Chương 1
CHƯƠNG 1: BIẾN CỐ TUỔI 28 VÀ BÀI TOÁN TÍCH PHÂN NĂM 18
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tháng Sáu ở Hà Nội đón những trận mưa rào rát mặt, thứ thời tiết ẩm ương giống hệt như tâm trạng của một bà cô độc thân tuổi hai mươi tám.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ An đứng trước tấm gương lớn trong phòng tắm, nhìn chằm chằm vào quầng thâm mắt dày cộp sau một tuần tăng ca liên tục. Cô vuốt lại mái tóc xơ xác vì hóa chất, khẽ thở dài. Ở cái tuổi này, người ta bận rộn với KPI, với cơm áo gạo tiền, và với cả những lời thúc giục lập gia đình từ bố mẹ. Đã lâu lắm rồi An không còn mơ mộng về một tình yêu khắc cốt ghi tâm như thời xốc nổi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến khi chiếc điện thoại trên bồn rửa mặt sáng đèn, một tin nhắn từ nhóm chat bạn học cũ nhảy ra:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nghe tin gì chưa tụi bay? Nam Phong sắp kết hôn rồi. Thấy bảo cưới thiên kim tiểu thư một tập đoàn lớn, tuần sau tổ chức ở khách sạn 5 sao.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dòng chữ ngắn ngủi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Hạ An. Chiếc bàn chải đánh răng trên tay cô rơi cạch xuống sàn gạch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nam Phong.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái tên mười năm qua cô cố tình chôn sâu trong góc tối nhất của ký ức, giờ đây lại được khơi lên, nhức nhối và vẹn nguyên. Kiếp trước, cô yêu anh đến mức đánh mất chính mình, để rồi cuộc tình ấy kết thúc bằng những lời cay độc, bằng sự trốn chạy hèn nhát của cô và sự tự hủy hoại của anh. Suốt mười năm, cô chưa từng quên ánh mắt tuyệt vọng của chàng trai năm ấy dưới cơn mưa tầm tã. Anh là mối tình đầu, là vết thương chưa bao giờ lành, và cũng là chấp niệm lớn nhất đời cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ An ôm ngực, cảm thấy một cơn đau thắt nghẹn từ tim lan ra toàn thân. Đầu óc cô quay cuồng, cảnh vật trước mắt nhòe đi. Tiếng sấm rền vang ngoài cửa sổ là âm thanh cuối cùng cô nghe thấy trước khi cơ thể đổ sụp xuống, chìm vào bóng tối vô tận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bộp!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
một viên phấn bay sượt qua tai Hạ An, đập thẳng vào bảng đen phía sau tạo nên một tiếng động chát chúa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em Lê Hạ An! Tôi gọi em lần thứ ba rồi đấy! Có bước lên bảng giải bài toán này không thì bảo, hay là muốn tôi mời phụ huynh vào ngày mai?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng nói sang sảng, quen thuộc đến mức rùng mình vang lên bên tai. Hạ An giật nảy mình, bật dậy theo bản năng. Cô ngơ ngác nhìn xung quanh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây không phải là phòng tắm chật hẹp ở căn hộ chung cư mini của cô. Đây là một lớp học. Mùi bàn ghế gỗ cũ kỹ, mùi phấn viết bảng, tiếng quạt trần quay cạch cạch trên đỉnh đầu, và cả tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ tạo nên một bầu không khí đặc quánh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trước mặt cô là thầy Tiến – giáo viên chủ nhiệm kiêm dạy Toán hắc ám thời cấp ba, người đáng lẽ đã về hưu từ năm ngoái. Thầy đang chống hai tay lên bục giảng, cặp kính lão trễ xuống mũi, ánh mắt tóe lửa nhìn cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ An cúi đầu nhìn xuống bản thân. Bộ đồ công sở cứng nhắc đã biến mất, thay vào đó là tà áo dài trắng nữ sinh có chút nhăn nhúm. Đôi bàn tay thô ráp vì gõ bàn phím máy tính giờ lại mềm mại, trắng trẻo. Cô liếc nhìn cuốn lịch treo tường bên cạnh bảng đen: Ngày 15 tháng 9 năm 2018.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mình… trùng sinh rồi sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bà cô 28 tuổi đứng hình mất năm giây. Đầu óc cô lập tức nhảy số. Thay vì hoảng loạn khóc lóc như mấy nữ chính trong phim truyền hình, suy nghĩ đầu tiên của Hạ An là: Thôi chết mẹ rồi, đống deadline tháng này của mình ai chạy hộ đây? Rồi còn tiền cọc nhà vừa đóng tuần trước nữa!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hạ An! Em còn đứng đực ra đấy làm gì? Lên bảng!” Thầy Tiến gõ thước chan chát xuống bàn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ An nuốt nước bọt, lóng ngóng bước ra khỏi chỗ ngồi. Cả lớp bắt đầu rộ lên những tiếng cười khúc khích. Cô nhìn lên bảng. Trên đó là một phương trình tích phân phân thức hữu tỉ dài dằng dặc, loằng ngoằng như một bầy giun đất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với một đứa đã bỏ bê toán học mười năm, chỉ quen nhìn báo cáo tài chính và dùng hàm Sum trên Excel như cô, đống ký hiệu này chẳng khác nào mật mã ngoài hành tinh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ An cầm viên phấn, đứng chết trân trước bảng. Cô quay sang nhìn thầy Tiến, nở một nụ cười chuyên nghiệp chuẩn thương mại mà cô vẫn hay dùng để lấy lòng đối tác:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thầy ơi, thực ra thì… em nghĩ bài toán này có một vẻ đẹp huyền bí mà chúng ta nên trân trọng từ xa, chứ không nên thô bạo giải ra làm gì ạ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả lớp lặng đi một giây, rồi bùng nổ thành một trận cười nghiêng ngả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cái gì?” Thằng Khôi ngồi dưới lập tức đập bàn hô hố: “Ối giời ơi, nay bà An cắn nhầm thuốc gì à? Triết học toán học ghê thế!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Im lặng!” Thầy Tiến đập thước, mặt đỏ gắt: “Hạ An, em đùa giỡn tôi đấy à? Đứng cuối lớp cho tôi!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ An thở phào một cái, đi thẳng xuống cuối lớp mà không một chút do dự. Nghĩ một cách tích cực, đứng cuối lớp còn dễ chịu hơn việc đứng trên bục giảng chịu nhục với một cái đầu rỗng tuếch. Cô xách tà áo dài, ung dung bước đi như thể đang đi vi hành. Sự tự tin của một người trưởng thành giúp cô chẳng còn sợ hãi những hình phạt thời học sinh này nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế nhưng, khi vừa bước xuống dãy bàn cuối cùng, bước chân của Hạ An đột ngột khựng lại. Tim cô như lỡ đi một nhịp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở góc trong cùng sát cửa sổ, một nam sinh đang gục đầu xuống bàn ngủ. Cậu ấy mặc chiếc áo đồng minh trắng hơi sờn vai, mái tóc húi cua cắt ngắn gọn gàng. Nghe tiếng động, cậu chậm rãi ngẩng đầu lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là một khuôn mặt góc cạnh, đôi lông mày rậm hơi cau lại đầy vẻ phòng bị, và ánh mắt sắc lạnh, u tối của một chú sói con đơn độc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nam Phong.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là Nam Phong của tuổi mười tám, bằng xương bằng thịt, chưa phải là người đàn ông thành đạt mang đầy vết thương lòng của mười năm sau. Lúc này, trên khóe môi cậu vẫn còn một vết bầm nhỏ – dấu vết của một trận ẩu đả nào đó mà cô không nhớ rõ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn thấy cậu, mọi sự cợt nhả, lầy lội của Hạ An bay biến sạch sành sanh. Lồng ngực cô thắt chặt, sống mũi cay xè. Những ký ức đau đớn của kiếp trước như một cuốn phim quay chậm ùa về. Kiếp trước cô hận cậu cố chấp, hận cậu đẩy cô ra xa, nhưng đến khi trải qua giông bão cuộc đời, cô mới hiểu cậu đã phải gánh vác những gì ở tuổi 18.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nước mắt không tự chủ được mà trào ra, lăn dài trên má Hạ An.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nam Phong vốn đang bày ra vẻ mặt khó chịu vì bị làm phiền, nhưng khi thấy cô gái trước mặt nhìn mình chằm chằm rồi bật khóc, ánh mắt cậu bỗng dao động. Sự lạnh lùng trên gương mặt cậu nứt ra một khe hở, thoáng qua một sự bối rối và quan tâm không thể che giấu. Cậu hơi nhổm người dậy, giọng nói khàn khàn trầm thấp vang lên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cậu… sao thế? Bị thầy mắng đến mức khóc nhè à?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ An nhìn cậu, vừa khóc vừa mỉm cười. Cảm giác đau nhói ở lồng ngực nói cho cô biết, dù sau này cô có gặp gỡ bao nhiêu người, có trải qua bao nhiêu mối tình trưởng thành đi chăng nữa, thì cảm giác tim đập loạn nhịp, vừa đau đớn vừa ngọt ngào này, chỉ có duy nhất chàng trai cố chấp năm 18 tuổi này mới mang lại được cho cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mối tình đầu thời học sinh, hóa ra chính là một loại chấp niệm ăn sâu vào xương tủy, bất tử với thời gian.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô vội lau nước mắm, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt cậu và nói thầm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không sao. Tớ chỉ là… nhớ cậu quá thôi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nam Phong sững sờ. Cậu quay mặt đi chỗ khác, tai hơi ửng hồng, lẩm bẩm một câu: “Đồ điên.” Nhưng bàn tay dưới gầm bàn của cậu lại vô thức siết chặt lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ An dựa lưng vào bức tường cuối lớp, khẽ mỉm cười. Hành trình quay lại quá khứ này, cô không cần phải làm siêu anh hùng thay đổi thế giới. Cô chỉ muốn dùng tâm thế của một người trưởng thành để bảo vệ chàng trai này, học cách bao dung cho những tổn thương của anh, và cùng anh yêu lại từ đầu một cách trọn vẹn nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng trước mắt… cô nhìn lên bảng đen và lại thở dài. Làm sao để sống sót qua kỳ thi đại học sắp tới với cái đầu 28 tuổi này đây?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể bạn sẽ thích
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị