận đoạn
Trong cơn trầm mê, Dương Tiễn cảm thấy trái tim mình trở nên nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Anh rũ mắt, ngữ khí thận trọng

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, ta sẽ không để nàng bị người khác bắt mất trước mặt ta."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, ta sẽ không để nàng bị người khác bắt mất trước mặt ta."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giọng nói trầm ấm vang lên trên đầu cô. Hơi thở quen thuộc và ấm áp bao trùm lấy Hằng Nga khiến cơ thể cô có chút căng thẳng, hồi hộp và... mong chờ.

Bình luận đoạn
Giọng nói trầm ấm vang lên trên đầu cô. Hơi thở quen thuộc và ấm áp bao trùm lấy Hằng Nga khiến cơ thể cô có chút căng thẳng, hồi hộp và... mong chờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng không được phép rời xa ta."

Bình luận đoạn
"Nàng không được phép rời xa ta."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà cô lại không biết còn có thể phơi bày điều gì để chứng minh bản thân hay không ngoài việc tự ràng buộc mình với anh trước mặt bao nhiêu người.

Bình luận đoạn
Mà cô lại không biết còn có thể phơi bày điều gì để chứng minh bản thân hay không ngoài việc tự ràng buộc mình với anh trước mặt bao nhiêu người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu thiếp không ở bên chàng, thì còn ở nơi nào nữa?"

Bình luận đoạn
"Nếu thiếp không ở bên chàng, thì còn ở nơi nào nữa?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đối diện cái nhìn yêu thương của Hằng Nga, Dương Tiễn mím môi và đưa tay ra, ôm chặt người thiếu nữ trước mặt mình vào vòng tay ấm áp và vững chãi. Hằng Nga choáng váng, tâm trí chưa kịp ý thức thì cơ thể đã vùi đầu vào vai anh, tham lam hấp thụ hết thảy hơi thở nồng ấm, quyến rũ và ngọt ngào trên cơ thể Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Đối diện cái nhìn yêu thương của Hằng Nga, Dương Tiễn mím môi và đưa tay ra, ôm chặt người thiếu nữ trước mặt mình vào vòng tay ấm áp và vững chãi. Hằng Nga choáng váng, tâm trí chưa kịp ý thức thì cơ thể đã vùi đầu vào vai anh, tham lam hấp thụ hết thảy hơi thở nồng ấm, quyến rũ và ngọt ngào trên cơ thể Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô thật sự luôn tự hỏi chính mình, hễ cứ đụng phải chuyện liên quan đến Dương Tiễn, thì khả năng tự khống chế đáng tự hào của mình lại đột nhiên hạ thấp đến âm cực.

Bình luận đoạn
Cô thật sự luôn tự hỏi chính mình, hễ cứ đụng phải chuyện liên quan đến Dương Tiễn, thì khả năng tự khống chế đáng tự hào của mình lại đột nhiên hạ thấp đến âm cực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bên Dương Tiễn cũng vậy, lý trí trong đầu đã lung lay sắp đổ, anh thật sự không có cách nào kiềm chế được bản thân, anh muốn chạm vào nhiều hơn nữa, trong lòng bồi hồi xung động như con mãnh thú đang ngầm gầm thét. Người kia hiện tại đang chôn trong ngực anh, ngay tầm với của anh, chỉ cần một chút thôi tất cả những giấc mộng đa tình và khao khát thầm kín của chính mình sẽ biến thành sự thật toàn bộ.

Bình luận đoạn
Bên Dương Tiễn cũng vậy, lý trí trong đầu đã lung lay sắp đổ, anh thật sự không có cách nào kiềm chế được bản thân, anh muốn chạm vào nhiều hơn nữa, trong lòng bồi hồi xung động như con mãnh thú đang ngầm gầm thét. Người kia hiện tại đang chôn trong ngực anh, ngay tầm với của anh, chỉ cần một chút thôi tất cả những giấc mộng đa tình và khao khát thầm kín của chính mình sẽ biến thành sự thật toàn bộ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng tuyệt đối đừng hối hận."

Bình luận đoạn
"Nàng tuyệt đối đừng hối hận."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả cơ thể cô chìm trong chiếc chăn nệm mềm mại mang đầy mùi hương Dương Tiễn. Anh chống tay phía trên cô, đem bản thân giam chặt trong lồng ngực rộng lớn. Không còn chỗ trống để thoát thân, Hằng Nga nghiêng đầu, đôi mắt hạnh long lanh ánh lên cái nhìn tha thiết, dịu êm và sâu thăm thẳm.

Bình luận đoạn
Cả cơ thể cô chìm trong chiếc chăn nệm mềm mại mang đầy mùi hương Dương Tiễn. Anh chống tay phía trên cô, đem bản thân giam chặt trong lồng ngực rộng lớn. Không còn chỗ trống để thoát thân, Hằng Nga nghiêng đầu, đôi mắt hạnh long lanh ánh lên cái nhìn tha thiết, dịu êm và sâu thăm thẳm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không bao giờ."

Bình luận đoạn
"Không bao giờ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga không chờ được sự do dự thiếu quyết đoán của anh nữa, cô chủ động rướn đến gần Dương Tiễn, không chút chần chừ mà hôn lên môi anh.

Bình luận đoạn
Hằng Nga không chờ được sự do dự thiếu quyết đoán của anh nữa, cô chủ động rướn đến gần Dương Tiễn, không chút chần chừ mà hôn lên môi anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bông hồng đỏ như ngọn lửa nở rực rỡ trong đêm, quấn trong làn men say, mùi ngọt ngào pha lẫn những hạt sương long lanh điểm xuyết giữa hai làn môi, biến thành một cỗ hương vị không sao kháng cự được.

Bình luận đoạn
Bông hồng đỏ như ngọn lửa nở rực rỡ trong đêm, quấn trong làn men say, mùi ngọt ngào pha lẫn những hạt sương long lanh điểm xuyết giữa hai làn môi, biến thành một cỗ hương vị không sao kháng cự được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có một chút nhiệt độ âm ấm trên môi không thuộc về Hằng Nga, rất nhẹ, rất nhẹ thôi nhưng cũng đủ làm tan chảy cả trái tim cô trong cái ấm nóng bí ẩn đó.

Bình luận đoạn
Có một chút nhiệt độ âm ấm trên môi không thuộc về Hằng Nga, rất nhẹ, rất nhẹ thôi nhưng cũng đủ làm tan chảy cả trái tim cô trong cái ấm nóng bí ẩn đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không tự chủ mà mở to hai mắt, anh nhìn thấy Hằng Nga hơi hơi nhắm mắt, lông mi rung động thật khẽ. Mặc dù là người chủ động, cô thậm chí còn siết chặt cổ áo bản thân một cách quyết liệt với thái độ cứng rắn và dứt khoát của một thợ săn mồi đúng nghĩa, nhưng không may tất cả đã lộ tẩy hết khi cả người cô lại có vẻ khá bất an và căng thẳng, cơ thể nõn nà khẽ run lên, trông mong manh và đáng thương vô cùng.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không tự chủ mà mở to hai mắt, anh nhìn thấy Hằng Nga hơi hơi nhắm mắt, lông mi rung động thật khẽ. Mặc dù là người chủ động, cô thậm chí còn siết chặt cổ áo bản thân một cách quyết liệt với thái độ cứng rắn và dứt khoát của một thợ săn mồi đúng nghĩa, nhưng không may tất cả đã lộ tẩy hết khi cả người cô lại có vẻ khá bất an và căng thẳng, cơ thể nõn nà khẽ run lên, trông mong manh và đáng thương vô cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô chỉ nhẹ nhàng áp môi mình lên môi của đối phương, dù chỉ là một cái chạm nhẹ đơn giản như trò trẻ con nhưng cũng đủ vắt kiệt hết sức lực và dũng khí của Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Cô chỉ nhẹ nhàng áp môi mình lên môi của đối phương, dù chỉ là một cái chạm nhẹ đơn giản như trò trẻ con nhưng cũng đủ vắt kiệt hết sức lực và dũng khí của Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ấy hôn anh.

Bình luận đoạn
Người ấy hôn anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người con gái anh yêu đang cố thể hiện đáp án của mình qua việc hôn anh.

Bình luận đoạn
Người con gái anh yêu đang cố thể hiện đáp án của mình qua việc hôn anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cảm thấy trong nháy mắt, thế giới của anh phát ra một tiếng động lớn kinh khủng, giống như tiếng bánh răng của số phận bị mắc kẹt bấy nay đang rục rịch trở lại. Thế giới cũ nát của anh ngay lập tức bị phá hủy, một ngọn lửa phừng phực bốc lên, khiến cả vương quốc như đang bị thiêu cháy.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cảm thấy trong nháy mắt, thế giới của anh phát ra một tiếng động lớn kinh khủng, giống như tiếng bánh răng của số phận bị mắc kẹt bấy nay đang rục rịch trở lại. Thế giới cũ nát của anh ngay lập tức bị phá hủy, một ngọn lửa phừng phực bốc lên, khiến cả vương quốc như đang bị thiêu cháy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi thứ đều bị hủy diệt, bị đốt rụi thành tro tàn, không còn gì ngoài đám bụi bẩn phiêu phiêu trong không khí.

Bình luận đoạn
Mọi thứ đều bị hủy diệt, bị đốt rụi thành tro tàn, không còn gì ngoài đám bụi bẩn phiêu phiêu trong không khí.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ vài giây thôi, sau đó Hằng Nga từ từ buông tay mình khỏi áo Dương Tiễn, cô thở phào nhẹ nhõm và thả mình xuống chiếc chăn bông mềm mại, buông tha mình khỏi hai cánh môi của người phía trên, phút chốc còn chạm lên nơi hai người vừa chạm môi. Sắc mặt đỏ đến bất thường, đôi mắt hạnh nhân sáng chói trong một đêm mờ, Hằng Nga hơi ngẩng đầu lên nhìn Dương Tiễn, giống như lại cầu xin thêm một nụ hôn nữa.

Bình luận đoạn
Chỉ vài giây thôi, sau đó Hằng Nga từ từ buông tay mình khỏi áo Dương Tiễn, cô thở phào nhẹ nhõm và thả mình xuống chiếc chăn bông mềm mại, buông tha mình khỏi hai cánh môi của người phía trên, phút chốc còn chạm lên nơi hai người vừa chạm môi. Sắc mặt đỏ đến bất thường, đôi mắt hạnh nhân sáng chói trong một đêm mờ, Hằng Nga hơi ngẩng đầu lên nhìn Dương Tiễn, giống như lại cầu xin thêm một nụ hôn nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thề với trời, Dương Tiễn mất rất nhiều thời gian để kiềm chế bản thân không khỏi vuốt ve cánh môi vẫn còn tê tê dại dại vì được hôn, anh vẫn cố xác định hành động tất thảy vừa rồi lại không phải là mơ.

Bình luận đoạn
Thề với trời, Dương Tiễn mất rất nhiều thời gian để kiềm chế bản thân không khỏi vuốt ve cánh môi vẫn còn tê tê dại dại vì được hôn, anh vẫn cố xác định hành động tất thảy vừa rồi lại không phải là mơ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm giác hạnh phúc chua xót len ​​lỏi trong tâm hồn yếu ớt và nhạy cảm của anh, nó mãnh liệt ghi dấu lên đó, mạnh bạo khắc lên khoảnh khắc đáng để dằm mãi cả đời. Dương Tiễn chăm chú nhìn thiếu nữ có dung mạo tuyệt trần với ánh mắt lo lắng và chờ đợi được đáp lại, rồi anh cúi xuống, một hơi thở gấp gáp phả vào tai Hằng Nga, nghiến răng nghiến lợi nói với đối phương.

Bình luận đoạn
Cảm giác hạnh phúc chua xót len ​​lỏi trong tâm hồn yếu ớt và nhạy cảm của anh, nó mãnh liệt ghi dấu lên đó, mạnh bạo khắc lên khoảnh khắc đáng để dằm mãi cả đời. Dương Tiễn chăm chú nhìn thiếu nữ có dung mạo tuyệt trần với ánh mắt lo lắng và chờ đợi được đáp lại, rồi anh cúi xuống, một hơi thở gấp gáp phả vào tai Hằng Nga, nghiến răng nghiến lợi nói với đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng có biết mình làm gì không?"

Bình luận đoạn
"Nàng có biết mình làm gì không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga chớp chớp mắt, biểu tình đang mê mang phút chốc cứng đờ. Nhưng trong giây tiếp theo, cô đã điều chỉnh cảm xúc của mình một cách nhanh chóng, cô không sợ hãi nhìn chằm chằm vào cặp con ngươi âm trầm của Dương Tiễn, môi nâng lên nụ cười xảo quyệt, ánh nhìn lại mang chút quyến rũ: "Chàng không thích sao?"

Bình luận đoạn
Hằng Nga chớp chớp mắt, biểu tình đang mê mang phút chốc cứng đờ. Nhưng trong giây tiếp theo, cô đã điều chỉnh cảm xúc của mình một cách nhanh chóng, cô không sợ hãi nhìn chằm chằm vào cặp con ngươi âm trầm của Dương Tiễn, môi nâng lên nụ cười xảo quyệt, ánh nhìn lại mang chút quyến rũ: "Chàng không thích sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"..."

Bình luận đoạn
"..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang định sẽ không làm gì cho đến lúc mặt trời mọc sao?"

Bình luận đoạn
"Nhị Lang định sẽ không làm gì cho đến lúc mặt trời mọc sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh nhìn vốn trầm lặng như gương lưu ly của cô đã tràn ngập ý cười. Mái tóc đen dài buông xuống như ngân hà, đuôi mắt vốn lạnh lẽo của Quảng Hàn tiên tử nay nhuộm sắc hồng vì rượu, khóe môi còn vương nét tinh nghịch dụ dỗ.

Bình luận đoạn
Ánh nhìn vốn trầm lặng như gương lưu ly của cô đã tràn ngập ý cười. Mái tóc đen dài buông xuống như ngân hà, đuôi mắt vốn lạnh lẽo của Quảng Hàn tiên tử nay nhuộm sắc hồng vì rượu, khóe môi còn vương nét tinh nghịch dụ dỗ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ đến chú thỏ xinh đẹp trong tay đột nhiên thay đổi chóng mặt, màu đen trong mắt Dương Tiễn lại biến hoá, chúng ôm đầy thứ tình cảm nồng đậm, ánh nhìn ôn nhu như nước, lại xen lẫn thứ dục vọng đã kiềm chế từ lâu.

Bình luận đoạn
Nghĩ đến chú thỏ xinh đẹp trong tay đột nhiên thay đổi chóng mặt, màu đen trong mắt Dương Tiễn lại biến hoá, chúng ôm đầy thứ tình cảm nồng đậm, ánh nhìn ôn nhu như nước, lại xen lẫn thứ dục vọng đã kiềm chế từ lâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phút chốc mọi thứ như bị nghiền nát thành bột mịn trước mặt Hằng Nga, trong ánh mắt phượng đào hoa đó chỉ đọng lại dục vọng và tham vọng.

Bình luận đoạn
Phút chốc mọi thứ như bị nghiền nát thành bột mịn trước mặt Hằng Nga, trong ánh mắt phượng đào hoa đó chỉ đọng lại dục vọng và tham vọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nghiến răng dữ dội, như thể đang cố gắng kiềm chế con thú hoang to lớn trong lòng, nó đang rú lên vì phấn khích và muốn lao ra khỏi lồng giam, hung hăng chầm chậm tiến về con mồi, tựa hồ chỉ cần một phút thôi, con dã thú to lớn này sẽ ăn thịt con mồi nhỏ xinh đến không còn bao mảnh xương.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nghiến răng dữ dội, như thể đang cố gắng kiềm chế con thú hoang to lớn trong lòng, nó đang rú lên vì phấn khích và muốn lao ra khỏi lồng giam, hung hăng chầm chậm tiến về con mồi, tựa hồ chỉ cần một phút thôi, con dã thú to lớn này sẽ ăn thịt con mồi nhỏ xinh đến không còn bao mảnh xương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cảm thấy mình cần phải làm gì đó để giải tỏa nỗi nóng bức và khao khát đã đè nén trong lòng bấy lâu nay.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cảm thấy mình cần phải làm gì đó để giải tỏa nỗi nóng bức và khao khát đã đè nén trong lòng bấy lâu nay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng giỏi thật, hôm nay ai đã cho nàng dũng khí lớn như này, để đi chọc tức một kẻ ôm xuân mộng suốt hơn hai ngàn năm hả?"

Bình luận đoạn
"Nàng giỏi thật, hôm nay ai đã cho nàng dũng khí lớn như này, để đi chọc tức một kẻ ôm xuân mộng suốt hơn hai ngàn năm hả?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nguy hiểm mà híp híp mắt, anh dựa sát vào khuôn mặt Hằng Nga, lờ đi mấy tiếng bất mãn, lẩm bẩm mơ hồ của con mồi, anh đem môi răng hai người chạm nhau lần nữa "Đã hôn nhiều lần rồi, nàng vẫn không biết hôn môi sao?"

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nguy hiểm mà híp híp mắt, anh dựa sát vào khuôn mặt Hằng Nga, lờ đi mấy tiếng bất mãn, lẩm bẩm mơ hồ của con mồi, anh đem môi răng hai người chạm nhau lần nữa "Đã hôn nhiều lần rồi, nàng vẫn không biết hôn môi sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây là một cái hôn đúng nghĩa, một cái hôn khác với cái chạm môi trẻ con vừa rồi.

Bình luận đoạn
Đây là một cái hôn đúng nghĩa, một cái hôn khác với cái chạm môi trẻ con vừa rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một cái hôn của mấy kẻ đã đủ trưởng thành.

Bình luận đoạn
Một cái hôn của mấy kẻ đã đủ trưởng thành.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Môi Dương Tiễn phủ lên đôi môi mọng đầy đặn của Hằng Nga ngay lập tức, anh liếm nhẹ hai cánh môi đáng thương vừa bị chính hàm răng của mình cạy mở, không ngừng liếm láp mà hưởng thụ sự mềm mại quyến rũ của thiếu nữ kia. Dương Tiễn nhẹ nhàng cắn vào nó, chầm chậm gặm nhấm. Hằng Nga hé miệng, còn chưa kịp phản kháng bao nhiêu, lưỡi đã bị một người phía trên cuốn lấp, chen chúc nhau ở khoang miệng.

Bình luận đoạn
Môi Dương Tiễn phủ lên đôi môi mọng đầy đặn của Hằng Nga ngay lập tức, anh liếm nhẹ hai cánh môi đáng thương vừa bị chính hàm răng của mình cạy mở, không ngừng liếm láp mà hưởng thụ sự mềm mại quyến rũ của thiếu nữ kia. Dương Tiễn nhẹ nhàng cắn vào nó, chầm chậm gặm nhấm. Hằng Nga hé miệng, còn chưa kịp phản kháng bao nhiêu, lưỡi đã bị một người phía trên cuốn lấp, chen chúc nhau ở khoang miệng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cẩn thận mút lấy hai làn môi ấm áp luôn đỏ tươi và ẩm ướt ấy mà không hề hay biết anh đã dùng sức đến nỗi hai má hóp lại, đầu lưỡi nóng như dung nham không ngừng lùng sục từng góc trong khoang miệng mọng nước của đối phương.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cẩn thận mút lấy hai làn môi ấm áp luôn đỏ tươi và ẩm ướt ấy mà không hề hay biết anh đã dùng sức đến nỗi hai má hóp lại, đầu lưỡi nóng như dung nham không ngừng lùng sục từng góc trong khoang miệng mọng nước của đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ham muốn và tình yêu được đốt cháy khiến không khí xung quanh trở nên nóng bức như thể bao quanh bọn họ là dung nham không ngừng nung chảy.

Bình luận đoạn
Ham muốn và tình yêu được đốt cháy khiến không khí xung quanh trở nên nóng bức như thể bao quanh bọn họ là dung nham không ngừng nung chảy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những tranh luận, những thương tổn, quá khứ đau thương không thể xóa nhòa đó, những hồi ức tuyệt vọng ấy, tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc hai đôi môi chạm vào nhau, chỉ còn lại căn phòng này, khoảnh khắc ngọt ngào và khắc khoải này và tình yêu bất tận, triền miên không dứt của cả hai.

Bình luận đoạn
Những tranh luận, những thương tổn, quá khứ đau thương không thể xóa nhòa đó, những hồi ức tuyệt vọng ấy, tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc hai đôi môi chạm vào nhau, chỉ còn lại căn phòng này, khoảnh khắc ngọt ngào và khắc khoải này và tình yêu bất tận, triền miên không dứt của cả hai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù có được nhiều hay ít, họ vẫn không thể nhịn được khao khát có nhau nhiều hơn, dường như không bao giờ có thể thỏa mãn được thứ cảm xúc đã kìm nén bấy nay.

Bình luận đoạn
Dù có được nhiều hay ít, họ vẫn không thể nhịn được khao khát có nhau nhiều hơn, dường như không bao giờ có thể thỏa mãn được thứ cảm xúc đã kìm nén bấy nay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình yêu sao có thể chỉ là cho đi, làm sao có thể thỏa mãn trong chờ đợi và im lặng?

Bình luận đoạn
Tình yêu sao có thể chỉ là cho đi, làm sao có thể thỏa mãn trong chờ đợi và im lặng?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình yêu là khát cầu, là chờ mong, là si mê.

Bình luận đoạn
Tình yêu là khát cầu, là chờ mong, là si mê.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là mong mỏi có thể chờ trở thành cúc áo trên vạt áo đối phương, để mỗi sớm mai người ấy khẽ chạm những đầu ngón tay trên chúng.

Bình luận đoạn
Là mong mỏi có thể chờ trở thành cúc áo trên vạt áo đối phương, để mỗi sớm mai người ấy khẽ chạm những đầu ngón tay trên chúng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là ảo mộng muốn hóa thành những cánh hoa, vô tình rơi xuống đôi môi mềm mại của người khi gió thổi qua.

Bình luận đoạn
Là ảo mộng muốn hóa thành những cánh hoa, vô tình rơi xuống đôi môi mềm mại của người khi gió thổi qua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga hơi nhíu mày.

Bình luận đoạn
Hằng Nga hơi nhíu mày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết có phải do Dương Tiễn vừa nãy trêu chọc cô hay không, mà nụ hôn này càng khiến Hằng Nga khát cầu, xao động trước anh, càng khiến cô nóng lòng không muốn thua kém đối phương.

Bình luận đoạn
Không biết có phải do Dương Tiễn vừa nãy trêu chọc cô hay không, mà nụ hôn này càng khiến Hằng Nga khát cầu, xao động trước anh, càng khiến cô nóng lòng không muốn thua kém đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tính cạnh tranh trỗi dậy, Hằng Nga gượng dậy, mãnh liệt quấn lấy chiếc lưỡi đang hoành hành trong khoang miệng mình, mạnh mẽ và dữ dội, liếm láp và cắn mút một cách vội vã, học theo những gì anh đã chỉ bảo dù giữa hai lỗ tai và thái dương đã nóng lên.

Bình luận đoạn
Tính cạnh tranh trỗi dậy, Hằng Nga gượng dậy, mãnh liệt quấn lấy chiếc lưỡi đang hoành hành trong khoang miệng mình, mạnh mẽ và dữ dội, liếm láp và cắn mút một cách vội vã, học theo những gì anh đã chỉ bảo dù giữa hai lỗ tai và thái dương đã nóng lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Yêu là khát cầu. Yêu là chiếm hữu.

Bình luận đoạn
Yêu là khát cầu. Yêu là chiếm hữu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Yêu là cho đi. Yêu là bảo vệ

Bình luận đoạn
Yêu là cho đi. Yêu là bảo vệ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình yêu là sự sung sướng và thỏa mãn bao phủ cả cơ thể, ngay khoảnh khắc chạm vào đầu lưỡi đối phương

Bình luận đoạn
Tình yêu là sự sung sướng và thỏa mãn bao phủ cả cơ thể, ngay khoảnh khắc chạm vào đầu lưỡi đối phương

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết đã hôn bao lâu, Dương Tiễn tạm thời buông Hằng Nga ra, hai trán trơn bóng tựa vào nhau, hô hấp quyện vào phủ đầy khuôn mặt, ẩm ướt, ấm áp, mà lại ái muội.

Bình luận đoạn
Không biết đã hôn bao lâu, Dương Tiễn tạm thời buông Hằng Nga ra, hai trán trơn bóng tựa vào nhau, hô hấp quyện vào phủ đầy khuôn mặt, ẩm ướt, ấm áp, mà lại ái muội.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mái tóc đen lộn xộn của Dương Tiễn cạ vào trán đối phương làm cô cảm giác có chút ngứa. Trong ánh sáng mờ mờ của căn phòng, họ nhìn thấy mình trong đôi mắt lấp lánh của người kia, cả hai nở nụ cười hạnh phúc, gọi thật khẽ tên nhau.

Bình luận đoạn
Mái tóc đen lộn xộn của Dương Tiễn cạ vào trán đối phương làm cô cảm giác có chút ngứa. Trong ánh sáng mờ mờ của căn phòng, họ nhìn thấy mình trong đôi mắt lấp lánh của người kia, cả hai nở nụ cười hạnh phúc, gọi thật khẽ tên nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang..."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga..."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nỉ non tên người yêu, thanh âm vang lên, khiến chuyển động lồng ngực khẽ run lên, tựa hồ đây là ca từ êm dịu nhất, thuần khiết nhất, khiến tâm tình anh trở nên phức tạp nhất.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nỉ non tên người yêu, thanh âm vang lên, khiến chuyển động lồng ngực khẽ run lên, tựa hồ đây là ca từ êm dịu nhất, thuần khiết nhất, khiến tâm tình anh trở nên phức tạp nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cái chạm môi ấy như bắt đầu thắp lên ngọn lửa khổng lồ, đốt cháy hơn cả trong những giấc mơ, kèm theo đó là cảm xúc khát khao mãnh liệt, nồng đậm, lửa nóng lan tỏa như ngọn lửa thảo nguyên, tráng lệ, rực cháy và không tắt.

Bình luận đoạn
Cái chạm môi ấy như bắt đầu thắp lên ngọn lửa khổng lồ, đốt cháy hơn cả trong những giấc mơ, kèm theo đó là cảm xúc khát khao mãnh liệt, nồng đậm, lửa nóng lan tỏa như ngọn lửa thảo nguyên, tráng lệ, rực cháy và không tắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Phu quân..." Cô vô thức khẽ gọi, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy lớp chăn gấm mềm bên dưới.

Bình luận đoạn
"Phu quân..." Cô vô thức khẽ gọi, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy lớp chăn gấm mềm bên dưới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hửm?" Anh đáp khẽ, động tác không dừng lại, chỉ chậm rãi hơn, mang theo sự kiên nhẫn và dè dặt tháo lớp áo lót trắng mềm bên trong, từng động tác đều vô cùng nhẹ nhàng, như thể đang mở một món quà trân quý nhất, cuối cùng để lộ ra một mảng da thịt mịn như ngọc.

Bình luận đoạn
"Hửm?" Anh đáp khẽ, động tác không dừng lại, chỉ chậm rãi hơn, mang theo sự kiên nhẫn và dè dặt tháo lớp áo lót trắng mềm bên trong, từng động tác đều vô cùng nhẹ nhàng, như thể đang mở một món quà trân quý nhất, cuối cùng để lộ ra một mảng da thịt mịn như ngọc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt anh tối lại, hơi thở nặng nề hơn một chút.

Bình luận đoạn
Ánh mắt anh tối lại, hơi thở nặng nề hơn một chút.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thiếp... có phải... rất vụng về không?" Hằng Nga buột miệng hỏi, giọng nhỏ như muỗi kêu. Trong đầu lại hiện lên những hình ảnh uyển chuyển trong sách, khiến cô nghĩ mình chắc chắn sẽ rất lóng ngóng.

Bình luận đoạn
"Thiếp... có phải... rất vụng về không?" Hằng Nga buột miệng hỏi, giọng nhỏ như muỗi kêu. Trong đầu lại hiện lên những hình ảnh uyển chuyển trong sách, khiến cô nghĩ mình chắc chắn sẽ rất lóng ngóng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhìn hàng mi đen cong in bóng khẽ rung trên gương mặt trắng ngọc, Dương Tiễn ngẩn ra, rồi bật cười, nụ cười thật lòng ấy xua tan sự căng thẳng vừa rồi. Anh cúi đầu, đầu mũi khẽ cọ vào mũi cô, cử chỉ thân mật đến mức khiến người ta tim đập đã loạn nay dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Bình luận đoạn
Nhìn hàng mi đen cong in bóng khẽ rung trên gương mặt trắng ngọc, Dương Tiễn ngẩn ra, rồi bật cười, nụ cười thật lòng ấy xua tan sự căng thẳng vừa rồi. Anh cúi đầu, đầu mũi khẽ cọ vào mũi cô, cử chỉ thân mật đến mức khiến người ta tim đập đã loạn nay dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Phu nhân của ta." Giọng anh chan chứa cưng chiều, "Dù thế nào cũng đều đáng yêu cả."

Bình luận đoạn
"Phu nhân của ta." Giọng anh chan chứa cưng chiều, "Dù thế nào cũng đều đáng yêu cả."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi lớp vải cuối cùng rơi xuống, Hằng Nga theo bản năng muốn che người lại, nhưng anh nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay cô. Ánh nến phủ lên làn da cô một lớp sáng dịu, còn trong mắt anh, là sự ngưỡng mộ đến độ khiến cô ngượng ngùng quay mặt đi.

Bình luận đoạn
Khi lớp vải cuối cùng rơi xuống, Hằng Nga theo bản năng muốn che người lại, nhưng anh nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay cô. Ánh nến phủ lên làn da cô một lớp sáng dịu, còn trong mắt anh, là sự ngưỡng mộ đến độ khiến cô ngượng ngùng quay mặt đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nụ hôn của anh nhẹ như sương, từ giữa trán xuống mi mắt, rồi dừng lại nơi đôi môi đang khẽ run. Ban đầu, đó chỉ là nụ hôn dịu dàng như gió xuân, nhưng dần trở nên nóng bỏng và triền miên. Khi sự đụng chạm truyền đến cảm giác tê dại lan khắp cơ thể đã làm cô không kìm được mà bật ra một tiếng rên nho nhỏ.

Bình luận đoạn
Nụ hôn của anh nhẹ như sương, từ giữa trán xuống mi mắt, rồi dừng lại nơi đôi môi đang khẽ run. Ban đầu, đó chỉ là nụ hôn dịu dàng như gió xuân, nhưng dần trở nên nóng bỏng và triền miên. Khi sự đụng chạm truyền đến cảm giác tê dại lan khắp cơ thể đã làm cô không kìm được mà bật ra một tiếng rên nho nhỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Điều này đã làm Dương Tiễn lập tức dừng lại, trên trán đã lấm tấm những giọt mồ hôi li ti, khẽ ôm lấy thân thể mềm mại thơm ngát như muốn thiêu cháy ngàn năm tu hành của bản thân.

Bình luận đoạn
Điều này đã làm Dương Tiễn lập tức dừng lại, trên trán đã lấm tấm những giọt mồ hôi li ti, khẽ ôm lấy thân thể mềm mại thơm ngát như muốn thiêu cháy ngàn năm tu hành của bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đừng sợ." Giọng anh khàn khàn, chứa đựng sự dịu dàng xen lẫn kiềm chế cực liệt.

Bình luận đoạn
"Đừng sợ." Giọng anh khàn khàn, chứa đựng sự dịu dàng xen lẫn kiềm chế cực liệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói thật, ngay cả giờ phút này, điều Dương Tiễn lo lắng chính là sẽ làm cô đau.

Bình luận đoạn
Nói thật, ngay cả giờ phút này, điều Dương Tiễn lo lắng chính là sẽ làm cô đau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ thế, Hằng Nga càng thêm thương anh nhiều hơn, tự mình gạt phăng nỗi sợ đi, lấy hết dũng khí, ngẩng lên đón lấy ánh nhìn của anh, rồi chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh. Hành động ấy khiến ánh mắt Dương Tiễn càng trở nên sâu thẳm, động tác cũng thêm phần quấn quýt. Màn trướng đỏ khẽ lay động, ánh nến phản chiếu lên lớp sa mỏng, đan xen thành những bóng hình mờ ảo đầy tình tứ.

Bình luận đoạn
Nghĩ thế, Hằng Nga càng thêm thương anh nhiều hơn, tự mình gạt phăng nỗi sợ đi, lấy hết dũng khí, ngẩng lên đón lấy ánh nhìn của anh, rồi chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh. Hành động ấy khiến ánh mắt Dương Tiễn càng trở nên sâu thẳm, động tác cũng thêm phần quấn quýt. Màn trướng đỏ khẽ lay động, ánh nến phản chiếu lên lớp sa mỏng, đan xen thành những bóng hình mờ ảo đầy tình tứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai tay anh ôm chặt bả vai Hằng Nga, giống như con sư tử mạnh mẽ giam cầm con mồi của nó, hoặc cũng như thể Dương Tiễn đang ôm lấy thế giới của mình với sự thỏa mãn và quý trọng.

Bình luận đoạn
Hai tay anh ôm chặt bả vai Hằng Nga, giống như con sư tử mạnh mẽ giam cầm con mồi của nó, hoặc cũng như thể Dương Tiễn đang ôm lấy thế giới của mình với sự thỏa mãn và quý trọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thậm chí còn không dám nhìn đến Hằng Nga khi hai người hôn nhau, anh đã sớm không còn tin vào cái sự kiềm chế và tự chủ của mình. Anh chỉ có thể len lén miêu tả vẻ mặt của thê tử lúc này trong đầu thôi:

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thậm chí còn không dám nhìn đến Hằng Nga khi hai người hôn nhau, anh đã sớm không còn tin vào cái sự kiềm chế và tự chủ của mình. Anh chỉ có thể len lén miêu tả vẻ mặt của thê tử lúc này trong đầu thôi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khóe mắt mềm mại hơi đỏ lên, đôi mắt màu đen ướt át, lông mi dài dài, run rẩy, sống mũi thẳng tắp, đôi môi sưng tấy. Gương mặt xinh đẹp luôn kiêu kỳ, lạnh lùng này bởi vì anh mà đắm chìm trong tình dục, ánh nhìn mơ hồ như mộng, dung nhan mỹ lệ câu đi hồn phách của Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Khóe mắt mềm mại hơi đỏ lên, đôi mắt màu đen ướt át, lông mi dài dài, run rẩy, sống mũi thẳng tắp, đôi môi sưng tấy. Gương mặt xinh đẹp luôn kiêu kỳ, lạnh lùng này bởi vì anh mà đắm chìm trong tình dục, ánh nhìn mơ hồ như mộng, dung nhan mỹ lệ câu đi hồn phách của Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhìn thiếp đi, phu quân."

Bình luận đoạn
"Nhìn thiếp đi, phu quân."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cười khổ, nhẹ nhàng gật đầu. Hằng Nga hơi rướn người về phía trước, thì thầm vào tai đối phương một câu thật ngắn.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cười khổ, nhẹ nhàng gật đầu. Hằng Nga hơi rướn người về phía trước, thì thầm vào tai đối phương một câu thật ngắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi đồng tử co rút, hơi ngỡ ngàng trong giây lát, sau đó liền nở nụ cười yêu chiều, đuôi mắt cong lên thành một đường mềm mại như dòng suối. Anh chậm rãi cúi xuống kề môi mình lên môi Hằng Nga, thì thầm câu trả lời khi hơi thở họ chờn vờn bên nhau.

Bình luận đoạn
Đôi đồng tử co rút, hơi ngỡ ngàng trong giây lát, sau đó liền nở nụ cười yêu chiều, đuôi mắt cong lên thành một đường mềm mại như dòng suối. Anh chậm rãi cúi xuống kề môi mình lên môi Hằng Nga, thì thầm câu trả lời khi hơi thở họ chờn vờn bên nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ biết rằng, đó là đáp án mà cả hai muốn được nghe nhất trên đời này. Cô khẽ gật đầu, làn môi mỏng manh xinh đẹp rướn tới, cướp lấy hơi thở ấm nồng của người đang ôm ghì lấy mình.

Bình luận đoạn
Chỉ biết rằng, đó là đáp án mà cả hai muốn được nghe nhất trên đời này. Cô khẽ gật đầu, làn môi mỏng manh xinh đẹp rướn tới, cướp lấy hơi thở ấm nồng của người đang ôm ghì lấy mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bức màn lụa đỏ buông xuống.

Bình luận đoạn
Bức màn lụa đỏ buông xuống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Loáng thoáng có thể thấy hai bóng hình giao hòa, trùng điệp.

Bình luận đoạn
Loáng thoáng có thể thấy hai bóng hình giao hòa, trùng điệp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả đêm hôm ấy bọn họ ở bên nhau. Bọn họ ôm, hôn, làm tình khi mười ngón tay vẫn luôn đan chặt vào với nhau, như thể cho đến ngày tận thế cũng nhất quyết không chịu buông bỏ đối phương.

Bình luận đoạn
Cả đêm hôm ấy bọn họ ở bên nhau. Bọn họ ôm, hôn, làm tình khi mười ngón tay vẫn luôn đan chặt vào với nhau, như thể cho đến ngày tận thế cũng nhất quyết không chịu buông bỏ đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giữa hai người đã chẳng còn lớp chăn nào, chỉ có hai thân thể trần trụi ma sát không ngừng vào nhau như kiếm tìm hơi ấm lẫn ủi an. Dương Tiễn hôn lên từng tấc, từng tấc trên cơ thể Hằng Nga bằng sự dịu dàng và nâng niu, chiếm trọn lấy cô bằng khoái cảm mãnh liệt đầy điên cuồng, khao khát.

Bình luận đoạn
Giữa hai người đã chẳng còn lớp chăn nào, chỉ có hai thân thể trần trụi ma sát không ngừng vào nhau như kiếm tìm hơi ấm lẫn ủi an. Dương Tiễn hôn lên từng tấc, từng tấc trên cơ thể Hằng Nga bằng sự dịu dàng và nâng niu, chiếm trọn lấy cô bằng khoái cảm mãnh liệt đầy điên cuồng, khao khát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi cơn đau tràn tới, cô đã cắn chặt răng, nhưng tiếng nấc nở vẫn bật ra khỏi miệng, và anh lập tức dừng lại, dịu dàng hôn lên khóe mắt, nơi giọt lệ vừa rơi xuống. Hằng Nga chưa bao giờ biết người ấy có thể tỏ ra hoang dã và chiếm hữu đến thế, đến mức cơ thể như bị xé toạc ra làm hai mảnh trong cơn đau đớn, rồi lại được lấp đầy bằng những nụ hôn và sự xâm nhập ướt át đến mê muội cả đầu óc. Dưới sự an ủi của người thương, nỗi đau ban đầu dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác lạ lẫm mà ngọt ngào, lan tỏa trong cơ thể như từng gợn sóng nhỏ.

Bình luận đoạn
Khi cơn đau tràn tới, cô đã cắn chặt răng, nhưng tiếng nấc nở vẫn bật ra khỏi miệng, và anh lập tức dừng lại, dịu dàng hôn lên khóe mắt, nơi giọt lệ vừa rơi xuống. Hằng Nga chưa bao giờ biết người ấy có thể tỏ ra hoang dã và chiếm hữu đến thế, đến mức cơ thể như bị xé toạc ra làm hai mảnh trong cơn đau đớn, rồi lại được lấp đầy bằng những nụ hôn và sự xâm nhập ướt át đến mê muội cả đầu óc. Dưới sự an ủi của người thương, nỗi đau ban đầu dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác lạ lẫm mà ngọt ngào, lan tỏa trong cơ thể như từng gợn sóng nhỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc khoảnh khắc cao trào ập đến, cô không kìm được mà để lại trên vai anh một dấu vết nhạt. Anh khẽ rên một tiếng, ôm cô càng chặt hơn.

Bình luận đoạn
Lúc khoảnh khắc cao trào ập đến, cô không kìm được mà để lại trên vai anh một dấu vết nhạt. Anh khẽ rên một tiếng, ôm cô càng chặt hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi Dương Tiễn đặt cô lên đùi và để Hằng Nga nhìn xuống mình, cô bỗng nhiên có cảm giác người kia chính là cả thế giới của mình. Vòng tay ôm chặt cứng quanh eo, mái tóc đen tuyền ướt hai bên thái dương, đôi mắt phượng tinh tường thường ngày sắc bén và trầm tĩnh trở nên ôn hòa, nhẹ nhàng biết bao nhiêu, nhưng trên hết vẫn là từng đợt sóng dữ đầy khát khao khẩn cầu.

Bình luận đoạn
Khi Dương Tiễn đặt cô lên đùi và để Hằng Nga nhìn xuống mình, cô bỗng nhiên có cảm giác người kia chính là cả thế giới của mình. Vòng tay ôm chặt cứng quanh eo, mái tóc đen tuyền ướt hai bên thái dương, đôi mắt phượng tinh tường thường ngày sắc bén và trầm tĩnh trở nên ôn hòa, nhẹ nhàng biết bao nhiêu, nhưng trên hết vẫn là từng đợt sóng dữ đầy khát khao khẩn cầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga theo bản năng bấu chặt từng đầu ngón tay của mình vào vai người ấy khi anh liên tục thúc mạnh lên trên cơ thể cô cho đến khi những tiếng rên rỉ cực kỳ xấu hổ tràn ra khỏi bờ môi đã bị ngấu nghiến cho sưng đỏ.

Bình luận đoạn
Hằng Nga theo bản năng bấu chặt từng đầu ngón tay của mình vào vai người ấy khi anh liên tục thúc mạnh lên trên cơ thể cô cho đến khi những tiếng rên rỉ cực kỳ xấu hổ tràn ra khỏi bờ môi đã bị ngấu nghiến cho sưng đỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vào lúc cả hai cùng đạt đến cực điểm, anh ôm chặt lấy cổ cô và hôn lên làn môi đó bằng tất cả sự độc chiếm mà Hằng Nga có thể tưởng tượng ra trên thế giới này. Lúc ấy, hai chân thon dài của bản thân đã bủn rủn cả, cả người đều ngả về phía trước để tựa lên ngực người kia, thậm chí dòng chảy ấm nóng đang chảy xuống đùi cũng không cảm nhận được nữa.

Bình luận đoạn
Vào lúc cả hai cùng đạt đến cực điểm, anh ôm chặt lấy cổ cô và hôn lên làn môi đó bằng tất cả sự độc chiếm mà Hằng Nga có thể tưởng tượng ra trên thế giới này. Lúc ấy, hai chân thon dài của bản thân đã bủn rủn cả, cả người đều ngả về phía trước để tựa lên ngực người kia, thậm chí dòng chảy ấm nóng đang chảy xuống đùi cũng không cảm nhận được nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh nến hắt lên gương mặt họ, rọi sáng đôi mắt chan chứa yêu thương. Nụ hôn anh đặt xuống trán cô, nhẹ như lông vũ, dần dần trượt xuống, hòa cùng hơi thở ấm áp và nhịp tim rộn rã.

Bình luận đoạn
Ánh nến hắt lên gương mặt họ, rọi sáng đôi mắt chan chứa yêu thương. Nụ hôn anh đặt xuống trán cô, nhẹ như lông vũ, dần dần trượt xuống, hòa cùng hơi thở ấm áp và nhịp tim rộn rã.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tất cả đều diễn ra tự nhiên: dịu dàng, trân trọng, và đầy cảm xúc. Khi cơn run rẩy hóa thành ấm áp, khi e sợ chuyển thành tin cậy, cô mới hiểu ra:

Bình luận đoạn
Tất cả đều diễn ra tự nhiên: dịu dàng, trân trọng, và đầy cảm xúc. Khi cơn run rẩy hóa thành ấm áp, khi e sợ chuyển thành tin cậy, cô mới hiểu ra:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thì ra, điều từng khiến mình lo lắng trong sách vở, không hề đáng sợ như tưởng.

Bình luận đoạn
Thì ra, điều từng khiến mình lo lắng trong sách vở, không hề đáng sợ như tưởng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó là sự hòa hợp trọn vẹn giữa hai tâm hồn yêu nhau, vừa đau vừa ngọt, vừa giao phó vừa nắm giữ.

Bình luận đoạn
Nó là sự hòa hợp trọn vẹn giữa hai tâm hồn yêu nhau, vừa đau vừa ngọt, vừa giao phó vừa nắm giữ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngọn nến khẽ nổ lách tách, hơi thở trong màn trướng dần chậm lại. Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc ướt mồ hôi của cô, đặt một nụ hôn trân trọng lên giữa chân mày như lá liễu.

Bình luận đoạn
Ngọn nến khẽ nổ lách tách, hơi thở trong màn trướng dần chậm lại. Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc ướt mồ hôi của cô, đặt một nụ hôn trân trọng lên giữa chân mày như lá liễu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng đổ xuống mềm như lụa bạc, phủ lên căn phòng tràn hương xuân: nơi đôi uyên ương cuối cùng đã thuộc về nhau.

Bình luận đoạn
Ngoài cửa sổ, ánh trăng đổ xuống mềm như lụa bạc, phủ lên căn phòng tràn hương xuân: nơi đôi uyên ương cuối cùng đã thuộc về nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong đêm nay, có vô vàn cánh hoa trôi dạt. Màu hồng tươi mềm mại và màu trắng tuyết thanh khiết cũng bị ánh trăng hun đúc mà nhiễm những ánh màu ngân bạc mờ mờ, lẳng lặng đáp xuống bờ vai trần thế, lại từ trên vai bay đi, trong gió yên lặng xoay vòng, đi ngang qua không gian hành lang yên tĩnh, vươn vào những tán cây đêm, lướt qua mặt hồ trong sân, mở ra một tràn sóng rất nhỏ, nhiều cá nhảy lên tường cùng chào hỏi với đám rêu xanh đang ngấp ngửa ngủ mê.

Bình luận đoạn
Trong đêm nay, có vô vàn cánh hoa trôi dạt. Màu hồng tươi mềm mại và màu trắng tuyết thanh khiết cũng bị ánh trăng hun đúc mà nhiễm những ánh màu ngân bạc mờ mờ, lẳng lặng đáp xuống bờ vai trần thế, lại từ trên vai bay đi, trong gió yên lặng xoay vòng, đi ngang qua không gian hành lang yên tĩnh, vươn vào những tán cây đêm, lướt qua mặt hồ trong sân, mở ra một tràn sóng rất nhỏ, nhiều cá nhảy lên tường cùng chào hỏi với đám rêu xanh đang ngấp ngửa ngủ mê.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh trăng trắng ngà rọi vào căn phòng từ ngoài khung cửa sổ mở tung, chiếu sáng thân hình trần trụi của bọn họ và đậu lên mái tóc màu đen nhánh mềm như tơ của Hằng Nga, từng sợi từng sợi ẩm ướt bết trên vầng trán trắng nõn nhẵn nhụi, chạm vào khóe mắt hoe đỏ và bờ môi sưng mọng nước của cô tạo nên một cảnh tượng mà đối phương không bao giờ quên được.

Bình luận đoạn
Ánh trăng trắng ngà rọi vào căn phòng từ ngoài khung cửa sổ mở tung, chiếu sáng thân hình trần trụi của bọn họ và đậu lên mái tóc màu đen nhánh mềm như tơ của Hằng Nga, từng sợi từng sợi ẩm ướt bết trên vầng trán trắng nõn nhẵn nhụi, chạm vào khóe mắt hoe đỏ và bờ môi sưng mọng nước của cô tạo nên một cảnh tượng mà đối phương không bao giờ quên được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả hai không hẹn mà ngẩng đầu lên, chạm vào tầm mắt của người con lại, giống hệt như cái đêm từ hơn hai ngàn năm trước ấy, bọn họ cũng nhìn nhau lặng lẽ thế này, bao nhiêu tâm tình lẫn đồng điệu đều gửi trao qua ánh mắt.

Bình luận đoạn
Cả hai không hẹn mà ngẩng đầu lên, chạm vào tầm mắt của người con lại, giống hệt như cái đêm từ hơn hai ngàn năm trước ấy, bọn họ cũng nhìn nhau lặng lẽ thế này, bao nhiêu tâm tình lẫn đồng điệu đều gửi trao qua ánh mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng đẹp lắm." Dương Tiễn dịu dàng cười, đưa tay gạt những sợi tóc vướng trên môi cô ra.

Bình luận đoạn
"Nàng đẹp lắm." Dương Tiễn dịu dàng cười, đưa tay gạt những sợi tóc vướng trên môi cô ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mái tóc này... Có câu cái tóc là góc con người. Khi vùi mũi mình vào những lọn tóc mây thì anh chỉ muốn ngủ trọn thiên thu.

Bình luận đoạn
Mái tóc này... Có câu cái tóc là góc con người. Khi vùi mũi mình vào những lọn tóc mây thì anh chỉ muốn ngủ trọn thiên thu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi môi này... Khi hai cặp môi chạm nhau, vị đầu môi anh cứ như... uống ngụm rượu đầu tiên sau khi vừa băng qua sa mạc hoang vắng.

Bình luận đoạn
Đôi môi này... Khi hai cặp môi chạm nhau, vị đầu môi anh cứ như... uống ngụm rượu đầu tiên sau khi vừa băng qua sa mạc hoang vắng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong mắt Hằng Nga, người ấy là vầng thái dương chói sáng, còn cô chính là vầng trăng lạnh lẽo cô tịch. Trước đây, dù lúc nào cũng nhìn thấy nhau, cảm nhận được nhau, nương nhờ ánh sáng lẫn vẻ bình yên của đối phương mà tồn tại, nhưng ngày lên thì đêm sẽ mất, đêm về thì ngày liền qua, vĩnh viễn không thể cùng tồn tại, vĩnh viễn không thể chạm vào nhau.

Bình luận đoạn
Trong mắt Hằng Nga, người ấy là vầng thái dương chói sáng, còn cô chính là vầng trăng lạnh lẽo cô tịch. Trước đây, dù lúc nào cũng nhìn thấy nhau, cảm nhận được nhau, nương nhờ ánh sáng lẫn vẻ bình yên của đối phương mà tồn tại, nhưng ngày lên thì đêm sẽ mất, đêm về thì ngày liền qua, vĩnh viễn không thể cùng tồn tại, vĩnh viễn không thể chạm vào nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giữa bọn họ chỉ là một ranh giới nhỏ rất nhỏ, thậm chí là chẳng hề có chút khoảng cách nào, lại làm cách nào cũng không thể rút ngắn nó cho được, nhưng giờ đây thì khác.

Bình luận đoạn
Giữa bọn họ chỉ là một ranh giới nhỏ rất nhỏ, thậm chí là chẳng hề có chút khoảng cách nào, lại làm cách nào cũng không thể rút ngắn nó cho được, nhưng giờ đây thì khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi hai thân thể không mảnh vải đang dựa vào nhau, tiếng tim đập thình thịch của đối phương cũng nghe rõ bên tai. Vực thẳm từng không thể vượt qua ấy như thể bốc hơi không còn tung tích.

Bình luận đoạn
Khi hai thân thể không mảnh vải đang dựa vào nhau, tiếng tim đập thình thịch của đối phương cũng nghe rõ bên tai. Vực thẳm từng không thể vượt qua ấy như thể bốc hơi không còn tung tích.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuối cùng, sự dịu dàng từ từ hạ cánh và neo đậu trong trái tim của Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Cuối cùng, sự dịu dàng từ từ hạ cánh và neo đậu trong trái tim của Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lồng ngực anh, rốt cuộc cũng là người anh chờ mong, chỉ có người ấy, và vòng tay này cũng chỉ có thể là anh.

Bình luận đoạn
Trong lồng ngực anh, rốt cuộc cũng là người anh chờ mong, chỉ có người ấy, và vòng tay này cũng chỉ có thể là anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ mình Dương Tiễn thôi.

Bình luận đoạn
Chỉ mình Dương Tiễn thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh tuyệt đối sẽ không chia sẻ đối phương cho bất kì kẻ nào

Bình luận đoạn
Anh tuyệt đối sẽ không chia sẻ đối phương cho bất kì kẻ nào

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thỏa mãn nheo mắt.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thỏa mãn nheo mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nhớ tới nụ cười của Hằng Nga khi rất nhiều năm về trước, ánh trăng rơi vào mặt người ấy, rất xa rất mờ ảo, giống như ảo ảnh của anh vậy, dù nhìn thấy vô cùng chân thật nhưng ngỡ như lại không chạm tới được.

Bình luận đoạn
Anh nhớ tới nụ cười của Hằng Nga khi rất nhiều năm về trước, ánh trăng rơi vào mặt người ấy, rất xa rất mờ ảo, giống như ảo ảnh của anh vậy, dù nhìn thấy vô cùng chân thật nhưng ngỡ như lại không chạm tới được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh rũ mắt nhìn cô đang an an ổn ổn nằm trong ngực mình, hai má ửng hồng, làn da vốn mang sắc trắng ngần của tuyết nay vì cuộc hoan ái vừa rồi đã điểm tô trên đó vô số vết đỏ mờ ám trải dài từ cổ đến vai và xuống sâu hơn nữa.

Bình luận đoạn
Anh rũ mắt nhìn cô đang an an ổn ổn nằm trong ngực mình, hai má ửng hồng, làn da vốn mang sắc trắng ngần của tuyết nay vì cuộc hoan ái vừa rồi đã điểm tô trên đó vô số vết đỏ mờ ám trải dài từ cổ đến vai và xuống sâu hơn nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh hy vọng mình có thể để lại nhiều dấu vết hơn trên cơ thể này, nhưng lại sợ sẽ phá hủy vẻ đẹp tuyệt trần của con người đó. Ngọn lửa đỏ rực dần biến thành những nụ hôn nhỏ, động tình và cũng động tâm.

Bình luận đoạn
Anh hy vọng mình có thể để lại nhiều dấu vết hơn trên cơ thể này, nhưng lại sợ sẽ phá hủy vẻ đẹp tuyệt trần của con người đó. Ngọn lửa đỏ rực dần biến thành những nụ hôn nhỏ, động tình và cũng động tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nhếch khóe miệng, nhẹ nhàng chạm vào đôi môi ướt sũng vì nụ hôn vừa rồi của mình. Anh vươn đầu lưỡi liếm sạch chất lỏng trong suốt, sau đó vươn tay dịu dàng sờ sờ khuôn mặt ửng hồng mà nóng bỏng của đối phương.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nhếch khóe miệng, nhẹ nhàng chạm vào đôi môi ướt sũng vì nụ hôn vừa rồi của mình. Anh vươn đầu lưỡi liếm sạch chất lỏng trong suốt, sau đó vươn tay dịu dàng sờ sờ khuôn mặt ửng hồng mà nóng bỏng của đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga thật sự quá đỗi dịu dàng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga thật sự quá đỗi dịu dàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô đón nhận sự bao phủ của anh, ban đầu còn không biết làm thế nào, nhưng về sau, Hằng Nga cũng nhiệt tình và tự nhiên phối hợp từng nhịp chuyển động của anh. Đây là lần đầu tiên của cô, và cũng sẽ không phải là lần cuối cùng.

Bình luận đoạn
Cô đón nhận sự bao phủ của anh, ban đầu còn không biết làm thế nào, nhưng về sau, Hằng Nga cũng nhiệt tình và tự nhiên phối hợp từng nhịp chuyển động của anh. Đây là lần đầu tiên của cô, và cũng sẽ không phải là lần cuối cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu cô là giấc mộng mà không phải thật, sao có thể dựa vào dáng núi no tròn và khe suối ẩn sâu mà sinh ra hình thể? Như băng tan tuyết chảy, Hằng Nga bị anh xoa nắn, chẳng còn là ánh trăng mỏng manh không thể nắm bắt, cả thân thể đều bị anh thiêu đốt, tỏa ra sức nóng y hệt anh.

Bình luận đoạn
Nếu cô là giấc mộng mà không phải thật, sao có thể dựa vào dáng núi no tròn và khe suối ẩn sâu mà sinh ra hình thể? Như băng tan tuyết chảy, Hằng Nga bị anh xoa nắn, chẳng còn là ánh trăng mỏng manh không thể nắm bắt, cả thân thể đều bị anh thiêu đốt, tỏa ra sức nóng y hệt anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga dùng tất cả kiên nhẫn để đáp lại những tiếng gầm nhẹ và khẳng định của anh.

Bình luận đoạn
Hằng Nga dùng tất cả kiên nhẫn để đáp lại những tiếng gầm nhẹ và khẳng định của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Gọi tên ta."

Bình luận đoạn
"Gọi tên ta."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương Tiễn, Nhị Lang... Phu quân của thiếp."

Bình luận đoạn
"Dương Tiễn, Nhị Lang... Phu quân của thiếp."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và khi mây tan mưa tạnh, anh vẫn muốn quấn lấy cô.

Bình luận đoạn
Và khi mây tan mưa tạnh, anh vẫn muốn quấn lấy cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những lời chưa từng nói trước đây, lúc này lại dễ dàng thốt ra.

Bình luận đoạn
Những lời chưa từng nói trước đây, lúc này lại dễ dàng thốt ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn chống tay nằm nghiêng người, ánh mắt say mê nhìn ngắm thật lâu gương mặt ửng hồng vì cuộc tình ban nãy, nói:

Bình luận đoạn
Dương Tiễn chống tay nằm nghiêng người, ánh mắt say mê nhìn ngắm thật lâu gương mặt ửng hồng vì cuộc tình ban nãy, nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng, ta đã biết nàng sẽ là phu nhân của ta."

Bình luận đoạn
"Từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng, ta đã biết nàng sẽ là phu nhân của ta."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dẫu cho đã trải qua màn động phòng kịch liệt, nhưng Hằng Nga vẫn cảm thấy má mình đỏ bừng như muốn nhỏ máu.

Bình luận đoạn
Dẫu cho đã trải qua màn động phòng kịch liệt, nhưng Hằng Nga vẫn cảm thấy má mình đỏ bừng như muốn nhỏ máu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau đó, anh lại muốn cô nói ra những lời si mê như bản thân vậy.

Bình luận đoạn
Sau đó, anh lại muốn cô nói ra những lời si mê như bản thân vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, nàng có biết không?" Vừa nói, Dương Tiễn vừa hôn lên cổ cô.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, nàng có biết không?" Vừa nói, Dương Tiễn vừa hôn lên cổ cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà chính bản thân cô đã quen dần với những lần đụng chạm thân mật và nũng nịu này, nên có thể vừa nghĩ vừa trả lời dứt khoát.

Bình luận đoạn
Mà chính bản thân cô đã quen dần với những lần đụng chạm thân mật và nũng nịu này, nên có thể vừa nghĩ vừa trả lời dứt khoát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga mỉm cười, thành thật đáp:

Bình luận đoạn
Hằng Nga mỉm cười, thành thật đáp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thiếp không biết. Nhưng khi ấy, thiếp chỉ nhìn thấy một mình chàng."

Bình luận đoạn
"Thiếp không biết. Nhưng khi ấy, thiếp chỉ nhìn thấy một mình chàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người nói chân thành nhưng lại vô tình thắp lên ngọn lửa dục vọng của đối phương, liền bị dụ dỗ mà cuốn bản thân vào vòng xoáy hoan ái không hồi kết.

Bình luận đoạn
Người nói chân thành nhưng lại vô tình thắp lên ngọn lửa dục vọng của đối phương, liền bị dụ dỗ mà cuốn bản thân vào vòng xoáy hoan ái không hồi kết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đêm dài, vừa mới bắt đầu.

Bình luận đoạn
Đêm dài, vừa mới bắt đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!