Truyện
Trước Sau
Yêu đi rồi ngày sau chia ly · Quách Thái Di · 1/22/2025 12:33:59 PM · 0 0

Chương 12

Không nhận được thư của Thanh Hoài, tôi gọi điện cho anh nhưng không có ai nghe máy, tôi bỗng đâm ra lo lắng, chẳng biết anh sống như thế nào. Sau khi suy nghĩ cả đêm, tôi quyết định lên thành phố gặp anh.

Bình luận đoạn
Không nhận được thư của Thanh Hoài, tôi gọi điện cho anh nhưng không có ai nghe máy, tôi bỗng đâm ra lo lắng, chẳng biết anh sống như thế nào. Sau khi suy nghĩ cả đêm, tôi quyết định lên thành phố gặp anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi tôi nói ra quyết định này cho Vũ Ân thì anh bảo. “Đợi em vào đại học rồi đi gặp cậu ấy luôn.”

Bình luận đoạn
Khi tôi nói ra quyết định này cho Vũ Ân thì anh bảo. “Đợi em vào đại học rồi đi gặp cậu ấy luôn.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Như vậy thì lâu lắm, còn những hai năm nữa cơ. Em muốn đi bây giờ.” Tôi ngồi trên giường Vũ Ân, nói.

Bình luận đoạn
“Như vậy thì lâu lắm, còn những hai năm nữa cơ. Em muốn đi bây giờ.” Tôi ngồi trên giường Vũ Ân, nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhưng anh có nhiều bài vở, không thể đi cùng em được.” Vũ Ân xoay ghế lại, đối diện.

Bình luận đoạn
“Nhưng anh có nhiều bài vở, không thể đi cùng em được.” Vũ Ân xoay ghế lại, đối diện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ai bảo anh đi cùng em đâu. Em đi một mình. Em chỉ nói cho anh biết thôi.”

Bình luận đoạn
“Ai bảo anh đi cùng em đâu. Em đi một mình. Em chỉ nói cho anh biết thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vũ Ân nhổm dậy. “Liệu có được không? Anh không an tâm khi để em đi một mình.”

Bình luận đoạn
Vũ Ân nhổm dậy. “Liệu có được không? Anh không an tâm khi để em đi một mình.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em có phải là đứa trẻ lên ba đâu chứ.”

Bình luận đoạn
“Em có phải là đứa trẻ lên ba đâu chứ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhưng trước giờ em có rời khỏi thị trấn này đâu.”

Bình luận đoạn
“Nhưng trước giờ em có rời khỏi thị trấn này đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bây giờ thì khác rồi, em cần phải đi. Em cũng muốn biết thành phố hiện đại như thế nào.” Tôi kiên quyết. “Em sẽ cố đi và về trong ngày.”

Bình luận đoạn
“Bây giờ thì khác rồi, em cần phải đi. Em cũng muốn biết thành phố hiện đại như thế nào.” Tôi kiên quyết. “Em sẽ cố đi và về trong ngày.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói rồi, không để anh phản đối, tôi xuống gác, chuẩn bị tiền đi tàu.

Bình luận đoạn
Nói rồi, không để anh phản đối, tôi xuống gác, chuẩn bị tiền đi tàu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lá thư tiếp theo gửi cho Thanh Hoài (dù anh không hồi âm tôi vẫn cứ gửi), tôi nói tôi sẽ lên thành phố gặp anh. May mắn làm sao anh viết thư trả lời rằng anh đồng ý gặp tôi. Chúng tôi lên sẵn thời gian và điểm hẹn là vào lúc bảy giờ tối ngay khi tôi vừa bước xuống nhà ga, anh sẽ đợi sẵn ớ đó. Chúng tôi sẽ nói chuyện khoảng một tiếng đến một tiếng rưỡi rồi sau đó tôi sẽ bắt chuyến tàu cuối cùng để về lại thị trấn. Chỉ đi một lần tàu, không phải đổi nên giá vé không đắt lắm. Số tiền cô Út trợ cấp, tôi không dám xài nhiều nên vừa đủ để tôi mua một tấm vé khứ hồi. Kế hoạch bước đầu coi như đã xong.

Bình luận đoạn
Trong lá thư tiếp theo gửi cho Thanh Hoài (dù anh không hồi âm tôi vẫn cứ gửi), tôi nói tôi sẽ lên thành phố gặp anh. May mắn làm sao anh viết thư trả lời rằng anh đồng ý gặp tôi. Chúng tôi lên sẵn thời gian và điểm hẹn là vào lúc bảy giờ tối ngay khi tôi vừa bước xuống nhà ga, anh sẽ đợi sẵn ớ đó. Chúng tôi sẽ nói chuyện khoảng một tiếng đến một tiếng rưỡi rồi sau đó tôi sẽ bắt chuyến tàu cuối cùng để về lại thị trấn. Chỉ đi một lần tàu, không phải đổi nên giá vé không đắt lắm. Số tiền cô Út trợ cấp, tôi không dám xài nhiều nên vừa đủ để tôi mua một tấm vé khứ hồi. Kế hoạch bước đầu coi như đã xong.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ba ngày nữa chúng tôi sẽ gặp nhau. Trong khoảng thời gian này, tôi luôn mang tâm trạng nôn nao khó tả, chỉ mong thời gian qua mau. Ngày cuối trước khi lên tàu, tôi nằm mơ thấy mình đang chạy trên con đường ngập lá rẻ quạt. Cuối đường có bóng người đang đợi. Đó là Thanh Hoài. Lá rơi xung quanh người anh. Nỗi vui mừng vì sắp được gặp lại người bạn thanh mai trúc mã, tôi vô thức chạy mãi, chạy về phía ấy. Nhưng thật kỳ lạ, tôi không thể nào tới được cuối đoạn đường dù khoảng cách không hề xa.

Bình luận đoạn
Ba ngày nữa chúng tôi sẽ gặp nhau. Trong khoảng thời gian này, tôi luôn mang tâm trạng nôn nao khó tả, chỉ mong thời gian qua mau. Ngày cuối trước khi lên tàu, tôi nằm mơ thấy mình đang chạy trên con đường ngập lá rẻ quạt. Cuối đường có bóng người đang đợi. Đó là Thanh Hoài. Lá rơi xung quanh người anh. Nỗi vui mừng vì sắp được gặp lại người bạn thanh mai trúc mã, tôi vô thức chạy mãi, chạy về phía ấy. Nhưng thật kỳ lạ, tôi không thể nào tới được cuối đoạn đường dù khoảng cách không hề xa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chiều, tôi đứng ở nhà ga, nhìn màn mưa giăng kín khắp lối. Mưa rơi từ sáng tới tận bây giờ vẫn chưa ngưng. Khung cảnh nhuốm màu u ám. Mây đen cuồn cuộn. Dù mưa nhưng nhà ga vẫn nhộn nhịp. Họ đến vì công việc, vì tiễn đưa, vì đón về, đủ mọi lý do. Ở nhà, chắc Vũ Ân lo cho tôi lắm nhỉ. Tôi lắc đầu, gạt đi suy nghĩ đó. Trong lòng tôi chỉ có duy nhất một mục tiêu, là tôi sắp được gặp lại Thanh Hoài.

Bình luận đoạn
Chiều, tôi đứng ở nhà ga, nhìn màn mưa giăng kín khắp lối. Mưa rơi từ sáng tới tận bây giờ vẫn chưa ngưng. Khung cảnh nhuốm màu u ám. Mây đen cuồn cuộn. Dù mưa nhưng nhà ga vẫn nhộn nhịp. Họ đến vì công việc, vì tiễn đưa, vì đón về, đủ mọi lý do. Ở nhà, chắc Vũ Ân lo cho tôi lắm nhỉ. Tôi lắc đầu, gạt đi suy nghĩ đó. Trong lòng tôi chỉ có duy nhất một mục tiêu, là tôi sắp được gặp lại Thanh Hoài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đứng dưới mái hiên của một quán cà phê vắng khách. Đây là lần đầu tiên tôi đi quãng đường xa đến thế mà không có ai bên cạnh. Không sao, rồi sẽ ổn thôi. Tôi tự nhủ, ngó lên trời. Ngàn hạt mưa buông xuống, xối xả. Còn không đầy ba mươi phút nữa là tới giờ tàu khởi hành, hy vọng mưa sẽ tạnh. Tôi lẩm nhẩm cầu nguyện. Dù thế nào thì hôm nay cũng phải tới chỗ hẹn. Tôi không muốn thất hứa với Thanh Hoài. Mười phút sau, mưa ngớt dần. Loa thông báo mời hành khách lên tàu. Tôi men theo dòng người đi tới đoàn tàu dài thườn thượt. Ngày còn bé tôi ao ước được đi tàu hỏa biết bao nhiêu giờ thì nỗi ước mong đã trở thành sự thật. Tôi rất vui và càng vui hơn nữa khi đoàn tàu đưa tôi đến nơi có người tôi thương mến đang đợi. Nên, chuyến tàu mưa chiều nay có ý nghĩa với tôi biết bao.

Bình luận đoạn
Tôi đứng dưới mái hiên của một quán cà phê vắng khách. Đây là lần đầu tiên tôi đi quãng đường xa đến thế mà không có ai bên cạnh. Không sao, rồi sẽ ổn thôi. Tôi tự nhủ, ngó lên trời. Ngàn hạt mưa buông xuống, xối xả. Còn không đầy ba mươi phút nữa là tới giờ tàu khởi hành, hy vọng mưa sẽ tạnh. Tôi lẩm nhẩm cầu nguyện. Dù thế nào thì hôm nay cũng phải tới chỗ hẹn. Tôi không muốn thất hứa với Thanh Hoài. Mười phút sau, mưa ngớt dần. Loa thông báo mời hành khách lên tàu. Tôi men theo dòng người đi tới đoàn tàu dài thườn thượt. Ngày còn bé tôi ao ước được đi tàu hỏa biết bao nhiêu giờ thì nỗi ước mong đã trở thành sự thật. Tôi rất vui và càng vui hơn nữa khi đoàn tàu đưa tôi đến nơi có người tôi thương mến đang đợi. Nên, chuyến tàu mưa chiều nay có ý nghĩa với tôi biết bao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi an tọa, tôi kiểm tra vé cẩn thận rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Đoàn tàu lăn bánh. Ít phút sau đó mưa lại rơi, nặng hạt hơn. Những mái nhà cũ kỹ, những con đường quen thuộc bị bỏ lại phía sau. Điều này càng làm tăng thêm nỗi bất an trong tôi khi một mình đến một nơi xa lạ. Nhưng nghĩ đến việc gặp lại Thanh Hoài, tôi như được tiếp thêm sức mạnh và bình tĩnh hơn.

Bình luận đoạn
Sau khi an tọa, tôi kiểm tra vé cẩn thận rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Đoàn tàu lăn bánh. Ít phút sau đó mưa lại rơi, nặng hạt hơn. Những mái nhà cũ kỹ, những con đường quen thuộc bị bỏ lại phía sau. Điều này càng làm tăng thêm nỗi bất an trong tôi khi một mình đến một nơi xa lạ. Nhưng nghĩ đến việc gặp lại Thanh Hoài, tôi như được tiếp thêm sức mạnh và bình tĩnh hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngoài trời mưa rất to. Tiếng mưa đập vào cửa kính. Tiếng gió gào thét. Mọi âm thanh hỗn tạp như xé tan không gian u tịch. Tôi lại nhìn ra ngoài ô cửa sổ. Đoàn tàu vừa đi qua một cây cầu bắc ngang dòng sông đục ngầu. Mảnh trăng cuối rừng mờ ảo, vùi trong mây. Phía xa kia là bóng của những ngôi nhà lụp xụp nằm san sát nhau. Tàu đi qua một cánh rừng lưa thưa, qua những con đường đất đỏ, qua những dãy phố rực ánh đèn. Mưa vẫn rơi liên miên.

Bình luận đoạn
Ngoài trời mưa rất to. Tiếng mưa đập vào cửa kính. Tiếng gió gào thét. Mọi âm thanh hỗn tạp như xé tan không gian u tịch. Tôi lại nhìn ra ngoài ô cửa sổ. Đoàn tàu vừa đi qua một cây cầu bắc ngang dòng sông đục ngầu. Mảnh trăng cuối rừng mờ ảo, vùi trong mây. Phía xa kia là bóng của những ngôi nhà lụp xụp nằm san sát nhau. Tàu đi qua một cánh rừng lưa thưa, qua những con đường đất đỏ, qua những dãy phố rực ánh đèn. Mưa vẫn rơi liên miên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tàu dừng một lúc cho những hành khách chuyển tuyến. Hơn phân nửa số người lần lượt bước xuống. Mưa lất phất rơi. Đám mây đen trĩu thấp ở phía Tây, sà xuống những mái ngói đen kịt. Tôi dựa đầu vào cửa sổ, tay nhét vô túi áo ấm. Bên ngoài, sương và mưa đọng lại thành hạt bám đầy lên ô cửa kính. Ai nấy cũng đều mang dáng vẻ mệt mỏi. Họ im lặng ngồi bên nhau, không ai trò chuyện với ai. Con tàu cũ kĩ lại lao đi trong ánh đèn neon sáng rực. Tôi thở một hơi dài, cố xua tan cảm giác lạc lõng và đưa mắt nhìn từng cảnh vật lướt qua tầm mắt mình.

Bình luận đoạn
Tàu dừng một lúc cho những hành khách chuyển tuyến. Hơn phân nửa số người lần lượt bước xuống. Mưa lất phất rơi. Đám mây đen trĩu thấp ở phía Tây, sà xuống những mái ngói đen kịt. Tôi dựa đầu vào cửa sổ, tay nhét vô túi áo ấm. Bên ngoài, sương và mưa đọng lại thành hạt bám đầy lên ô cửa kính. Ai nấy cũng đều mang dáng vẻ mệt mỏi. Họ im lặng ngồi bên nhau, không ai trò chuyện với ai. Con tàu cũ kĩ lại lao đi trong ánh đèn neon sáng rực. Tôi thở một hơi dài, cố xua tan cảm giác lạc lõng và đưa mắt nhìn từng cảnh vật lướt qua tầm mắt mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Loa phát đi thông báo do thời tiết không tốt, mưa rơi quá nhiều và sương mù khá dày nên tàu sẽ ghé trạm trễ hơn so với lịch trình ban đầu. Tôi nhìn đồng hồ và lo lắng. Điều này không có trong kế hoạch của tôi. Sự cố ngoài ý muốn, biết phải làm sao. Theo như lịch trình thì tàu sẽ vào ga lúc bảy giờ năm mươi phút nhưng bây giờ đã là sáu giờ ba muơi phút. Con tàu chạy chậm lại thậm chí nó còn nhích từng chút một, cứ như thế này thì làm sao tôi tới đúng hẹn.

Bình luận đoạn
Loa phát đi thông báo do thời tiết không tốt, mưa rơi quá nhiều và sương mù khá dày nên tàu sẽ ghé trạm trễ hơn so với lịch trình ban đầu. Tôi nhìn đồng hồ và lo lắng. Điều này không có trong kế hoạch của tôi. Sự cố ngoài ý muốn, biết phải làm sao. Theo như lịch trình thì tàu sẽ vào ga lúc bảy giờ năm mươi phút nhưng bây giờ đã là sáu giờ ba muơi phút. Con tàu chạy chậm lại thậm chí nó còn nhích từng chút một, cứ như thế này thì làm sao tôi tới đúng hẹn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bên ngoài ô cửa, mưa vẫn rơi triền miên, mỗi lúc một nhiều và nặng hạt hơn. Con tàu ì ạch di chuyển một cách nặng nề trong màn mưa trắng xóa. Ga số một vẫn còn ở quá xa, huống hồ chi tôi xuống ở ga số ba lận. Tôi lại nhìn đồng hồ, không giấu vẻ âu lo. Không chỉ riêng tôi mà tất cả những hành khách đi cùng với tôi đều lo sốt vó. Ai cũng đứng ngồi không yên, mong rằng con đường phía trước sẽ thuận buồm xuôi gió để tàu vào ga an toàn.

Bình luận đoạn
Bên ngoài ô cửa, mưa vẫn rơi triền miên, mỗi lúc một nhiều và nặng hạt hơn. Con tàu ì ạch di chuyển một cách nặng nề trong màn mưa trắng xóa. Ga số một vẫn còn ở quá xa, huống hồ chi tôi xuống ở ga số ba lận. Tôi lại nhìn đồng hồ, không giấu vẻ âu lo. Không chỉ riêng tôi mà tất cả những hành khách đi cùng với tôi đều lo sốt vó. Ai cũng đứng ngồi không yên, mong rằng con đường phía trước sẽ thuận buồm xuôi gió để tàu vào ga an toàn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Con tàu nhích từng chút một, chỉ có thời gian là vẫn vô tình trôi đi. Ngoài trời tối đen như mực. Tôi hầu như không nhìn thấy gì xung quanh. Tiếng mưa, tiếng gió rít lên từng hồi. Hai bên đường côn trùng rỉ rả. Trong cuộc đời, tôi chưa bao giờ trải qua quãng thời gian nào dài và khổ sở như lúc này.

Bình luận đoạn
Con tàu nhích từng chút một, chỉ có thời gian là vẫn vô tình trôi đi. Ngoài trời tối đen như mực. Tôi hầu như không nhìn thấy gì xung quanh. Tiếng mưa, tiếng gió rít lên từng hồi. Hai bên đường côn trùng rỉ rả. Trong cuộc đời, tôi chưa bao giờ trải qua quãng thời gian nào dài và khổ sở như lúc này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở ga số hai, mưa giảm dần. Những người ở chung toa với tôi đều xuống hết chỉ còn lại mình tôi, trống trải, tẻ nhạt. Hơi ấm từ máy sưởi toả ra xua tan cảm giác lạnh lẽo. Tàu đỗ khoảng mười lăm phút. Bên ngoài sân ga tôi nhìn thấy lác đác vài người đang ngồi ở phòng chờ. Chắc là họ tới đón người thân. Trông họ rất an yên, bình thản chỉ mình tôi là buồn phiền từng giờ từng phút.

Bình luận đoạn
Ở ga số hai, mưa giảm dần. Những người ở chung toa với tôi đều xuống hết chỉ còn lại mình tôi, trống trải, tẻ nhạt. Hơi ấm từ máy sưởi toả ra xua tan cảm giác lạnh lẽo. Tàu đỗ khoảng mười lăm phút. Bên ngoài sân ga tôi nhìn thấy lác đác vài người đang ngồi ở phòng chờ. Chắc là họ tới đón người thân. Trông họ rất an yên, bình thản chỉ mình tôi là buồn phiền từng giờ từng phút.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nhìn đồng hồ, đã trễ gần một tiếng. Không biết Thanh Hoài có còn đợi tôi hay anh nghĩ tôi thất hẹn nên đã bỏ về? Nhiều năm ở bên nhau, tôi hiểu anh hơn ai hết. Tôi tin chắc anh sẽ đợi.

Bình luận đoạn
Tôi nhìn đồng hồ, đã trễ gần một tiếng. Không biết Thanh Hoài có còn đợi tôi hay anh nghĩ tôi thất hẹn nên đã bỏ về? Nhiều năm ở bên nhau, tôi hiểu anh hơn ai hết. Tôi tin chắc anh sẽ đợi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngồi bên trong toa tàu, tôi chứng kiến những cuộc tương phùng trong cơn giông tố. Niềm vui ngày gặp lại. Những giọt nước mắt hạnh phúc. Tất cả đều khiến tôi rưng rưng xúc động. Dù mưa lạnh hay gió buốt cũng không ngăn được những cái ôm ấm áp.

Bình luận đoạn
Ngồi bên trong toa tàu, tôi chứng kiến những cuộc tương phùng trong cơn giông tố. Niềm vui ngày gặp lại. Những giọt nước mắt hạnh phúc. Tất cả đều khiến tôi rưng rưng xúc động. Dù mưa lạnh hay gió buốt cũng không ngăn được những cái ôm ấm áp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tàu lăn bánh, tiếp tục chuyến hành trình đưa những người con xa nhà trở về quê hương. Không có việc gì để làm, tôi mở sách ra đọc. Được vài trang lại ngước lên xem đoạn đường còn bao lâu. Mưa nhỏ rồi tạnh dần. Gió cũng đã ngừng thổi. Một vài ngôi sao hiện ra. Tôi kéo cửa sổ qua, gió lùa vào sảng khoái. Mùi mưa, mùi của đất ẩm bốc lên thật dễ chịu làm sao. Đây chính là hương vị của đêm.

Bình luận đoạn
Tàu lăn bánh, tiếp tục chuyến hành trình đưa những người con xa nhà trở về quê hương. Không có việc gì để làm, tôi mở sách ra đọc. Được vài trang lại ngước lên xem đoạn đường còn bao lâu. Mưa nhỏ rồi tạnh dần. Gió cũng đã ngừng thổi. Một vài ngôi sao hiện ra. Tôi kéo cửa sổ qua, gió lùa vào sảng khoái. Mùi mưa, mùi của đất ẩm bốc lên thật dễ chịu làm sao. Đây chính là hương vị của đêm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đoàn tàu lao nhanh vùn vụt. Giờ thì chẳng còn chướng ngại vật nào cản trở bước chân của nó. Những cánh đồng, những ngọn núi biến mất thay vào đó là những tòa cao ốc, các khu trung tâm mua sắm nhấp nháy ánh đèn màu. Những đại lộ rộng thênh thang như dát vàng ánh sáng đèn điện. Tiếng còi xe, tiếng nói cười tạo nên một bản hòa tấu của nơi đô thị. Thành phố đây sao? Tôi nghĩ thầm. Thật lung linh và và kiêu sa.

Bình luận đoạn
Đoàn tàu lao nhanh vùn vụt. Giờ thì chẳng còn chướng ngại vật nào cản trở bước chân của nó. Những cánh đồng, những ngọn núi biến mất thay vào đó là những tòa cao ốc, các khu trung tâm mua sắm nhấp nháy ánh đèn màu. Những đại lộ rộng thênh thang như dát vàng ánh sáng đèn điện. Tiếng còi xe, tiếng nói cười tạo nên một bản hòa tấu của nơi đô thị. Thành phố đây sao? Tôi nghĩ thầm. Thật lung linh và và kiêu sa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngẩn ngơ nhìn sắc đêm phố phường qua ô cửa nhỏ. Khi tàu vào ga, tôi liền đứng lên tiến đến cửa soát vé. Dù mưa đã tạnh nhưng vẫn còn lắc rắc vài hạt. Sau khi đưa vé cho người soát, tôi chạy đi tìm Thanh Hoài. Ngay cạnh phòng chờ có chiếc ghế đá. Một bóng người đang ngồi ở đó. Ban đầu tôi cứ ngỡ là vị lữ khách nào đấy nhưng khi lại gần tôi mới biết đó là anh. Có lẽ anh ngồi chờ khá lâu rồi. Áo khoác lấm tấm mưa. Đầu đội chiếc mũ lưỡi trai để không cho ướt tóc. Trông thấy tôi, anh đứng dậy, một chút ngạc nhiên rồi anh cười mỉm.

Bình luận đoạn
Tôi ngẩn ngơ nhìn sắc đêm phố phường qua ô cửa nhỏ. Khi tàu vào ga, tôi liền đứng lên tiến đến cửa soát vé. Dù mưa đã tạnh nhưng vẫn còn lắc rắc vài hạt. Sau khi đưa vé cho người soát, tôi chạy đi tìm Thanh Hoài. Ngay cạnh phòng chờ có chiếc ghế đá. Một bóng người đang ngồi ở đó. Ban đầu tôi cứ ngỡ là vị lữ khách nào đấy nhưng khi lại gần tôi mới biết đó là anh. Có lẽ anh ngồi chờ khá lâu rồi. Áo khoác lấm tấm mưa. Đầu đội chiếc mũ lưỡi trai để không cho ướt tóc. Trông thấy tôi, anh đứng dậy, một chút ngạc nhiên rồi anh cười mỉm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi ghé vào quán trà gần đó, ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa lớn. Bản nhạc không lời du dương quyện cùng những cơn mưa réo rắt ngoài kia. Cô nhân viên đem ra hai tách trà nóng. Thanh Hoài hỏi tôi có đói không, ở đây phục vụ cả bánh ngọt. Tôi sực nhớ ra là mình chưa ăn gì. Bụng đói cồn cào, tôi gật nhanh. Thanh Hoài gọi thêm hai chiếc bánh tiramisu.

Bình luận đoạn
Chúng tôi ghé vào quán trà gần đó, ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa lớn. Bản nhạc không lời du dương quyện cùng những cơn mưa réo rắt ngoài kia. Cô nhân viên đem ra hai tách trà nóng. Thanh Hoài hỏi tôi có đói không, ở đây phục vụ cả bánh ngọt. Tôi sực nhớ ra là mình chưa ăn gì. Bụng đói cồn cào, tôi gật nhanh. Thanh Hoài gọi thêm hai chiếc bánh tiramisu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi hớp một ngụm trà, mở đầu câu chuyện. “Em còn tưởng anh bỏ về rồi chứ.”

Bình luận đoạn
Tôi hớp một ngụm trà, mở đầu câu chuyện. “Em còn tưởng anh bỏ về rồi chứ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đã hứa rồi mà.”

Bình luận đoạn
“Đã hứa rồi mà.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao anh lại chắc chắn em sẽ tới?”

Bình luận đoạn
“Sao anh lại chắc chắn em sẽ tới?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh còn không hiểu em sao.”

Bình luận đoạn
“Anh còn không hiểu em sao.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải, chúng tôi thân nhau tới mức hiểu nhau, chỉ riêng mỗi chuyện tình cảm là tôi còn mập mờ.

Bình luận đoạn
Phải, chúng tôi thân nhau tới mức hiểu nhau, chỉ riêng mỗi chuyện tình cảm là tôi còn mập mờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Dạo này em sao rồi, sống tốt chứ?” Thanh Hoài hỏi.

Bình luận đoạn
“Dạo này em sao rồi, sống tốt chứ?” Thanh Hoài hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi gật, ngập ngừng hỏi. “Anh ổn chứ? Trong điện thoại, em nghe giọng anh lạ lắm. Có chuyện gì sao hay anh gặp rắc rối gì à?”

Bình luận đoạn
Tôi gật, ngập ngừng hỏi. “Anh ổn chứ? Trong điện thoại, em nghe giọng anh lạ lắm. Có chuyện gì sao hay anh gặp rắc rối gì à?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh Hoài im lặng một lúc rồi ngẩng lên, cười với tôi. “Không có gì đâu. Chỉ là cuộc sống mới ở thành phố, anh không quen lắm.”

Bình luận đoạn
Thanh Hoài im lặng một lúc rồi ngẩng lên, cười với tôi. “Không có gì đâu. Chỉ là cuộc sống mới ở thành phố, anh không quen lắm.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy còn ba mẹ anh…” Tôi bỏ lửng câu nói.

Bình luận đoạn
“Vậy còn ba mẹ anh…” Tôi bỏ lửng câu nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vẫn là nụ cười ấy nhưng sao tôi thấy nó gượng gạo làm sao.

Bình luận đoạn
Vẫn là nụ cười ấy nhưng sao tôi thấy nó gượng gạo làm sao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Họ có cãi nhau một chút nhưng giờ thì làm hòa rồi.”

Bình luận đoạn
“Họ có cãi nhau một chút nhưng giờ thì làm hòa rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi gật gù. Được một lát, tôi lại hỏi tiếp. “Chúng ta sẽ còn gặp lại nữa chứ?”

Bình luận đoạn
Tôi gật gù. Được một lát, tôi lại hỏi tiếp. “Chúng ta sẽ còn gặp lại nữa chứ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tất nhiên rồi. Em đi như vậy chắc Vũ Ân lo lắm.”

Bình luận đoạn
“Tất nhiên rồi. Em đi như vậy chắc Vũ Ân lo lắm.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không sao đâu. Em lớn rồi không còn là con nít nữa. Với lại anh ấy có phải là anh trai ruột của em đâu, lo gì chứ.” Tôi làu bàu, bị một cái cốc đầu từ Thanh Hoài. Tôi kêu oai oái.

Bình luận đoạn
“Không sao đâu. Em lớn rồi không còn là con nít nữa. Với lại anh ấy có phải là anh trai ruột của em đâu, lo gì chứ.” Tôi làu bàu, bị một cái cốc đầu từ Thanh Hoài. Tôi kêu oai oái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đừng có nói vô tình như vậy chứ. Em không thấy sao, Vũ Ân lúc nào cũng đứng ra gánh vác mọi thứ cho em, còn hơn cả anh trai ruột.”

Bình luận đoạn
“Đừng có nói vô tình như vậy chứ. Em không thấy sao, Vũ Ân lúc nào cũng đứng ra gánh vác mọi thứ cho em, còn hơn cả anh trai ruột.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi trề môi. “Cũng có thể là do ba em đã có công nuôi dưỡng anh ấy trong suốt hai năm qua nên anh ấy làm vậy để trả ơn thôi. Đừng nói về Vũ Ân nữa.”

Bình luận đoạn
Tôi trề môi. “Cũng có thể là do ba em đã có công nuôi dưỡng anh ấy trong suốt hai năm qua nên anh ấy làm vậy để trả ơn thôi. Đừng nói về Vũ Ân nữa.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi tiếp tục vừa ăn bánh uống trà vừa thao thao bất tuyệt đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Tôi rất muốn nói những chuyện tâm tư giấu trong lòng nhưng thấy Thanh Hoài lặng im, tôi cũng ngại ngùng nên chẳng thể mở miệng.

Bình luận đoạn
Chúng tôi tiếp tục vừa ăn bánh uống trà vừa thao thao bất tuyệt đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Tôi rất muốn nói những chuyện tâm tư giấu trong lòng nhưng thấy Thanh Hoài lặng im, tôi cũng ngại ngùng nên chẳng thể mở miệng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đột nhiên, Thanh Hoài cất giọng hỏi. “Em có giấy bút không?”

Bình luận đoạn
Đột nhiên, Thanh Hoài cất giọng hỏi. “Em có giấy bút không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Có.” Tôi nói, lục trong ba lô lấy ra giấy và bút đưa cho anh.

Bình luận đoạn
“Có.” Tôi nói, lục trong ba lô lấy ra giấy và bút đưa cho anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh Hoài hí hoáy viết gì đấy rồi đưa mảnh giấy cho tôi. Đó là một dãy số.

Bình luận đoạn
Thanh Hoài hí hoáy viết gì đấy rồi đưa mảnh giấy cho tôi. Đó là một dãy số.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Số điện thoại của anh. Khi nào em mua điện thoại thì lưu số anh vào. Chúng ta sẽ dễ liên lạc hơn là viết thư, gọi điện thoại bàn thì có khi anh không có ở nhà.”

Bình luận đoạn
“Số điện thoại của anh. Khi nào em mua điện thoại thì lưu số anh vào. Chúng ta sẽ dễ liên lạc hơn là viết thư, gọi điện thoại bàn thì có khi anh không có ở nhà.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em biết rồi.” Tôi hí hửng, gấp mảnh giấy làm đôi bỏ vào trong ba lô, kéo khóa cẩn thận.

Bình luận đoạn
“Em biết rồi.” Tôi hí hửng, gấp mảnh giấy làm đôi bỏ vào trong ba lô, kéo khóa cẩn thận.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một khoảng thời gian trôi qua.

Bình luận đoạn
Một khoảng thời gian trôi qua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chuyến tàu cuối cùng sắp sửa khởi hành. Thật tiếc khi phải chia tay anh tại đây. Mưa rơi trở lại. Không ào ạt mà dai dẳng, liên miên. Cả sân ga ngập trong ngàn bong bóng mưa. Đèn đường rọi xuống như soi đường chỉ lối cho chúng tôi.

Bình luận đoạn
Chuyến tàu cuối cùng sắp sửa khởi hành. Thật tiếc khi phải chia tay anh tại đây. Mưa rơi trở lại. Không ào ạt mà dai dẳng, liên miên. Cả sân ga ngập trong ngàn bong bóng mưa. Đèn đường rọi xuống như soi đường chỉ lối cho chúng tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chẳng biết làm gì để níu giữ những khoảnh khắc đã qua, chỉ biết trân trọng từng giây, từng phút chúng tôi bên nhau. Thanh Hoài nói rằng chúng tôi sẽ còn gặp lại nhưng khi nào và bao giờ. Ngày tháng phía trước còn rất dài và rất xa, tương lai thì mông lung, vô định.

Bình luận đoạn
Tôi chẳng biết làm gì để níu giữ những khoảnh khắc đã qua, chỉ biết trân trọng từng giây, từng phút chúng tôi bên nhau. Thanh Hoài nói rằng chúng tôi sẽ còn gặp lại nhưng khi nào và bao giờ. Ngày tháng phía trước còn rất dài và rất xa, tương lai thì mông lung, vô định.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đoàn tàu dần tiến vào. Cánh cửa mở ra. Tôi vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại. Thanh Hoài đứng giữa màn mưa trắng xóa, vẫy tay cật lực. Ánh sáng từ ngọn đèn nhà ga hắt xuống người anh, tỏa hào quang lấp lóa.

Bình luận đoạn
Đoàn tàu dần tiến vào. Cánh cửa mở ra. Tôi vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại. Thanh Hoài đứng giữa màn mưa trắng xóa, vẫy tay cật lực. Ánh sáng từ ngọn đèn nhà ga hắt xuống người anh, tỏa hào quang lấp lóa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh Hoài chạy tới, đập tay lên kính tàu. “Em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!”

Bình luận đoạn
Thanh Hoài chạy tới, đập tay lên kính tàu. “Em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh cũng vậy.” Tôi đáp, lòng quyến luyến không rời.

Bình luận đoạn
“Anh cũng vậy.” Tôi đáp, lòng quyến luyến không rời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước khi đoàn tàu dịch chuyển, hai bàn tay chúng tôi đã chạm vào nhau dù chỉ trong một thời khắc ngắn ngủi.

Bình luận đoạn
Trước khi đoàn tàu dịch chuyển, hai bàn tay chúng tôi đã chạm vào nhau dù chỉ trong một thời khắc ngắn ngủi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tạm biệt.” Thanh Hoài bắc tay làm loa.

Bình luận đoạn
“Tạm biệt.” Thanh Hoài bắc tay làm loa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày đó, tôi ngây thơ cứ tin rằng hôm nay chúng tôi xa nhau thì ngày mai sẽ gặp lại thôi. Nhưng sự thật thì cuộc đời quá rộng lớn, quá mênh mông. Khi hai người quay lưng về hai hướng khác nhau, lời tạm biệt mà chúng tôi trao cho nhau và nói rằng sẽ tương ngộ đã hóa hư vô.

Bình luận đoạn
Ngày đó, tôi ngây thơ cứ tin rằng hôm nay chúng tôi xa nhau thì ngày mai sẽ gặp lại thôi. Nhưng sự thật thì cuộc đời quá rộng lớn, quá mênh mông. Khi hai người quay lưng về hai hướng khác nhau, lời tạm biệt mà chúng tôi trao cho nhau và nói rằng sẽ tương ngộ đã hóa hư vô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạm biệt không phải để gặp lại.

Bình luận đoạn
Tạm biệt không phải để gặp lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạm biệt chính là từ biệt.

Bình luận đoạn
Tạm biệt chính là từ biệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!