Truyện
Trước Sau
Quý Ngài Trong Tranh · Góc Nhỏ Đu OTP (Hồi) · 1/11/2025 1:05:03 PM · 0 0

7: Quá Khứ (2)

“Anh… rốt cuộc là ai?... Tại sao?” 

Bình luận đoạn
“Anh… rốt cuộc là ai?... Tại sao?” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại sao lại vô cớ xen vào cuộc sống của tôi và đẩy tôi vào một mớ hỗn độn như lúc này đây?!

Bình luận đoạn
Tại sao lại vô cớ xen vào cuộc sống của tôi và đẩy tôi vào một mớ hỗn độn như lúc này đây?!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em đã biết tôi là ai rồi mà.” Akemi chăm chú nhìn khuôn mặt vì sợ hãi mà tái nhợt của thanh niên.

Bình luận đoạn
“Em đã biết tôi là ai rồi mà.” Akemi chăm chú nhìn khuôn mặt vì sợ hãi mà tái nhợt của thanh niên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi không biết anh! Rốt cuộc anh đã mang tôi đi đâu?!” Tôi gằn giọng.

Bình luận đoạn
“Tôi không biết anh! Rốt cuộc anh đã mang tôi đi đâu?!” Tôi gằn giọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không biết?” Akemi nhướng mày, tia không vui xẹt qua đáy mắt, anh cười khẩy, một lần nữa nhấn mạnh: “Em không biết? Em quả thật không biết đến cái tên Akemi sao? Nobu, trả lời tôi.”

Bình luận đoạn
“Không biết?” Akemi nhướng mày, tia không vui xẹt qua đáy mắt, anh cười khẩy, một lần nữa nhấn mạnh: “Em không biết? Em quả thật không biết đến cái tên Akemi sao? Nobu, trả lời tôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi mím môi không đáp. Mọi chuyện diễn ra quá sức hoang đường đến độ tôi không muốn tin bất cứ thứ gì mình vừa nhìn thấy, không muốn tin rằng đây là đoạn quá khứ đã ngủ quên của bản thân, cũng không muốn tin rằng bản thân và người đàn ông này đã từng quen biết nhau.

Bình luận đoạn
Tôi mím môi không đáp. Mọi chuyện diễn ra quá sức hoang đường đến độ tôi không muốn tin bất cứ thứ gì mình vừa nhìn thấy, không muốn tin rằng đây là đoạn quá khứ đã ngủ quên của bản thân, cũng không muốn tin rằng bản thân và người đàn ông này đã từng quen biết nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Khước từ ký ức của chúng ta là không được đâu… Dù em có muốn từ chối, tôi cũng sẽ bắt em nhớ ra cho bằng được.” Akemi nắm chặt cằm tôi, bắt tôi một lần nữa phải chứng kiến khung cảnh “tôi” đang bị con quái vật hành hạ.

Bình luận đoạn
“Khước từ ký ức của chúng ta là không được đâu… Dù em có muốn từ chối, tôi cũng sẽ bắt em nhớ ra cho bằng được.” Akemi nắm chặt cằm tôi, bắt tôi một lần nữa phải chứng kiến khung cảnh “tôi” đang bị con quái vật hành hạ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi mơ hồ nhận ra nó không hề có ý định muốn cắn nuốt “tôi”!

Bình luận đoạn
Tôi mơ hồ nhận ra nó không hề có ý định muốn cắn nuốt “tôi”!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau nhiều lần hù dọa bằng cách vờ như há cái miệng như hồ máu, nỗi sợ hãi trên khuôn mặt non nớt dần thay thế bằng sự tuyệt vọng, “tôi” khóc rống lên: “Hức… hức… Muốn đánh muốn giết gì thì làm đi!!”

Bình luận đoạn
Sau nhiều lần hù dọa bằng cách vờ như há cái miệng như hồ máu, nỗi sợ hãi trên khuôn mặt non nớt dần thay thế bằng sự tuyệt vọng, “tôi” khóc rống lên: “Hức… hức… Muốn đánh muốn giết gì thì làm đi!!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hahaha!!” Tiếng cười khoái chí của một đứa trẻ chợt vang lên.

Bình luận đoạn
“Hahaha!!” Tiếng cười khoái chí của một đứa trẻ chợt vang lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dưới ánh nhìn kinh ngạc của tôi, con quái vật biến mất hút, “tôi” không còn bị nó giam giữ, rơi xuống nền nhà.

Bình luận đoạn
Dưới ánh nhìn kinh ngạc của tôi, con quái vật biến mất hút, “tôi” không còn bị nó giam giữ, rơi xuống nền nhà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“A!” 

Bình luận đoạn
“A!” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi” không kìm được khẽ rên một tiếng đau đớn. Bỗng trước mặt xuất hiện một đôi guốc gỗ.

Bình luận đoạn
“Tôi” không kìm được khẽ rên một tiếng đau đớn. Bỗng trước mặt xuất hiện một đôi guốc gỗ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Là cậu?!” 

Bình luận đoạn
“Là cậu?!” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hình bóng này không thể nào quen thuộc hơn được nữa, đây chẳng phải là đứa trẻ thần bí đó sao?!

Bình luận đoạn
Hình bóng này không thể nào quen thuộc hơn được nữa, đây chẳng phải là đứa trẻ thần bí đó sao?!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hay nói đúng hơn là Akemi - đứa trẻ trước mặt và cũng là người đàn ông bên cạnh tôi.

Bình luận đoạn
Hay nói đúng hơn là Akemi - đứa trẻ trước mặt và cũng là người đàn ông bên cạnh tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nghiến răng, nói với gã đàn ông đang run người vì cười: “Tất cả đều là trò đùa của anh?!”

Bình luận đoạn
Tôi nghiến răng, nói với gã đàn ông đang run người vì cười: “Tất cả đều là trò đùa của anh?!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi đã làm gì đâu.”

Bình luận đoạn
“Tôi đã làm gì đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chỉ về nơi hai đứa trẻ: “Đó chẳng phải là anh sao?!”

Bình luận đoạn
Tôi chỉ về nơi hai đứa trẻ: “Đó chẳng phải là anh sao?!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Akemi nhếch môi, đáp: “Ồ, hóa ra em cũng biết đó là tôi.”

Bình luận đoạn
Akemi nhếch môi, đáp: “Ồ, hóa ra em cũng biết đó là tôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi im miệng. Biết vậy chẳng hé răng ra câu nào… Giờ thì hay rồi, bản thân đã bị người đàn ông này nắm thóp trong tay của anh ta.

Bình luận đoạn
Tôi im miệng. Biết vậy chẳng hé răng ra câu nào… Giờ thì hay rồi, bản thân đã bị người đàn ông này nắm thóp trong tay của anh ta.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bị dọa cho mềm nhũn rồi à?” Nhóc Akemi nhìn “tôi” một cách trào phúng, khóe môi nhẹ cong lộ vẻ chế giễu nhân loại yếu ớt dưới chân.

Bình luận đoạn
“Bị dọa cho mềm nhũn rồi à?” Nhóc Akemi nhìn “tôi” một cách trào phúng, khóe môi nhẹ cong lộ vẻ chế giễu nhân loại yếu ớt dưới chân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi” loạng choạng ngồi dậy, quẹt đi nước mắt lăn trên má, ngẩng đầu đáng thương nhìn “Akemi”: “Cảm… ơn.”

Bình luận đoạn
“Tôi” loạng choạng ngồi dậy, quẹt đi nước mắt lăn trên má, ngẩng đầu đáng thương nhìn “Akemi”: “Cảm… ơn.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi: “???”

Bình luận đoạn
Tôi: “???”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cái quái gì vậy?! Ai đời lại đi tỏ lòng biết ơn với tên đầu sỏ chứ?! 

Bình luận đoạn
Cái quái gì vậy?! Ai đời lại đi tỏ lòng biết ơn với tên đầu sỏ chứ?! 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhóc à, thử mở to mắt ra xem đây là bộ dạng nên có ở người vừa cứu mạng em sao?! Nhóc vừa dứt lời, mặt người ta đã đen kịt và nhìn nhóc như một đứa ngốc kia kìa…

Bình luận đoạn
Nhóc à, thử mở to mắt ra xem đây là bộ dạng nên có ở người vừa cứu mạng em sao?! Nhóc vừa dứt lời, mặt người ta đã đen kịt và nhìn nhóc như một đứa ngốc kia kìa…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cảm ơn?” Nụ cười cậu ta chợt căng cứng, nhìn tên nhân loại ngu xuẩn với ánh mắt phức tạp.

Bình luận đoạn
“Cảm ơn?” Nụ cười cậu ta chợt căng cứng, nhìn tên nhân loại ngu xuẩn với ánh mắt phức tạp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần đầu tiên có người cảm ơn trò hù dọa của cậu ta đấy. 

Bình luận đoạn
Lần đầu tiên có người cảm ơn trò hù dọa của cậu ta đấy. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật mất hứng. Nhưng cũng không có ý định từ bỏ.

Bình luận đoạn
Thật mất hứng. Nhưng cũng không có ý định từ bỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tại sao lại cảm ơn ta?”

Bình luận đoạn
“Tại sao lại cảm ơn ta?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vì cậu… hức… đã đuổi nó đi giúp tớ.” 

Bình luận đoạn
“Vì cậu… hức… đã đuổi nó đi giúp tớ.” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi” sụt sịt đáp.

Bình luận đoạn
“Tôi” sụt sịt đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe tới đây, tôi chỉ đành bất lực đỡ trán, vờ như không nghe thấy tiếng cười khẽ của người bên cạnh.

Bình luận đoạn
Nghe tới đây, tôi chỉ đành bất lực đỡ trán, vờ như không nghe thấy tiếng cười khẽ của người bên cạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hồi đó em ngây ngô thật đấy.”

Bình luận đoạn
“Hồi đó em ngây ngô thật đấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hồi đó tôi chỉ là con nít, được chưa!” Dù tôi cũng thừa nhận điều đấy, hừ, nhưng vẫn phải giữ thể diện cho bản thân mình chứ, đặc biệt là trước cái tên đầu sỏ này!

Bình luận đoạn
“Hồi đó tôi chỉ là con nít, được chưa!” Dù tôi cũng thừa nhận điều đấy, hừ, nhưng vẫn phải giữ thể diện cho bản thân mình chứ, đặc biệt là trước cái tên đầu sỏ này!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khung cảnh lại thay đổi. Lần này là ngôi đền mà ông đã dẫn tôi đến. 

Bình luận đoạn
Khung cảnh lại thay đổi. Lần này là ngôi đền mà ông đã dẫn tôi đến. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm giác quen thuộc dâng lên như men say ngấm vào người, từ từ làm trì trệ tâm trí, tôi loạng choạng ôm lấy đầu, nghĩ mãi cũng không ra, chỉ biết rằng bản thân đã từng tới đây rất nhiều lần, nhưng tuyệt nhiên không nhớ gì hết. 

Bình luận đoạn
Cảm giác quen thuộc dâng lên như men say ngấm vào người, từ từ làm trì trệ tâm trí, tôi loạng choạng ôm lấy đầu, nghĩ mãi cũng không ra, chỉ biết rằng bản thân đã từng tới đây rất nhiều lần, nhưng tuyệt nhiên không nhớ gì hết. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Eo bị giữ chặt, cả cơ thể được bao trọn trong cái ôm lạnh lẽo của người đàn ông phía sau. Anh mân mê bàn tay tôi, sau đó nhẹ nắm lấy, mười ngón đan xen.

Bình luận đoạn
Eo bị giữ chặt, cả cơ thể được bao trọn trong cái ôm lạnh lẽo của người đàn ông phía sau. Anh mân mê bàn tay tôi, sau đó nhẹ nắm lấy, mười ngón đan xen.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đừng tự ép mình, rồi mọi chuyện sẽ rõ thôi.” 

Bình luận đoạn
“Đừng tự ép mình, rồi mọi chuyện sẽ rõ thôi.” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bàn tay ấy chẳng mang chút hơi ấm nào, lạnh lẽo và trơn trượt tựa như bộ da của loài bò sát. Thay vì ghê tởm, tôi cảm thấy bình tâm đến lạ, bao nhiêu xáo động đang giằng xé trong lòng cứ thế mà biến mất. 

Bình luận đoạn
Bàn tay ấy chẳng mang chút hơi ấm nào, lạnh lẽo và trơn trượt tựa như bộ da của loài bò sát. Thay vì ghê tởm, tôi cảm thấy bình tâm đến lạ, bao nhiêu xáo động đang giằng xé trong lòng cứ thế mà biến mất. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi giãy giụa muốn thoát, Akemi cũng chiều theo ý, thả tự do cho tôi, cười nhẹ: “Sẵn sàng rồi chứ?”

Bình luận đoạn
Tôi giãy giụa muốn thoát, Akemi cũng chiều theo ý, thả tự do cho tôi, cười nhẹ: “Sẵn sàng rồi chứ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi không đáp lại anh, lẳng lặng bước đến gần ngôi đền như một câu trả lời.

Bình luận đoạn
Tôi không đáp lại anh, lẳng lặng bước đến gần ngôi đền như một câu trả lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lạnh lùng quá đi…” Akemi nhún vai, sau đó đuổi theo bóng hình ngày càng xa của người nọ

Bình luận đoạn
“Lạnh lùng quá đi…” Akemi nhún vai, sau đó đuổi theo bóng hình ngày càng xa của người nọ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khác với khung cảnh âm u khi về đêm, khi nơi đây nhuốm một tầng ánh sáng ban mai hòa chung với tiếng chim hót trong trẻo, thiên nhiên như trút bỏ lớp áo phòng vệ khi đêm đến để khoác lên một dáng vẻ xanh tươi, ấm áp và đầy thơ mộng. 

Bình luận đoạn
Khác với khung cảnh âm u khi về đêm, khi nơi đây nhuốm một tầng ánh sáng ban mai hòa chung với tiếng chim hót trong trẻo, thiên nhiên như trút bỏ lớp áo phòng vệ khi đêm đến để khoác lên một dáng vẻ xanh tươi, ấm áp và đầy thơ mộng. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nghe thấy tiếng động ở phía sau đền nên muốn đến đó xem thử tình hình.

Bình luận đoạn
Tôi nghe thấy tiếng động ở phía sau đền nên muốn đến đó xem thử tình hình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến nơi, tôi lạnh sống lưng khi thấy đó là một khu nghĩa địa. Có lẽ vì nó nằm phía sau khu đền và quá tối nên lúc ông dẫn tôi đến đây, tôi cũng không hề hay biết đến sự tồn tại của nó.

Bình luận đoạn
Đến nơi, tôi lạnh sống lưng khi thấy đó là một khu nghĩa địa. Có lẽ vì nó nằm phía sau khu đền và quá tối nên lúc ông dẫn tôi đến đây, tôi cũng không hề hay biết đến sự tồn tại của nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Âm thanh kỳ lạ lại vang lên, nghe kỹ thì giống như tiếng ngân nga của một đứa trẻ cùng với tiếng thứ gì đó đổ nát.

Bình luận đoạn
Âm thanh kỳ lạ lại vang lên, nghe kỹ thì giống như tiếng ngân nga của một đứa trẻ cùng với tiếng thứ gì đó đổ nát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lần theo âm thanh, đi sâu vào bên trong nghĩa địa. Không nhìn còn đỡ, chứ vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, mí mắt tôi không ngừng co giật.

Bình luận đoạn
Tôi lần theo âm thanh, đi sâu vào bên trong nghĩa địa. Không nhìn còn đỡ, chứ vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, mí mắt tôi không ngừng co giật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Akemi phiên bản nhỏ tuổi đung đưa chân, ngân nga một khúc đồng dao trong miệng, dáng vẻ thơ ngây trông chẳng khác gì một đứa trẻ con bình thường. Tuy nhiên, nếu đặt cái dáng vẻ tưởng chừng như bình thường này ở trên tấm bia mộ của người đã khuất, trái lại, trông rất rợn người.

Bình luận đoạn
Akemi phiên bản nhỏ tuổi đung đưa chân, ngân nga một khúc đồng dao trong miệng, dáng vẻ thơ ngây trông chẳng khác gì một đứa trẻ con bình thường. Tuy nhiên, nếu đặt cái dáng vẻ tưởng chừng như bình thường này ở trên tấm bia mộ của người đã khuất, trái lại, trông rất rợn người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dường như tâm trạng của “Akemi” khá tốt, đôi mắt híp lại, khóe môi cong nhẹ dịu dàng, khí tức nguy hiểm thuộc về kẻ săn mồi nay đã được ngụy trang hoàn hảo bằng vỏ bọc vô hại, dễ thương của một con thú cưng nhỏ.

Bình luận đoạn
Dường như tâm trạng của “Akemi” khá tốt, đôi mắt híp lại, khóe môi cong nhẹ dịu dàng, khí tức nguy hiểm thuộc về kẻ săn mồi nay đã được ngụy trang hoàn hảo bằng vỏ bọc vô hại, dễ thương của một con thú cưng nhỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Điều gì đã khiến đứa trẻ này vui đến thế? 

Bình luận đoạn
Điều gì đã khiến đứa trẻ này vui đến thế? 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rất nhanh, tôi đã có câu trả lời.

Bình luận đoạn
Rất nhanh, tôi đã có câu trả lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng bước chân vội vã vang lên từ đằng sau, chưa kịp thấy bóng hình nhưng tôi đã nghe thấy giọng nói bản thân rất chi là quen thuộc: “Anh Akemi!! Em tới rồi nè!”

Bình luận đoạn
Tiếng bước chân vội vã vang lên từ đằng sau, chưa kịp thấy bóng hình nhưng tôi đã nghe thấy giọng nói bản thân rất chi là quen thuộc: “Anh Akemi!! Em tới rồi nè!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Akemi” ngưng hát, đôi mắt màu vàng kim ghim chặt vào hình bóng bé nhỏ của đứa trẻ vừa tới. Cậu ta nhoẻn miệng cười, không giấu được sự vui vẻ nói: “Đến rồi? Hôm nay ngươi lại mang gì đến?”

Bình luận đoạn
“Akemi” ngưng hát, đôi mắt màu vàng kim ghim chặt vào hình bóng bé nhỏ của đứa trẻ vừa tới. Cậu ta nhoẻn miệng cười, không giấu được sự vui vẻ nói: “Đến rồi? Hôm nay ngươi lại mang gì đến?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi” làm bộ thần bí, giấu món đồ ở sau lưng: “Là một món em siêu thích luôn á! Mãi mới có đủ tiền tiêu vặt để mua. Anh đoán thử xem?”

Bình luận đoạn
“Tôi” làm bộ thần bí, giấu món đồ ở sau lưng: “Là một món em siêu thích luôn á! Mãi mới có đủ tiền tiêu vặt để mua. Anh đoán thử xem?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ồ… Là gì thế?”  

Bình luận đoạn
“Ồ… Là gì thế?”  

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cái người mới vừa đề ra trò chơi đoán đồ cũng chẳng buồn để ý xem “Akemi” có thật sự muốn đoán hay không, cậu nhóc đã hào hứng giơ món đồ đó ra: “Tadaaa!”

Bình luận đoạn
Cái người mới vừa đề ra trò chơi đoán đồ cũng chẳng buồn để ý xem “Akemi” có thật sự muốn đoán hay không, cậu nhóc đã hào hứng giơ món đồ đó ra: “Tadaaa!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là một quyển truyện tranh số mới nhất.

Bình luận đoạn
Là một quyển truyện tranh số mới nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh ơi, chúng ta cùng đọc đi!” 

Bình luận đoạn
“Anh ơi, chúng ta cùng đọc đi!” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vào trong rồi đọc” Cậu ta chỉ về phía ngôi đền.

Bình luận đoạn
“Vào trong rồi đọc” Cậu ta chỉ về phía ngôi đền.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hì hì” 

Bình luận đoạn
“Hì hì” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Akemi” nhìn khuôn mặt cười lên có chút ngốc của nhóc Nobu, vươn tay vò tóc cậu bé: “Ngươi cười cái gì?”

Bình luận đoạn
“Akemi” nhìn khuôn mặt cười lên có chút ngốc của nhóc Nobu, vươn tay vò tóc cậu bé: “Ngươi cười cái gì?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi” híp mắt với vẻ mặt hưởng thụ, đáp: “Anh Akemi thay đổi rồi, giờ không có đuổi em đi như lúc trước nữa.” 

Bình luận đoạn
“Tôi” híp mắt với vẻ mặt hưởng thụ, đáp: “Anh Akemi thay đổi rồi, giờ không có đuổi em đi như lúc trước nữa.” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ừ, thay đổi rồi. Nhóc hết lần này đến lần khác đều là ngoại lệ của ta.

Bình luận đoạn
Ừ, thay đổi rồi. Nhóc hết lần này đến lần khác đều là ngoại lệ của ta.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!