Truyện
Trước Sau
Ngày Mưa · Mạn Tư · 8/25/2024 2:36:01 AM · 0 0

Chương 12

Lý Tịch lơ lửng trên không nhìn xuống nữ quỷ đang chật vật dưới đất. Tóc mái Lý Tịch có chút dài vừa lúc che đi đôi mắt đỏ tươi, mặt mũi Lý Tịch lạnh lẽo mà hung ác, trên người bao một tầng khí lạnh âm trầm đầy sát khí, cậu bây giờ chính là một con quỷ khát máu, tàn nhẫn và vô tình.

Bình luận đoạn
Lý Tịch lơ lửng trên không nhìn xuống nữ quỷ đang chật vật dưới đất. Tóc mái Lý Tịch có chút dài vừa lúc che đi đôi mắt đỏ tươi, mặt mũi Lý Tịch lạnh lẽo mà hung ác, trên người bao một tầng khí lạnh âm trầm đầy sát khí, cậu bây giờ chính là một con quỷ khát máu, tàn nhẫn và vô tình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cứng đầu thật, ta đã cảnh cáo ngươi đừng xuất hiện rồi.. Ngươi lại dám coi lời ta như gió thoảng qua tai thôi à?"

Bình luận đoạn
"Cứng đầu thật, ta đã cảnh cáo ngươi đừng xuất hiện rồi.. Ngươi lại dám coi lời ta như gió thoảng qua tai thôi à?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Tịch tiến lại gần nữ quỷ, ngón tay thon dài xám xịt của cậu chầm chậm bóp nát gương mặt vốn không toàn vẹn của ả, "Để ta xem xem trong đầu ngươi đã ăn bao nhiêu thứ dơ bẩn rồi."

Bình luận đoạn
Lý Tịch tiến lại gần nữ quỷ, ngón tay thon dài xám xịt của cậu chầm chậm bóp nát gương mặt vốn không toàn vẹn của ả, "Để ta xem xem trong đầu ngươi đã ăn bao nhiêu thứ dơ bẩn rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nữ quỷ hoảng sợ lắc đầu, "Làm ơn tha cho tôi lần này... Làm ơn, cầu xin cậu..."Ả ta run rẩy cầu xin.

Bình luận đoạn
Nữ quỷ hoảng sợ lắc đầu, "Làm ơn tha cho tôi lần này... Làm ơn, cầu xin cậu..."Ả ta run rẩy cầu xin.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Tịch thấy ả ta quá ồn liền tàn nhẫn rút lưỡi ả, móng tay nhỏ dài vạch mở đầu ả, nhìn khối não đen xì tanh hôi bên trong, lại không ngờ đến trong đầu ả thế mà chứa rất nhiều sâu bọ dài nhỏ đang bò lúc nhúc bên trong, Lý Tịch ghét bỏ cau mày, lạnh nhạt lau móng tay vào quần áo rách rưới của ả ta.

Bình luận đoạn
Lý Tịch thấy ả ta quá ồn liền tàn nhẫn rút lưỡi ả, móng tay nhỏ dài vạch mở đầu ả, nhìn khối não đen xì tanh hôi bên trong, lại không ngờ đến trong đầu ả thế mà chứa rất nhiều sâu bọ dài nhỏ đang bò lúc nhúc bên trong, Lý Tịch ghét bỏ cau mày, lạnh nhạt lau móng tay vào quần áo rách rưới của ả ta.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bảo sao."

Bình luận đoạn
"Bảo sao."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ả ta làm lệ quỷ đã lâu, thứ ả ta luôn đói khát chính là xác thịt tươi mới của người sống, và linh hồn của kẻ mới chết. Đó là thức ăn chính để duy trì sự sống của ả. Và ả hại rất nhiều mạng người, trộm cướp rất nhiều linh hồn đang vất vưởng.

Bình luận đoạn
Ả ta làm lệ quỷ đã lâu, thứ ả ta luôn đói khát chính là xác thịt tươi mới của người sống, và linh hồn của kẻ mới chết. Đó là thức ăn chính để duy trì sự sống của ả. Và ả hại rất nhiều mạng người, trộm cướp rất nhiều linh hồn đang vất vưởng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Tịch vặn đầu ả, vứt đi một khoảng xa như thể vứt một trái bóng rách, vứt xong cậu khẽ búng ngón tay, ngay sau đó một bóng trắng không tiếng động xuất hiện, bay đến rồi nuốt sạch hồn phách nữ quỷ.

Bình luận đoạn
Lý Tịch vặn đầu ả, vứt đi một khoảng xa như thể vứt một trái bóng rách, vứt xong cậu khẽ búng ngón tay, ngay sau đó một bóng trắng không tiếng động xuất hiện, bay đến rồi nuốt sạch hồn phách nữ quỷ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Còn cậu sẽ dẫn dụ hồn phách đang lơ lửng trên không của Khương Quân về lại thân xác anh.

Bình luận đoạn
Còn cậu sẽ dẫn dụ hồn phách đang lơ lửng trên không của Khương Quân về lại thân xác anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

...

Bình luận đoạn
...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khương Quân mơ màng tỉnh nhưng phát hiện trên người lành lạnh, trong lòng anh như có một tảng băng đang dán vào, bờ môi cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo đó, đầu lưỡi anh bị tảng băng nhỏ chạm đến vừa lạnh vừa nhột.

Bình luận đoạn
Khương Quân mơ màng tỉnh nhưng phát hiện trên người lành lạnh, trong lòng anh như có một tảng băng đang dán vào, bờ môi cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo đó, đầu lưỡi anh bị tảng băng nhỏ chạm đến vừa lạnh vừa nhột.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh mờ mịt cắn chặt miếng băng đó một cái, vậy mà lại nghe thấy tiếng kêu nho nhỏ ngay đối diện. Nhưng anh không nghĩ nhiều, vì giờ tâm trí anh đang rất mơ hồ, nên mang tâm lý thú vị mới lạ, mang theo sự tìm tòi nghiên cứu cuốn lấy miếng băng vừa nhỏ vừa dẻo kia vào miệng, rồi mút lấy rồi sau đó cắn xuống một ngụm.

Bình luận đoạn
Anh mờ mịt cắn chặt miếng băng đó một cái, vậy mà lại nghe thấy tiếng kêu nho nhỏ ngay đối diện. Nhưng anh không nghĩ nhiều, vì giờ tâm trí anh đang rất mơ hồ, nên mang tâm lý thú vị mới lạ, mang theo sự tìm tòi nghiên cứu cuốn lấy miếng băng vừa nhỏ vừa dẻo kia vào miệng, rồi mút lấy rồi sau đó cắn xuống một ngụm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ưm..."

Bình luận đoạn
"Ưm..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tảng băng trong lòng anh bỗng run run, hai bên eo anh theo đó cũng bị kẹp chặt.

Bình luận đoạn
Tảng băng trong lòng anh bỗng run run, hai bên eo anh theo đó cũng bị kẹp chặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Miếng băng nhỏ trong miệng anh cố gắng rụt lại, như muốn rời khỏi miệng anh. Đôi mắt Khương Quân hẵng còn nhắm chặt, anh mờ mịt cuốn lấy miếng băng nhỏ như sợ nó đi mất, nhưng cố đến mấy thì miếng băng vẫn thành công chạy thoát.

Bình luận đoạn
Miếng băng nhỏ trong miệng anh cố gắng rụt lại, như muốn rời khỏi miệng anh. Đôi mắt Khương Quân hẵng còn nhắm chặt, anh mờ mịt cuốn lấy miếng băng nhỏ như sợ nó đi mất, nhưng cố đến mấy thì miếng băng vẫn thành công chạy thoát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Khương Quân..."

Bình luận đoạn
"Khương Quân..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tỉnh lại."

Bình luận đoạn
"Tỉnh lại."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe tiếng gọi, Khương Quân lúc này mới hoàn hồn bừng tỉnh, vừa mở mắt liền bắt gặp một gương mặt quen thuộc đang gần ngay trước mặt. Anh phản xạ có điều kiện giật lùi ra sau, cách xa Lý Tịch.

Bình luận đoạn
Nghe tiếng gọi, Khương Quân lúc này mới hoàn hồn bừng tỉnh, vừa mở mắt liền bắt gặp một gương mặt quen thuộc đang gần ngay trước mặt. Anh phản xạ có điều kiện giật lùi ra sau, cách xa Lý Tịch.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vẻ mặt vốn lạnh nhạt của Lý Tịch bị phản ứng này làm rạn nứt, cậu khô khan gọi, "Anh... có cần sợ đến thế không?"

Bình luận đoạn
Vẻ mặt vốn lạnh nhạt của Lý Tịch bị phản ứng này làm rạn nứt, cậu khô khan gọi, "Anh... có cần sợ đến thế không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hỏi thừa. Người thường sao không thể sợ quỷ cho được? Mặc dù chính Lý Tịch biết rõ, nhưng cứ cố chấp hỏi ra miệng, cứ như nói ra như vậy thì Khương Quân sẽ phủ nhận lời của cậu. Dù chỉ là lời phủ nhận dối trá, cậu cũng muốn nghe.

Bình luận đoạn
Hỏi thừa. Người thường sao không thể sợ quỷ cho được? Mặc dù chính Lý Tịch biết rõ, nhưng cứ cố chấp hỏi ra miệng, cứ như nói ra như vậy thì Khương Quân sẽ phủ nhận lời của cậu. Dù chỉ là lời phủ nhận dối trá, cậu cũng muốn nghe.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khương Quân khẽ cụp xuống đôi mắt, không phản ứng cũng không trả lời.

Bình luận đoạn
Khương Quân khẽ cụp xuống đôi mắt, không phản ứng cũng không trả lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng rốt cuộc Lý Tịch không dám nói gì nữa, chậm chạp rời khỏi người Khương Quân, theo ý muốn của anh cách anh một khoảng khá xa.

Bình luận đoạn
Nhưng rốt cuộc Lý Tịch không dám nói gì nữa, chậm chạp rời khỏi người Khương Quân, theo ý muốn của anh cách anh một khoảng khá xa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hầu kết Khương Quân khẽ động, anh tự giễu bản thân quá nhát gan, một đàn ông trưởng thành đã sang tuổi 25 lại không có mặt mũi như vậy? Có biết xấu hổ không chứ?

Bình luận đoạn
Hầu kết Khương Quân khẽ động, anh tự giễu bản thân quá nhát gan, một đàn ông trưởng thành đã sang tuổi 25 lại không có mặt mũi như vậy? Có biết xấu hổ không chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Tịch không giết anh, không ăn thịt anh vậy anh đang sợ điều gì? Kiêng dè cậu vì cậu là quỷ ư?

Bình luận đoạn
Lý Tịch không giết anh, không ăn thịt anh vậy anh đang sợ điều gì? Kiêng dè cậu vì cậu là quỷ ư?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Lý Tịch... Em..."

Bình luận đoạn
"Lý Tịch... Em..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh khàn giọng gọi, lại không biết nên nói gì mới tốt.

Bình luận đoạn
Anh khàn giọng gọi, lại không biết nên nói gì mới tốt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Như anh nghĩ, em đã chết từ 2 năm trước rồi, hiện tại em là... quỷ." Nói đúng hơn là lệ quỷ.

Bình luận đoạn
"Như anh nghĩ, em đã chết từ 2 năm trước rồi, hiện tại em là... quỷ." Nói đúng hơn là lệ quỷ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Em... Sẽ giết tôi à?"

Bình luận đoạn
"Em... Sẽ giết tôi à?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không, em không muốn. Ngay từ đầu em đã mong muốn anh sớm trở về, ở nơi này anh bị lệ quỷ nhìn trúng sẽ rất nguy hiểm."

Bình luận đoạn
"Không, em không muốn. Ngay từ đầu em đã mong muốn anh sớm trở về, ở nơi này anh bị lệ quỷ nhìn trúng sẽ rất nguy hiểm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trò chuyện được một lúc Khương Quân cảm thấy mình không sợ hãi nhiều đến thế, linh hồn như được an ủi vỗ về, trong lòng trở nên bình tĩnh và từ từ tiếp nhận mọi chuyện nơi này... Cũng rất tự nhiên tiếp thu cả việc Lý Tịch là quỷ.

Bình luận đoạn
Trò chuyện được một lúc Khương Quân cảm thấy mình không sợ hãi nhiều đến thế, linh hồn như được an ủi vỗ về, trong lòng trở nên bình tĩnh và từ từ tiếp nhận mọi chuyện nơi này... Cũng rất tự nhiên tiếp thu cả việc Lý Tịch là quỷ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Em kể cho anh vài chuyện về thôn này được không?" Tâm tình anh yên ổn, hiện tại anh chỉ muốn biết rõ nơi này là nơi quỷ quái nào thôi.

Bình luận đoạn
"Em kể cho anh vài chuyện về thôn này được không?" Tâm tình anh yên ổn, hiện tại anh chỉ muốn biết rõ nơi này là nơi quỷ quái nào thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Có thể."

Bình luận đoạn
"Có thể."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Tịch nhìn ở một nơi xa, chậm rãi kể một câu chuyện về thôn Lý...

Bình luận đoạn
Lý Tịch nhìn ở một nơi xa, chậm rãi kể một câu chuyện về thôn Lý...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thôn Lý khi xưa rất nghèo túng rất khốn khổ, họ ăn không đủ no bụng, áo không đủ để mặc, mùa đông cũng không có áo bông để sưởi ấm,...

Bình luận đoạn
Thôn Lý khi xưa rất nghèo túng rất khốn khổ, họ ăn không đủ no bụng, áo không đủ để mặc, mùa đông cũng không có áo bông để sưởi ấm,...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và rồi không biết bắt đầu từ khi nào, có một kẻ cầm đầu đã nói với toàn thôn rằng, nếu bọn họ muốn thoát khỏi cảnh nghèo khó bệnh tật thì phải hiến tế một thiếu niên hoặc thiếu nữ trẻ tuổi cho vị thần trong rừng để đổi lấy ấm no tiền bạc.

Bình luận đoạn
Và rồi không biết bắt đầu từ khi nào, có một kẻ cầm đầu đã nói với toàn thôn rằng, nếu bọn họ muốn thoát khỏi cảnh nghèo khó bệnh tật thì phải hiến tế một thiếu niên hoặc thiếu nữ trẻ tuổi cho vị thần trong rừng để đổi lấy ấm no tiền bạc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Làm như vậy, về sau bọn họ chẳng cần phải đau đầu nghĩ suy về vấn đề ăn ở rồi áo mặc và cả bệnh tật mà bọn họ luôn lo lắng nữa.

Bình luận đoạn
Làm như vậy, về sau bọn họ chẳng cần phải đau đầu nghĩ suy về vấn đề ăn ở rồi áo mặc và cả bệnh tật mà bọn họ luôn lo lắng nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!