Chương 1
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng phanh xe thắng gấp, những giọt nước mưa nặng nề rơi trên mặt đường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người qua đường xúm lại, người thì hoảng hốt, người thì xì xào bàn tán, người thì lấy điện thoại ra quay video.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sở Tiêu nằm dưới nền đất lạnh lẽo, máu tươi khắp người ồ ạt chảy ra, máu hoà vào nước mưa lan rộng trên mặt đường. Cảnh tượng khiến người ta nhìn thấy mà sợ hãi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mắt khép hờ, miệng cậu hấp háy cố phát ra tiếng cầu cứu nhưng âm thanh phát ra chỉ toàn những tiếng thở vụn vỡ. Toàn thân đau nhức như bị nghiền nát, mọi việc xảy ra quá nhanh khiến cậu không kịp phản ứng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sở Tiêu đang trên đường về nhà với sự mệt mỏi và căng thẳng do làm việc quá sức, cậu chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi, ngủ một giấc cho thật đã.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dự án đã được hoàn thành, tuần sau mình có thể thả lỏng rồi, không biết nên làm gì đây ta...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Miên man suy nghĩ, Sở Tiêu nhìn đèn đường đã chuyển từ màu đỏ sang màu xanh dành cho người đi bộ, cậu mới bước xuống đường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mới đi được mấy bước, cậu nghe thấy tiếng phanh ma sát, sau đó là tiếng đổ vỡ và hét lớn. Sở Tiêu ngẩng đầu nhìn sang, phía bên kia đường có một chiếc xe tải lớn bị mất lái đang lao tới với tốc độ cao, nghiền nát mấy chiếc xe con cản đường, trực tiếp đâm về phía bên này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoảng sợ với cảnh tượng trước mắt, trong đầu cậu hiện lên chữ Phải chạy trốn! nhưng chân hắn như không thuộc quyền sở hữu cơ thể. Não bộ không kịp xử lý khiến Sở Tiêu cứ đứng đờ ra đó nhìn chiếc xe lao đến phía mình ngày càng gần hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sở Tiêu có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt hoảng sợ, tái mét của tài xế đang vội vã điều chỉnh chiếc xe mất lái, miệng gào lên: "Mau tránh ra, tránh ra!!". Ngay sau đó là tiếng hét hoảng loạn của những người xung quanh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậy biết rõ, bản thân mình chết chắc rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một tiếng hét lớn, không, nói đúng hơn là tiếng gọi vang lên rõ ràng dù cho xung quanh vẫn đang ồn ào, xen kẽ những tiếng hét khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nguyệt!!..." Một giọng nói xa lạ nhưng khiến người nghe cảm nhận được sự đau đớn xé lòng, đau khổ cùng cực của con thú khi tận mắt nhìn bạn đời của nó bị thợ săn bắn ch.ết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chắc người ở lại sẽ phải đau khổ lắm... Thật sự rất đau...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Suy nghĩ chỉ thoáng vụt qua, ngay sau đó là cảm giác thân thể như bị xé ra, hình ảnh trong mắt bỗng vụn vỡ, những kí ức của kiếp này lướt qua thật nhanh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuộc đời Sở Tiêu từ nhỏ đã vất vả, gia đình vô cùng nghèo khó nhưng bù lại có cha mẹ vô cùng yêu thương, luôn dành cho cậu những thứ tốt nhất mà họ có thể tìm được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng hạnh phúc thường không kéo dài mãi, năm cậu lên 13 tuổi, cha mẹ cậu đã mất trong một vụ tai nạn vì để bảo vệ đứa con trai nhỏ trong lòng khỏi chiếc xe tải mất lái.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ đó, Sở Tiêu phải sống dựa vào gia đình nhà bác cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gia đình bác cả cũng không khấm khá hơn là mấy, nay lại phải nuôi thêm một miệng ăn nên càng khó khăn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì biết mình là gánh nặng cho bác, Sở Tiêu luôn cố gắng phụ giúp, đỡ đần nhưng dựa vào sức của một đứa trẻ 13 tuổi thì có thể làm được gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bác gái tính tình đanh đá, chi li, kẹt xỉ từng đồng, luôn gây khó dễ cho người cháu tự nhiên đến ăn nhờ ở đậu. Khi có cơ hội sẽ cắt bữa, hạn chế chi tiêu của cậu đến mức tối thiểu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bác cả dù cho có biết chuyện nhưng cũng chỉ nhắm mắt làm ngơ, dung túng cho hành động của vợ mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai đứa con trai của họ cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì, được bố mẹ chiều chuộng nên tí tuổi đã đua đòi, ăn chơi cùng đám bạn chẳng ra gì. Chúng nhiều lần đánh Sở Tiêu, coi cậu là thú vui tiêu khiển. Ở trường thì bày đủ trò bắt nạn, cô lập, đồn thổi nói cậu là một thằng ăn bám vô tích sự.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì những lời lẽ như vậy, suốt những năm cấp hai, cấp ba, Sở Tiêu không có lấy một người bạn, thầy cô cũng không muốn quản đến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tính tình Sở Tiêu ngày càng rụt rè nhút nhát, không một lần giám phản kháng, cuộc sống học đường đầy khó khăn cứ thế trôi qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng may cậu học rất tốt, luôn ấp ủ ước mơ có thể thoát khỏi nơi này. Trời không phụ người, sau bao năm miệt mài, Sở Tiêu cũng đỗ được vào một trường đại học nổi tiếng nằm trong top nhưng gia đình bác cả không ủng hộ việc cậu tiếp tục đi học.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì có thể được học tiếp, có thêm một cơ hội để cuộc sống tốt hơn, Sở Tiêu lần đầu không nghe lời, quyết tâm phải được học tiếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy là cậu một mình lên thành phố, vừa học vừa làm để trả tiền học và sinh hoạt phí vì họ không cho cậu lấy một đồng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bận rộn làm thêm tối ngày nên mối quan hệ với bạn học xung quanh cũng không tốt, vì luôn bị cô lập nên tính tình Sở Tiêu khép kín, có người chủ động bắt chuyện cũng không hoà nhập được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dần dà, mọi người biết đến cậu với biệt danh: "Kẻ lập dị.", chẳng có một ai muốn làm vạn với cậu nữa. Lịch sử cô độc lại tiếp diễn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến khi ra trường, có công ăn việc làm, Sở Tiêu cũng chẳng thể sống tốt hơn khi gia đình bác cả bắt anh phải trả tiền nuôi dưỡng mấy năm nay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tưởng cuộc sống sẽ dễ thở hơn chút nhưng Sở Tiêu lại bị món nợ này đè nặng, không thể ngày đêm nai lưng ra làm việc, kiếm tiền trả nợ. Từ làm phục vụ quán ăn đến phát tờ rơi, hầu như công việc nào cậu cũng đã từng làm qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau bốn năm làm việc, tích góp, ăn uống tiết kiệm, Sở Tiêu đã trả hết số tiền mà nhà bác cả nói đã dùng để nuôi dưỡng anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù biết rõ số tiền này gấp mấy lần so với số tiền họ bỏ ra nhưng cậu cũng không thắc mắc lấy một lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cứ tưởng lần này có thể thoải mái thì chỉ bốn tháng sau, một đám xã hội đen đến nhà trọ tìm cậu đòi tiền.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn chúng nói con trai cả nhà bác đã vay một số tiền lớn để bài bạc, chơi bời. Khi đến hạn nộp thì gia đình họ lại mất tăm mất tích, chỉ để lại tờ giấy ghi địa chỉ và số điện thoại của Sở Tiêu, nói muốn đòi thì đến tìm cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sở Tiêu như chết lặng, không ngờ gia đình bọn họ lại có thể vô liêm sỉ như thế. Hàng xóm xung quanh cũng bàn tán, nói cậu này nọ này kia, chẳng ai lên tiếng bênh vực mà cũng không ai muốn dính dáng đến vì sợ bị liên lụy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không còn cách nào khác, Sở Tiêu lại một lần nữa cố gắng kiếm tiền 'trả nợ'. Cậu coi như số tiền đó là dấu chấm dứt cho mối quan hệ của bọn họ, từ nay về sau sẽ không liên quan gì đến nhau nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hôm qua là ngày mà Sở Tiêu trả hết tất cả các khoản vay gốc lãi của gia đình bác cả, cậu dự định sẽ chuyển đến một thành phố khác để đón nhận một cuộc sống mới tốt đẹp hơn thì lại xảy ra tai nạn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật không công bằng, tại sao mình phải chết như này chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không cam lòng, cậu thật sự không cam lòng. Đã sống vất vả như vậy, kết cục lại chết thảm thương, thử hỏi ông trời có còn công bằng hay không? Cậu đã làm sai điều gì? Đã gây nên tội lớn gì hay sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sở Tiêu lần đầu cảm thấy tức giận, phẫn uất. Khi trước, dù có bị người nhà bác cả làm khó, hay việc phải trả nợ thay cho gia đình họ, hắn cũng không oán hận, không một lời trách cứ, chỉ cảm thấy nản lòng, thất vọng vì tình người bạc bẽo nhưng kết cục nhận lại được là gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một cái chết trước cuộc đời sắp mở ra lần nữa? Từ bất công cũng chẳng thể diễn tả hết được!!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cơn choáng váng và đau đớn, Sở Tiêu nghe thấy một tiếng nói rất lớn, có vẻ kích động: "Mau, bẩm báo với sư tôn, Dạ Nguyệt sư huynh tỉnh... tỉnh lại rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau đó là những tiếng bước chân vang dồn dập. Sở Tiêu cảm thấy cơ thể mình không có chút lực nào, cố gắng muốn mở hai mí mắt đang dính chặt vào nhau để xem xét hoàn cảnh xung quanh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc đầu còn mờ mờ, hình ảnh vụn vỡ cứ xoay vòng vòng, dần dần mới ghép lại với nhau, hiện rõ trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn đang nằm trên giường, xung quanh phảng phất mùi hương của thảo dược. Thân thể không có chút lực, cổ họng khô rát, phía dưới bụng còn có chút đau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn lên phía trên, nóc giường được giăng lụa trắng mềm mại, phủ xung quanh. Quay sang bên phải thì thấy mấy bóng hình mờ mờ của vài người đang chạy ra chạy vào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khung cảnh đầy vẻ cổ xưa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một nơi hoàn toàn lạ lẫm, cậu toan ngồi dậy nhưng cơ thể nặng trĩu, một đầu ngón tay cũng không nhấc lên được. Ngay lúc ấy có một bóng người vội vã, gần như là chạy tiến đến gần chiếc giường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn đến ngày càng gần, Sở Tiêu càng cảnh giác, muốn chạy trốn nhưng cơ thể vô lực, làm hắn nghĩ đến khi mình bị xe tông ch.ết, cũng là cảm giác muốn di chuyển nhưng không thể này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm giác bất lực trước thực tại làm cho lòng cậu cảm thấy chua xót.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người nọ vén màn lụa lên, khuôn mặt hiện rõ trước mặt Sở Tiêu. Một người đàn ông tuấn nhã, tóc xoã dài, khuôn mặt toát vẻ mệt mỏi, ánh mắt lại nhuốm đầy sự quan tâm, lo lắng hỏi: "Dạ Nguyệt, Dạ Nguyệt, con sao rồi?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị