Chương 1 – Nơi Mặt Trăng Không Chiếu Tới
Tôi rời nhà lúc trời chưa sáng hẳn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trên con đường đất đỏ loang sương, tôi ôm túi vải vào ngực, bước lên chiếc xe bảy chỗ đã đậu chờ từ khi gà còn chưa gáy. Trong túi có ba bộ đồ cũ, một chiếc khăn tay, cuốn sổ ghi số điện thoại của mẹ, và một bao thư niêm kín – dày cộp, được dúi vào tay tôi đúng lúc tôi quay đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không được mở khi chưa tới nơi,” chị Nguyệt bảo. Tôi gật đầu. Tôi luôn nghe lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trên xe, năm cô gái ngồi im như búp bê trưng trong tủ kính. Không ai nói. Chỉ có tiếng động cơ rền đều đều và hơi lạnh máy lạnh phả ra từng làn mờ mịt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nhìn qua cửa sổ. Phố biến mất từ lâu rồi. Giờ chỉ còn rừng. Rừng và rừng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Buổi tối ngày thứ ba, xe dừng lại ở một khu nhà lụp xụp giữa rừng sâu. Tôi được đẩy vào một căn phòng gỗ, vách ép mốc meo, không cửa sổ, cửa sắt bị khóa ngoài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không có gương. Không có sóng. Không có tiếng ai ngoài tiếng côn trùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ngồi xuống góc phòng, trên nền xi măng nứt nẻ. Một bóng đèn vàng mờ trên trần, chớp chớp như đang cân nhắc có nên tắt luôn không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi không khóc. Có lẽ vì tôi đã dùng hết nước mắt trong một đời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đêm thứ tư, tôi nghe tiếng gõ nhè nhẹ ở vách đối diện. Chậm. Đều. Như gõ theo nhịp tim.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi áp tai vào ván. Một giọng thì thầm vang lên, khàn, khô, đứt đoạn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
— Có ai… bên kia không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi giữ im lặng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
— Là tôi… Giản Kha… lớp 10 Nhất Thanh… tôi bị giam ở đây… từ rất lâu rồi…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nín thở. Cái tên đó…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giản Kha.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bạn cùng lớp năm tôi mười sáu tuổi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người từng gục đầu ngủ trong giờ Lý, từng bẻ hai cái bút chì vì làm sai một bài toán, từng viết tên tôi lên tay bằng bút mực xanh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đã biến mất khỏi lớp vào một ngày mưa. Không ai biết đi đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và giờ… cô ấy đang ở đây. Sau bức tường gỗ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
— Tôi biết bạn không tin… — Giản Kha nói tiếp, giọng nhỏ dần — Nhưng nếu bạn muốn sống… thì đừng tin ai cả. Kể cả những kẻ tử tế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lùi khỏi vách. Ôm gối. Mắt mở trừng trừng nhìn lên trần gỗ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đèn chớp tắt. Không khí đặc lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nghĩ đến mẹ. Nghĩ đến bức thư chưa mở. Nghĩ đến ánh mắt của chị Nguyệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và nghĩ đến một câu mà tôi không được quên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chỉ hành động khi mặt trăng tàn.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mặt trăng đêm nay vẫn còn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi vẫn chỉ là một con bé bị bán.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến khi nó tắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể bạn sẽ thích
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị