Truyện
Trước Sau

Chương 9

“Nó chẳng cần gì ở ngươi cả, Diệp Vân dù là sao trên trời hay trăng dưới biển chỉ cần nó muốn có gì mà phủ Trấn Tây hầu không cho được. Nếu không phải vì cha ngươi và hầu gia có tình nghĩa huynh đệ, Đông Quân trong lòng có ngươi thì ta đã cho ngươi Thất hồn đan để ngươi chết đau khổ nhất rồi. Kiên nhẫn của ta có giới hạn, nếu ngươi còn không rời khỏi đây ta sẽ thật sự động thủ đấy.”

Bình luận đoạn
“Nó chẳng cần gì ở ngươi cả, Diệp Vân dù là sao trên trời hay trăng dưới biển chỉ cần nó muốn có gì mà phủ Trấn Tây hầu không cho được. Nếu không phải vì cha ngươi và hầu gia có tình nghĩa huynh đệ, Đông Quân trong lòng có ngươi thì ta đã cho ngươi Thất hồn đan để ngươi chết đau khổ nhất rồi. Kiên nhẫn của ta có giới hạn, nếu ngươi còn không rời khỏi đây ta sẽ thật sự động thủ đấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tử dựa vào cửa từ bao giờ không mặn không nhạt nói, Diệp Vân quỳ gối trước giường y hai mắt lệ nóng. Hắn ngoài mắng bản thân đáng chết ra thì có thể làm gì? Đông Quân… khi hắn là Diệp Vân ở kiếp trước luôn có một tiểu Đông Quân đi theo hắn, khi hắn trở thành Diệp Đỉnh Chi bị người người phản bội cũng chỉ có Đông Quân rút kiếm vì hắn. Sống qua hai kiếp hắn không phụ thiên hạ chỉ phụ duy nhất một tiểu Đông Quân dương quang xán lạn đứng dưới gốc hoa hạnh mỉm cười dang tay chào đón hắn. Diệp Vân ôm ngực, nơi đó giờ này phút này đau muốn nứt ra, bên trong liên tục có một giọng nói khác dày vò hắn:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tử dựa vào cửa từ bao giờ không mặn không nhạt nói, Diệp Vân quỳ gối trước giường y hai mắt lệ nóng. Hắn ngoài mắng bản thân đáng chết ra thì có thể làm gì? Đông Quân… khi hắn là Diệp Vân ở kiếp trước luôn có một tiểu Đông Quân đi theo hắn, khi hắn trở thành Diệp Đỉnh Chi bị người người phản bội cũng chỉ có Đông Quân rút kiếm vì hắn. Sống qua hai kiếp hắn không phụ thiên hạ chỉ phụ duy nhất một tiểu Đông Quân dương quang xán lạn đứng dưới gốc hoa hạnh mỉm cười dang tay chào đón hắn. Diệp Vân ôm ngực, nơi đó giờ này phút này đau muốn nứt ra, bên trong liên tục có một giọng nói khác dày vò hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Diệp Vân ngươi không xứng… kiếp trước ngươi chọn Dịch Văn Quân, kiếp này ngươi cũng vì nàng tổn thương y, dù ngươi có nhận ra thì thế nào? Ngươi có thể kéo y lại phía mình sao? ngươi xứng với những gì y đã chịu đựng sao?”

Bình luận đoạn
“Diệp Vân ngươi không xứng… kiếp trước ngươi chọn Dịch Văn Quân, kiếp này ngươi cũng vì nàng tổn thương y, dù ngươi có nhận ra thì thế nào? Ngươi có thể kéo y lại phía mình sao? ngươi xứng với những gì y đã chịu đựng sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân từ từ đứng dậy con ngươi tràn ngập tơ máu:

Bình luận đoạn
Diệp Vân từ từ đứng dậy con ngươi tràn ngập tơ máu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ôn thúc… là ta có lỗi. Ta biết ta sai nhưng xin người, ta không thể mất y thêm một lần nữa. Ít nhất hãy cho ta… cho ta ở đây được không?”

Bình luận đoạn
“Ôn thúc… là ta có lỗi. Ta biết ta sai nhưng xin người, ta không thể mất y thêm một lần nữa. Ít nhất hãy cho ta… cho ta ở đây được không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tửu nhìn hắn thảm không để đâu cho hết nhưng vẫn kiên quyết:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu nhìn hắn thảm không để đâu cho hết nhưng vẫn kiên quyết:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cút đi… Ngươi còn mặt mũi nói ra lời ấy hả? Nếu không phải tại ngươi cùng Diệp gia chúng ta đã về Càn Đông thành chứ không phải ở nơi hẻo lánh này chịu khổ. Diệp Vân, ngươi có chết ngàn lần cũng không đủ. Ngươi có biết nhờ ngươi nó đã bi thương tới độ quên hết tất cả? Cơ thể suy yếu, nếu không phải còn có Tân Bách thảo ta cũng không biết kéo mạng nó về làm sao.”

Bình luận đoạn
“Cút đi… Ngươi còn mặt mũi nói ra lời ấy hả? Nếu không phải tại ngươi cùng Diệp gia chúng ta đã về Càn Đông thành chứ không phải ở nơi hẻo lánh này chịu khổ. Diệp Vân, ngươi có chết ngàn lần cũng không đủ. Ngươi có biết nhờ ngươi nó đã bi thương tới độ quên hết tất cả? Cơ thể suy yếu, nếu không phải còn có Tân Bách thảo ta cũng không biết kéo mạng nó về làm sao.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân im lặng nghe mắng cắn môi mình tới bật máu:

Bình luận đoạn
Diệp Vân im lặng nghe mắng cắn môi mình tới bật máu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta… Ôn thúc vậy y có thể khôi phục không?”

Bình luận đoạn
“Ta… Ôn thúc vậy y có thể khôi phục không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân nghe tiếng cữu cữu thò đầu ra nhìn ông sau đó cẩn thận xuống giường, Diệp Vân đưa tay muốn đỡ nhưng bị y né qua một bên. Ôn Hồ Tửu thấy phản ứng này thập phần hài lòng:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân nghe tiếng cữu cữu thò đầu ra nhìn ông sau đó cẩn thận xuống giường, Diệp Vân đưa tay muốn đỡ nhưng bị y né qua một bên. Ôn Hồ Tửu thấy phản ứng này thập phần hài lòng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân mau qua đây, không cho phép con gần hắn. Người xấu.”

Bình luận đoạn
“Đông Quân mau qua đây, không cho phép con gần hắn. Người xấu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Người xấu…”

Bình luận đoạn
“Người xấu…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cữu cữu ngoài ý muốn nghe thấy y lặp lại lời mình có hơi chấn động, nhìn lại mới thấy y đã linh động hơn một chút, có vẻ y đang dần hồi phục ý thức? Ôn Hồ Tửu suy đoán trong lòng sau đó vỗ đầu ngoại tôn:

Bình luận đoạn
Cữu cữu ngoài ý muốn nghe thấy y lặp lại lời mình có hơi chấn động, nhìn lại mới thấy y đã linh động hơn một chút, có vẻ y đang dần hồi phục ý thức? Ôn Hồ Tửu suy đoán trong lòng sau đó vỗ đầu ngoại tôn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngoan ngoan… bảo mẫu của con đâu rồi? Hắn muốn ta cho một liều Đoạn Trường Thảo hả?”

Bình luận đoạn
“Ngoan ngoan… bảo mẫu của con đâu rồi? Hắn muốn ta cho một liều Đoạn Trường Thảo hả?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân nhìn thấy y không để ý mình ra hạ sách cuối cùng:

Bình luận đoạn
Diệp Vân nhìn thấy y không để ý mình ra hạ sách cuối cùng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ôn thúc, nếu ngày đó thúc ôm Đông Quân đi thì chắc hẳn đã biết… ta chính là nam nhân của y rồi. Nếu thúc không cho ta ở lại ta sẽ đem tin này đi mọi nơi để y chỉ có thể quay lại Diệp phủ.”

Bình luận đoạn
“Ôn thúc, nếu ngày đó thúc ôm Đông Quân đi thì chắc hẳn đã biết… ta chính là nam nhân của y rồi. Nếu thúc không cho ta ở lại ta sẽ đem tin này đi mọi nơi để y chỉ có thể quay lại Diệp phủ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tửu sống tới từng này tuổi còn chưa thấy ai mặt dày mức độ này cộng với việc hắn dày vò cháu mình khiến ông tức điên lên cầm một con rắn màu đỏ hướng về phía hắn:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu sống tới từng này tuổi còn chưa thấy ai mặt dày mức độ này cộng với việc hắn dày vò cháu mình khiến ông tức điên lên cầm một con rắn màu đỏ hướng về phía hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Giỏi lắm để ta giết quách ngươi đi.”

Bình luận đoạn
“Giỏi lắm để ta giết quách ngươi đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân vội lùi lại mấy bước:

Bình luận đoạn
Diệp Vân vội lùi lại mấy bước:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta họ Diệp đấy nếu người giết ta thì không ổn đâu.”

Bình luận đoạn
“Ta họ Diệp đấy nếu người giết ta thì không ổn đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tửu cười khẩy:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu cười khẩy:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hừ giết ngươi thì sao, những gì ngươi làm với tiểu Đông Quân, Bách Lý gia còn chưa treo ngươi lên đánh thành đầu heo sau đó trực tiếp hạ độc là còn may.”

Bình luận đoạn
“Hừ giết ngươi thì sao, những gì ngươi làm với tiểu Đông Quân, Bách Lý gia còn chưa treo ngươi lên đánh thành đầu heo sau đó trực tiếp hạ độc là còn may.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân nhìn Bách Lý Đông Quân cắn môi:

Bình luận đoạn
Diệp Vân nhìn Bách Lý Đông Quân cắn môi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta có thể giúp người khiến y nhớ lại, lúc trước ta mới chỉ nói tên đã khiến y linh động hơn không ít.”

Bình luận đoạn
“Ta có thể giúp người khiến y nhớ lại, lúc trước ta mới chỉ nói tên đã khiến y linh động hơn không ít.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tửu nhìn y rồi lại nhìn gương mặt gợi đòn phía trước nghiêm túc ngẫm lại, nói cũng có một phần đúng, tháo chuông cần tìm người buộc chuông, cữu cữu hừ lạnh:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu nhìn y rồi lại nhìn gương mặt gợi đòn phía trước nghiêm túc ngẫm lại, nói cũng có một phần đúng, tháo chuông cần tìm người buộc chuông, cữu cữu hừ lạnh:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Được, tiểu tử ta cho ngươi thêm một tháng.”

Bình luận đoạn
“Được, tiểu tử ta cho ngươi thêm một tháng.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân thở ra một hơi, từ đó Tư Không Trường Phong là người hân hoan nhất, gã đẩy tất các công việc nặng nhọc như chẻ củi nấu cơm cho Diệp Vân còn mình lo đi kiếm đồ chơi dỗ Bách Lý Đông Quân.

Bình luận đoạn
Diệp Vân thở ra một hơi, từ đó Tư Không Trường Phong là người hân hoan nhất, gã đẩy tất các công việc nặng nhọc như chẻ củi nấu cơm cho Diệp Vân còn mình lo đi kiếm đồ chơi dỗ Bách Lý Đông Quân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân sắn tay áo bổ củi, chiếc rìu trong tay hắn rung lên từng hồi đầy ai oán nhìn về phía xa xa Tư Không Trường Phong đứng đẩy xích đu chọc Bách Lý Đông Quân. Dạo gần đây không chỉ có một tên Tư Không mà ở đâu ra thêm một Lang gia vương thường xuyên lui tới, mỗi lần đều cho tiểu Đông Quân rất nhiều đồ. Diệp Vân ánh mắt bén nhọn nhìn ba người ngồi trong nhà nói cười.

Bình luận đoạn
Diệp Vân sắn tay áo bổ củi, chiếc rìu trong tay hắn rung lên từng hồi đầy ai oán nhìn về phía xa xa Tư Không Trường Phong đứng đẩy xích đu chọc Bách Lý Đông Quân. Dạo gần đây không chỉ có một tên Tư Không mà ở đâu ra thêm một Lang gia vương thường xuyên lui tới, mỗi lần đều cho tiểu Đông Quân rất nhiều đồ. Diệp Vân ánh mắt bén nhọn nhìn ba người ngồi trong nhà nói cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân dần nói được nhiều hơn nhưng dường như y vẫn chẳng nhớ gì, Diệp Vân sợ nói Vân ca y sẽ kích động ngất đi như lần trước nên chỉ dám lén lút cho y kẹo rồi dạy y gọi mình A Vân. Bách Lý Đông Quân mỗi lần đều đem kẹo của hắn ném đi học cữu cữu gọi hắn là người xấu có đánh chết cũng không chịu để hắn đụng vào.

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân dần nói được nhiều hơn nhưng dường như y vẫn chẳng nhớ gì, Diệp Vân sợ nói Vân ca y sẽ kích động ngất đi như lần trước nên chỉ dám lén lút cho y kẹo rồi dạy y gọi mình A Vân. Bách Lý Đông Quân mỗi lần đều đem kẹo của hắn ném đi học cữu cữu gọi hắn là người xấu có đánh chết cũng không chịu để hắn đụng vào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân lòng đau như cắt nhìn quỹ thời gian một tháng cứ vậy trôi đi. Cho tới một ngày Diệp Vân vì không khống chế được ma chủng vội vã vào phòng, hắn ôm đầu lăn lộn dưới đất thập phần đau đớn khó nhịn, bên tại văng vẳng giọng nói đáng chết:

Bình luận đoạn
Diệp Vân lòng đau như cắt nhìn quỹ thời gian một tháng cứ vậy trôi đi. Cho tới một ngày Diệp Vân vì không khống chế được ma chủng vội vã vào phòng, hắn ôm đầu lăn lộn dưới đất thập phần đau đớn khó nhịn, bên tại văng vẳng giọng nói đáng chết:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Diệp Vân… ngươi quá tham lam, ngươi đã yêu Dịch Văn Quân tại sao còn tổn thương Bách Lý Đông Quân? Ngươi nên rời xa y.”

Bình luận đoạn
“Diệp Vân… ngươi quá tham lam, ngươi đã yêu Dịch Văn Quân tại sao còn tổn thương Bách Lý Đông Quân? Ngươi nên rời xa y.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không… ta đã xa y một kiếp, kiếp này có đánh chết ta cũng không rời xa y nữa. Ta yêu Bách Lý Đông Quân.”

Bình luận đoạn
“Không… ta đã xa y một kiếp, kiếp này có đánh chết ta cũng không rời xa y nữa. Ta yêu Bách Lý Đông Quân.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhưng sau những gì ngươi làm ngươi có bao nhiêu phần tự tin y sẽ tha thứ cho ngươi?”

Bình luận đoạn
“Nhưng sau những gì ngươi làm ngươi có bao nhiêu phần tự tin y sẽ tha thứ cho ngươi?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ý thức của hắn giống như một con thuyền rách bị sóng đánh úp, hắn ôm lấy bản thân đau khổ thét lên một tiếng. Hắn liên tục tự nhủ thậm chí lấy móng tay khắc xuống đất bốn chữ Bách Lý Đông Quân.

Bình luận đoạn
Ý thức của hắn giống như một con thuyền rách bị sóng đánh úp, hắn ôm lấy bản thân đau khổ thét lên một tiếng. Hắn liên tục tự nhủ thậm chí lấy móng tay khắc xuống đất bốn chữ Bách Lý Đông Quân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Đông Quân ngoài sân chơi một chú đom đóm nhỏ ngoài ý muốn để chú bay mất, y đuổi theo một hồi làm sao lại tới phòng của Diệp Vân. Hắn lắn lộn dưới đất quần áo nhàu nát, ánh mắt lúc tỉnh lúc điên nhìn y. Bách Lý Đông Quân vô thức cảm thấy sợ hãi rồi, y quay đầu định chạy thì Diệp Vân vung chưởng khiến cửa đóng sầm lại. Hắn từ từ tiến tới ép y vào cửa, Bách Lý Đông Quân đẩy hắn ra ánh mắt chán ghét rõ ràng:

Bình luận đoạn
Tiểu Đông Quân ngoài sân chơi một chú đom đóm nhỏ ngoài ý muốn để chú bay mất, y đuổi theo một hồi làm sao lại tới phòng của Diệp Vân. Hắn lắn lộn dưới đất quần áo nhàu nát, ánh mắt lúc tỉnh lúc điên nhìn y. Bách Lý Đông Quân vô thức cảm thấy sợ hãi rồi, y quay đầu định chạy thì Diệp Vân vung chưởng khiến cửa đóng sầm lại. Hắn từ từ tiến tới ép y vào cửa, Bách Lý Đông Quân đẩy hắn ra ánh mắt chán ghét rõ ràng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Người xấu.”

Bình luận đoạn
“Người xấu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân mặc kệ y chạy trốn túm lấy cằm y thô bạo hôn xuống, hắn cắn môi y tới bật máu, vị tanh của máu khiến ma chủng trong người hòa hoãn đi không ít. Lúc lấy lại ý thức liền giật mình:

Bình luận đoạn
Diệp Vân mặc kệ y chạy trốn túm lấy cằm y thô bạo hôn xuống, hắn cắn môi y tới bật máu, vị tanh của máu khiến ma chủng trong người hòa hoãn đi không ít. Lúc lấy lại ý thức liền giật mình:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân?”

Bình luận đoạn
“Đông Quân?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân dường như bị nụ hôn này khơi gợi lại quá khứ nào đó hốc mắt đỏ hoe, con ngươi đen láy phủ một tầng sương cơ thể run lên nhè nhẹ. Y dần trượt xuống dọa Diệp Vân một trận:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân dường như bị nụ hôn này khơi gợi lại quá khứ nào đó hốc mắt đỏ hoe, con ngươi đen láy phủ một tầng sương cơ thể run lên nhè nhẹ. Y dần trượt xuống dọa Diệp Vân một trận:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đệ làm sao vậy? Đông Quân”

Bình luận đoạn
“Đệ làm sao vậy? Đông Quân”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt y dần tràn ngập sợ hãi y nhìn Diệp Vân lắc đầu:

Bình luận đoạn
Ánh mắt y dần tràn ngập sợ hãi y nhìn Diệp Vân lắc đầu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tha cho ta… tha cho ta… đừng…”

Bình luận đoạn
“Tha cho ta… tha cho ta… đừng…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân vội vàng ôm lấy y:

Bình luận đoạn
Diệp Vân vội vàng ôm lấy y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân xin lỗi… xin lỗi đệ… đừng sợ ta sẽ không hại đệ.”

Bình luận đoạn
“Đông Quân xin lỗi… xin lỗi đệ… đừng sợ ta sẽ không hại đệ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân khóc nức nở giãy dụa kịch liệt, khuỷu tay y đập vào ngực hắn đầy đau đớn nhưng hắn không chịu buông tay:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân khóc nức nở giãy dụa kịch liệt, khuỷu tay y đập vào ngực hắn đầy đau đớn nhưng hắn không chịu buông tay:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân… Đông Quân”

Bình luận đoạn
“Đông Quân… Đông Quân”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn lôi hết tâm can ra gọi y nhưng Bách Lý Đông Quân chỉ chìm trong sợ hãi vô tận:

Bình luận đoạn
Hắn lôi hết tâm can ra gọi y nhưng Bách Lý Đông Quân chỉ chìm trong sợ hãi vô tận:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không yêu huynh nữa… ta không yêu nữa… vĩnh viễn đều không yêu nữa.”

Bình luận đoạn
“Không yêu huynh nữa… ta không yêu nữa… vĩnh viễn đều không yêu nữa.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mỗi lời nói đều như một nhát đao đâm thẳng vào tâm hắn, Diệp Vân cắn răng cố gắng xoa dịu y:

Bình luận đoạn
Mỗi lời nói đều như một nhát đao đâm thẳng vào tâm hắn, Diệp Vân cắn răng cố gắng xoa dịu y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Được được… không yêu nữa… không yêu”

Bình luận đoạn
“Được được… không yêu nữa… không yêu”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân khóc mệt liền ngủ thiếp trên vai hắn, Diệp Vân vuốt ve đôi mắt sưng đỏ của y, hắn run rẩy hạ đầu muốn hôn lên trán y nhưng sợ y sẽ tiếp tục sợ hãi chỉ đành dằn lòng xuống cách da thịt y một chút, hắn cực lực nhẫn nại chỉ hơi run rẩy ôm y lên thả xuống giường.

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân khóc mệt liền ngủ thiếp trên vai hắn, Diệp Vân vuốt ve đôi mắt sưng đỏ của y, hắn run rẩy hạ đầu muốn hôn lên trán y nhưng sợ y sẽ tiếp tục sợ hãi chỉ đành dằn lòng xuống cách da thịt y một chút, hắn cực lực nhẫn nại chỉ hơi run rẩy ôm y lên thả xuống giường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ma chủng trong người hắn cười nhạo:

Bình luận đoạn
Ma chủng trong người hắn cười nhạo:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Diệp Vân… ta nói rồi ngươi và Bách Lý Đông Quân dù có sống lại bao kiếp cũng vô duyên thôi. Bỏ cuộc đi Diệp Vân ngươi và y không có cách nào hóa giải đâu.”

Bình luận đoạn
“Diệp Vân… ta nói rồi ngươi và Bách Lý Đông Quân dù có sống lại bao kiếp cũng vô duyên thôi. Bỏ cuộc đi Diệp Vân ngươi và y không có cách nào hóa giải đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!