Truyện
Sau

Chương 1: Tai nạn.

Nhật Minh nhảy chân sáo trên đoạn đường quen thuộc, trên tay ôm chặt tấm bằng khen được đóng khung kĩ lưỡng thu hút không ít ánh nhìn của người đi đường. Cậu bé mười ba tuổi mang trọn dáng vẻ năng động của một thiếu niên nhỏ tuổi tung tăng dưới nắng hanh nhè nhẹ của mùa thu Hải Phòng càng tô đậm sự háo hức trên gương mặt.

Bình luận đoạn
Nhật Minh nhảy chân sáo trên đoạn đường quen thuộc, trên tay ôm chặt tấm bằng khen được đóng khung kĩ lưỡng thu hút không ít ánh nhìn của người đi đường. Cậu bé mười ba tuổi mang trọn dáng vẻ năng động của một thiếu niên nhỏ tuổi tung tăng dưới nắng hanh nhè nhẹ của mùa thu Hải Phòng càng tô đậm sự háo hức trên gương mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Minh vốn sinh ra trong hoàn cảnh mất mẹ, bố cậu gà trống nuôi con thành ra cậu thương bố lắm. Qua lời bố kể lại, mẹ cậu là một người ốm yếu nhiều bệnh vì cố gắng sinh cậu ra mà gặp nhiều vấn đề sinh nở, lựa chọn giữ mạng của cậu nên tắc mạch ối mà mất.

Bình luận đoạn
Minh vốn sinh ra trong hoàn cảnh mất mẹ, bố cậu gà trống nuôi con thành ra cậu thương bố lắm. Qua lời bố kể lại, mẹ cậu là một người ốm yếu nhiều bệnh vì cố gắng sinh cậu ra mà gặp nhiều vấn đề sinh nở, lựa chọn giữ mạng của cậu nên tắc mạch ối mà mất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bên cạnh đó cậu còn có một người dì không mấy yêu thương, bà ấy ghét Minh vì hơn hết cho rằng thằng nhỏ là nguyên nhân chính dẫn đến cái chết của em gái bà ấy. Minh cũng không thể trách dì được, bởi mất mẹ khi vừa sinh ra đã khiến cho cậu thấu được cảm giác mất người thân.

Bình luận đoạn
Bên cạnh đó cậu còn có một người dì không mấy yêu thương, bà ấy ghét Minh vì hơn hết cho rằng thằng nhỏ là nguyên nhân chính dẫn đến cái chết của em gái bà ấy. Minh cũng không thể trách dì được, bởi mất mẹ khi vừa sinh ra đã khiến cho cậu thấu được cảm giác mất người thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy nhiên, "số phận" không cho nỗi đau trong cậu nguôi ngoai mà còn muốn nhân đôi chúng lên gấp trăm lần, không biết rằng thằng nhỏ đã làm nên nghiệp gì mà "số phận" trả đũa nó cay đắng đến thế.

Bình luận đoạn
Tuy nhiên, "số phận" không cho nỗi đau trong cậu nguôi ngoai mà còn muốn nhân đôi chúng lên gấp trăm lần, không biết rằng thằng nhỏ đã làm nên nghiệp gì mà "số phận" trả đũa nó cay đắng đến thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi nó vừa chạy đến trước cổng công trường thì đụng mặt ngay chú Hòa. Chú đang canh máy trộn xi măng để điều chỉnh cho vừa sử dụng, bố và chú là những người bạn thân, do đó hai chú cháu cũng đặc biệt thân nhau lắm nên thấy Minh mặt chú giãn ra cười tươi chào. Cậu lễ phép chào lại sẵn chào luôn các đồng nghiệp của bố ở xung quanh.

Bình luận đoạn
Khi nó vừa chạy đến trước cổng công trường thì đụng mặt ngay chú Hòa. Chú đang canh máy trộn xi măng để điều chỉnh cho vừa sử dụng, bố và chú là những người bạn thân, do đó hai chú cháu cũng đặc biệt thân nhau lắm nên thấy Minh mặt chú giãn ra cười tươi chào. Cậu lễ phép chào lại sẵn chào luôn các đồng nghiệp của bố ở xung quanh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại công trường này ngoại trừ công nhân mới, không ai là không biết Minh cả, có lẽ do trong mắt họ Minh đã vô tình biến thành đứa con tài giỏi của ông Thiên mất rồi. Thấy cái bằng cậu đang cầm trên tay, Chú Hòa buộc miệng khen cậu.

Bình luận đoạn
Tại công trường này ngoại trừ công nhân mới, không ai là không biết Minh cả, có lẽ do trong mắt họ Minh đã vô tình biến thành đứa con tài giỏi của ông Thiên mất rồi. Thấy cái bằng cậu đang cầm trên tay, Chú Hòa buộc miệng khen cậu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đúng là con của ông Thiên, thiếu điều giấy khen của cháu thay thế sơn tường được luôn rồi đấy!

Bình luận đoạn
- Đúng là con của ông Thiên, thiếu điều giấy khen của cháu thay thế sơn tường được luôn rồi đấy!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Minh cười hì hì cảm ơn chú rồi tán gẫu với chú như mọi ngày.

Bình luận đoạn
Minh cười hì hì cảm ơn chú rồi tán gẫu với chú như mọi ngày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bất ngờ lúc này một sự cố chẳng ai mong muốn đã xảy ra. Dây đưa gạch trên cao dần dần mòn đi mà không ai hay biết, máy kéo dây thì vẫn cứ lạnh lùng kéo nó lên mặc cho sức nặng của đống gạch trì trệ gần rơi hết xuống. Từng đoạn rồi lại từng đoạn, chịu đựng hết nổi sức nặng của đống gạch, dây đứt lìa.

Bình luận đoạn
Bất ngờ lúc này một sự cố chẳng ai mong muốn đã xảy ra. Dây đưa gạch trên cao dần dần mòn đi mà không ai hay biết, máy kéo dây thì vẫn cứ lạnh lùng kéo nó lên mặc cho sức nặng của đống gạch trì trệ gần rơi hết xuống. Từng đoạn rồi lại từng đoạn, chịu đựng hết nổi sức nặng của đống gạch, dây đứt lìa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dây vừa đứt, khối gạch kéo lỡ dở đến tầng 4 rơi tự do, vừa lúc bố Minh đang cầm xô xi măng đi vào địa diểm đó...

Bình luận đoạn
Dây vừa đứt, khối gạch kéo lỡ dở đến tầng 4 rơi tự do, vừa lúc bố Minh đang cầm xô xi măng đi vào địa diểm đó...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng khối gạch đáp đất vang rền, khói bụi bay mịt mù cả một khoảng lớn, dưới đống gạch là một thi thể đầy máu me be bét.

Bình luận đoạn
Tiếng khối gạch đáp đất vang rền, khói bụi bay mịt mù cả một khoảng lớn, dưới đống gạch là một thi thể đầy máu me be bét.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi người bị sự việc xảy ra quá nhanh mà đứng cứng ngắc, choáng váng nhìn nhau rồi mới láo nháo gọi cấp cứu, công an. Tình cảnh hết sức hỗn loạn mà chẳng ai để ý đến, thẳng nhỏ mười ba tuổi đã chứng kiến toàn cảnh người thân yêu cuối cùng của nó chết như thế nào.

Bình luận đoạn
Mọi người bị sự việc xảy ra quá nhanh mà đứng cứng ngắc, choáng váng nhìn nhau rồi mới láo nháo gọi cấp cứu, công an. Tình cảnh hết sức hỗn loạn mà chẳng ai để ý đến, thẳng nhỏ mười ba tuổi đã chứng kiến toàn cảnh người thân yêu cuối cùng của nó chết như thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chú hòa vừa thoát ra khỏi đống cảm xúc hỗn loạn quay đầu nhìn Minh. Cậu đứng đơ như phỗng, thất thần nhìn cảnh tượng trước mắt đến khó tin, dường cả thế giới của cậu đã sụp đổ trong chớp mắt, cái bằng khen rơi xuống đất kêu lạch cạch lạnh tanh. Dòng lệ ấm nóng từ đâu đến khóe mắt, tuôn trào dồn dập, kéo đi luôn những vui vẻ của cậu tan biến thế chỗ cho nỗi buồn đang dần xâm chiếm mất lý trí

Bình luận đoạn
Chú hòa vừa thoát ra khỏi đống cảm xúc hỗn loạn quay đầu nhìn Minh. Cậu đứng đơ như phỗng, thất thần nhìn cảnh tượng trước mắt đến khó tin, dường cả thế giới của cậu đã sụp đổ trong chớp mắt, cái bằng khen rơi xuống đất kêu lạch cạch lạnh tanh. Dòng lệ ấm nóng từ đâu đến khóe mắt, tuôn trào dồn dập, kéo đi luôn những vui vẻ của cậu tan biến thế chỗ cho nỗi buồn đang dần xâm chiếm mất lý trí

Chưa có bình luận cho đoạn này.

.

Bình luận đoạn
.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một đống cảm xúc hỗn độn vây lấy nó, nhấn chìm nó trong vũng "bùn" cảm xúc tăm tối làm mấy đường nét chưa trưởng thành trên khuôn mặt nó hiện lên vẻ tha thiết hệt như đang cầu xin thứ gì đấy.

Bình luận đoạn
Một đống cảm xúc hỗn độn vây lấy nó, nhấn chìm nó trong vũng "bùn" cảm xúc tăm tối làm mấy đường nét chưa trưởng thành trên khuôn mặt nó hiện lên vẻ tha thiết hệt như đang cầu xin thứ gì đấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật thế, trong thâm tâm nó tuyệt vọng, đau đớn cầu xin ông trời cho bố nó một tia hy vọng sống dù cho có mỏng manh như sợi tơ thôi cũng được, nếu muốn nó dùng tài năng hay trí óc của bản thân để đổi mạng cho bố nó nó cũng sẽ xuôi theo.

Bình luận đoạn
Thật thế, trong thâm tâm nó tuyệt vọng, đau đớn cầu xin ông trời cho bố nó một tia hy vọng sống dù cho có mỏng manh như sợi tơ thôi cũng được, nếu muốn nó dùng tài năng hay trí óc của bản thân để đổi mạng cho bố nó nó cũng sẽ xuôi theo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cầu xin đã đời, nó tức giận chất vấn ngược lại ông trời, chất vấn tại sao ông lại lấy đây mạng của mẹ nó? Tại sao ông lại muốn đẩy nó vào đường cùng tuyệt tận? Rốt cuộc là tại sao lại muốn cả bố cũng chết đi? Sao ông có thể nhẫn tâm không cho nó một tia sáng tình thương trong đoạn đường tăm tối, cho dù là thương hại cũng đủ rồi mà...

Bình luận đoạn
Cầu xin đã đời, nó tức giận chất vấn ngược lại ông trời, chất vấn tại sao ông lại lấy đây mạng của mẹ nó? Tại sao ông lại muốn đẩy nó vào đường cùng tuyệt tận? Rốt cuộc là tại sao lại muốn cả bố cũng chết đi? Sao ông có thể nhẫn tâm không cho nó một tia sáng tình thương trong đoạn đường tăm tối, cho dù là thương hại cũng đủ rồi mà...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy vậy nhưng ông trời vẫn tàn nhẫn lấy đi bố của nó nhẹ nhàng như cách các bác sĩ sau cuộc phẫu thuật dài, mặt nặng trĩu, lắc đầu với nó và chú Hòa đang ngồi thấp thỏm mấy tiếng đồng hồ ngoài phòng chờ.

Bình luận đoạn
Tuy vậy nhưng ông trời vẫn tàn nhẫn lấy đi bố của nó nhẹ nhàng như cách các bác sĩ sau cuộc phẫu thuật dài, mặt nặng trĩu, lắc đầu với nó và chú Hòa đang ngồi thấp thỏm mấy tiếng đồng hồ ngoài phòng chờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hi vọng của nó như một đám mây sắt bồng bềnh cứ thế bị nỗi tuyệt vọng đập tan thành làn khói tía theo gió cuốn đi mất.

Bình luận đoạn
Hi vọng của nó như một đám mây sắt bồng bềnh cứ thế bị nỗi tuyệt vọng đập tan thành làn khói tía theo gió cuốn đi mất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm xúc trong nó dâng trào cuồn cuộn như những đợt sóng lớn trong tâm điểm bão. Nó òa khóc sướt mướt trong vòng tay chú Hòa, khóc vì buồn, khóc vì đau, khóc vì tự thương hại cho bản thân nó, hay thậm chí là khóc vì nghĩ bản thân không xứng đáng được yêu thương.

Bình luận đoạn
Cảm xúc trong nó dâng trào cuồn cuộn như những đợt sóng lớn trong tâm điểm bão. Nó òa khóc sướt mướt trong vòng tay chú Hòa, khóc vì buồn, khóc vì đau, khóc vì tự thương hại cho bản thân nó, hay thậm chí là khóc vì nghĩ bản thân không xứng đáng được yêu thương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó đã từng được vô lo vô tư trong vòng tay của bố nó, nó hạnh phúc trong tình thương của người nó yêu thương nhất và cũng là người yêu thương nó nhất.

Bình luận đoạn
Nó đã từng được vô lo vô tư trong vòng tay của bố nó, nó hạnh phúc trong tình thương của người nó yêu thương nhất và cũng là người yêu thương nó nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng rồi quay về thực tại, khi đã mang cái danh "thằng mồ côi" thì bộ não nó cho là có khờ dại đến đâu thì cũng đã thừa biết, "số phận" đã réo hồi chuông cảnh báo "đã đến lúc hoặc chưa" buộc nó phải trưởng thành hơn các bạn đồng trang lứa để tự nó lo cho nó trước dòng đời nghiệt ngã rồi. 

Bình luận đoạn
Nhưng rồi quay về thực tại, khi đã mang cái danh "thằng mồ côi" thì bộ não nó cho là có khờ dại đến đâu thì cũng đã thừa biết, "số phận" đã réo hồi chuông cảnh báo "đã đến lúc hoặc chưa" buộc nó phải trưởng thành hơn các bạn đồng trang lứa để tự nó lo cho nó trước dòng đời nghiệt ngã rồi. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.


Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!