Truyện
Trước Sau
Quý Ngài Trong Tranh · Góc Nhỏ Đu OTP (Hồi) · 1/11/2025 1:04:37 PM · 0 0

6: Quá Khứ (1)

Tôi bừng tỉnh. Khung cảnh xung quanh đã thay đổi, là một khu vườn nhỏ vào một buổi trưa hè oi ả, xung quanh được phủ bởi sắc vàng rực rỡ của những đóa hướng dương đang ngửa đầu lên nhìn về hướng Mặt Trời chói lọi trên cao, tiếng ve không biết từ đâu ra kêu vang khắp nơi báo hiệu mùa hè đã đến. Tôi nhận ra nơi này. Đây là vườn nhà của ông bà tôi. Thuở còn nhỏ, bà vẫn còn chưa già yếu như bây giờ, lúc đó, nhờ sự ân cần và đôi bàn tay khéo léo ấy, bà đã tạo nên một khu vườn rực rỡ sắc màu mang theo mùi hương thơm ngát của hoa cỏ. Lần nào có dịp rảnh, tôi cũng đều hòa mình vào không khí nơi đây, chơi đến quên trời quên đất.

Bình luận đoạn
Tôi bừng tỉnh. Khung cảnh xung quanh đã thay đổi, là một khu vườn nhỏ vào một buổi trưa hè oi ả, xung quanh được phủ bởi sắc vàng rực rỡ của những đóa hướng dương đang ngửa đầu lên nhìn về hướng Mặt Trời chói lọi trên cao, tiếng ve không biết từ đâu ra kêu vang khắp nơi báo hiệu mùa hè đã đến. Tôi nhận ra nơi này. Đây là vườn nhà của ông bà tôi. Thuở còn nhỏ, bà vẫn còn chưa già yếu như bây giờ, lúc đó, nhờ sự ân cần và đôi bàn tay khéo léo ấy, bà đã tạo nên một khu vườn rực rỡ sắc màu mang theo mùi hương thơm ngát của hoa cỏ. Lần nào có dịp rảnh, tôi cũng đều hòa mình vào không khí nơi đây, chơi đến quên trời quên đất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngạc nhiên khi trông thấy “tôi” lúc nhỏ, đang ngồi ngay hiên nhà, vừa đung đưa chân vừa giải quyết que kem mát lạnh trên tay. Tôi không nhớ rõ bản thân lúc này mấy tuổi, cũng chẳng nhớ rõ đã từng có cảnh tượng này trong quá khứ hay chưa? Bởi ký ức lúc nhỏ hầu như đã bị tôi quên hết. Tôi chợt khựng người, kỳ lạ thật, tại sao đến bây giờ tôi mới phát giác ra được điều này?

Bình luận đoạn
Tôi ngạc nhiên khi trông thấy “tôi” lúc nhỏ, đang ngồi ngay hiên nhà, vừa đung đưa chân vừa giải quyết que kem mát lạnh trên tay. Tôi không nhớ rõ bản thân lúc này mấy tuổi, cũng chẳng nhớ rõ đã từng có cảnh tượng này trong quá khứ hay chưa? Bởi ký ức lúc nhỏ hầu như đã bị tôi quên hết. Tôi chợt khựng người, kỳ lạ thật, tại sao đến bây giờ tôi mới phát giác ra được điều này?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuộc đời tôi dường như chỉ thực sự bắt đầu lúc tôi vừa lên chín, những gì xưa cũ hơn như bị một thế lực nào đó xóa sạch đi sự tồn tại của nó, đánh lừa chủ nhân sỡ hữu mớ ký ức này cảm thấy mọi chuyện rất đỗi bình thường khi bắt đầu nhận thức về thế giới xung quanh ở độ tuổi chậm trễ như vậy.

Bình luận đoạn
Cuộc đời tôi dường như chỉ thực sự bắt đầu lúc tôi vừa lên chín, những gì xưa cũ hơn như bị một thế lực nào đó xóa sạch đi sự tồn tại của nó, đánh lừa chủ nhân sỡ hữu mớ ký ức này cảm thấy mọi chuyện rất đỗi bình thường khi bắt đầu nhận thức về thế giới xung quanh ở độ tuổi chậm trễ như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy đống ký ức trước đó của tôi đã đi về đâu? Tôi nhìn về “tôi”, e rằng trong lòng đã có câu trả lời.

Bình luận đoạn
Vậy đống ký ức trước đó của tôi đã đi về đâu? Tôi nhìn về “tôi”, e rằng trong lòng đã có câu trả lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi thấy “tôi” chợt ngồi thẳng lưng, đầu ngẩng lên cao hết cỡ, nhìn về một nơi. Tôi cũng dõi mắt theo, ở dãy hàng rào đã tróc sơn, cao cỡ tầm trên 2m, tôi trông thấy một chiếc nón rộng vành màu trắng đang di chuyển dọc theo hàng rào.

Bình luận đoạn
Tôi thấy “tôi” chợt ngồi thẳng lưng, đầu ngẩng lên cao hết cỡ, nhìn về một nơi. Tôi cũng dõi mắt theo, ở dãy hàng rào đã tróc sơn, cao cỡ tầm trên 2m, tôi trông thấy một chiếc nón rộng vành màu trắng đang di chuyển dọc theo hàng rào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Âm thanh “Po po po” vang lên, cắt ngang tiếng ve kêu inh ỏi.

Bình luận đoạn
Âm thanh “Po po po” vang lên, cắt ngang tiếng ve kêu inh ỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sao tôi có thể không nhận ra thứ âm thanh này cơ chứ?! Là của người phụ nữ cao lớn kia! Tôi chăm chăm nhìn chiếc nón, kiểu dáng quả thật giống y hệt với của cô ta!

Bình luận đoạn
Sao tôi có thể không nhận ra thứ âm thanh này cơ chứ?! Là của người phụ nữ cao lớn kia! Tôi chăm chăm nhìn chiếc nón, kiểu dáng quả thật giống y hệt với của cô ta!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chiếc nón rộng vành trắng chợt dừng lại ngay trước mắt “tôi”, “tôi” nào có biết đằng sau hàng rào kia, có một sinh vật nguy hiểm đang lăm le muốn mưu hại mình. 

Bình luận đoạn
Chiếc nón rộng vành trắng chợt dừng lại ngay trước mắt “tôi”, “tôi” nào có biết đằng sau hàng rào kia, có một sinh vật nguy hiểm đang lăm le muốn mưu hại mình. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quả đúng như tôi nghĩ, một thứ gì đó đen tuyền khẽ lấp ló, sau đó là một khuôn mặt trắng bệch đang nhoẻn miệng cười xuất hiện trong tầm mắt “tôi”. Tiếng cười cao vút của người phụ nữ như một cơn gió lạnh thổi dọc sống lưng, dù đang trưa hè, nhưng cả người tôi cảm thấy lạnh cóng đến lạ.

Bình luận đoạn
Quả đúng như tôi nghĩ, một thứ gì đó đen tuyền khẽ lấp ló, sau đó là một khuôn mặt trắng bệch đang nhoẻn miệng cười xuất hiện trong tầm mắt “tôi”. Tiếng cười cao vút của người phụ nữ như một cơn gió lạnh thổi dọc sống lưng, dù đang trưa hè, nhưng cả người tôi cảm thấy lạnh cóng đến lạ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nhìn “tôi”, cũng đã dự đoán trong lòng rằng sẽ trông thấy dáng vẻ mất mặt của bản thân… nhưng không, nó hoàn toàn trái ngược với những gì tôi nghĩ. 

Bình luận đoạn
Tôi nhìn “tôi”, cũng đã dự đoán trong lòng rằng sẽ trông thấy dáng vẻ mất mặt của bản thân… nhưng không, nó hoàn toàn trái ngược với những gì tôi nghĩ. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu là người bình thường, khi gặp những tình huống rùng rợn như thế này, cảm xúc sợ hãi hoặc thậm chí là nghi ngờ là những cảm xúc vốn nên hiện hữu trên khuôn mặt mỗi người. Thế mà một “tôi” chưa rõ năm bao nhiêu tuổi, trên khuôn mặt non nớt ấy lại ánh lên một tia phấn khích tột độ, tựa như đang trông thấy một điều gì đó rất thú vị.

Bình luận đoạn
Nếu là người bình thường, khi gặp những tình huống rùng rợn như thế này, cảm xúc sợ hãi hoặc thậm chí là nghi ngờ là những cảm xúc vốn nên hiện hữu trên khuôn mặt mỗi người. Thế mà một “tôi” chưa rõ năm bao nhiêu tuổi, trên khuôn mặt non nớt ấy lại ánh lên một tia phấn khích tột độ, tựa như đang trông thấy một điều gì đó rất thú vị.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây là tôi sao? Là tôi của những năm tháng trước chín tuổi… hay là một kẻ nào khác đang mạo danh nhằm đánh lừa tôi? 

Bình luận đoạn
Đây là tôi sao? Là tôi của những năm tháng trước chín tuổi… hay là một kẻ nào khác đang mạo danh nhằm đánh lừa tôi? 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu như là vế đầu, “tôi” này quá khác xa với tôi. Suốt cả những năm tháng tuổi thơ trong ký ức, tôi là một đừa ù lì, ít nói, hầu như chẳng có một thú vui gì đặc biệt, hoàn toàn trái ngược với một bản thân đang đứng trước mặt đây. Nếu như là vế sau… đồ giả suy cho cùng cũng là đồ giả, ắt hẳn sẽ để lộ sơ hở.

Bình luận đoạn
Nếu như là vế đầu, “tôi” này quá khác xa với tôi. Suốt cả những năm tháng tuổi thơ trong ký ức, tôi là một đừa ù lì, ít nói, hầu như chẳng có một thú vui gì đặc biệt, hoàn toàn trái ngược với một bản thân đang đứng trước mặt đây. Nếu như là vế sau… đồ giả suy cho cùng cũng là đồ giả, ắt hẳn sẽ để lộ sơ hở.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Xin chào chị nha. Wowww! Chị cao thật đó!” 

Bình luận đoạn
“Xin chào chị nha. Wowww! Chị cao thật đó!” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi” quên cả việc mang dép, hào hứng chạy đến hàng rào như muốn làm quen với chị gái cao kều kia. 

Bình luận đoạn
“Tôi” quên cả việc mang dép, hào hứng chạy đến hàng rào như muốn làm quen với chị gái cao kều kia. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hachishakusama phấn khích muốn tóm lấy con mồi ngu ngốc, nhưng đột nhiên, một luồng khí đen siết chặt lấy ả, ả ta đau đớn hét lên rồi biến mất, trong khi đó, “tôi” vừa trông thấy luồng khí ấy, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.

Bình luận đoạn
Hachishakusama phấn khích muốn tóm lấy con mồi ngu ngốc, nhưng đột nhiên, một luồng khí đen siết chặt lấy ả, ả ta đau đớn hét lên rồi biến mất, trong khi đó, “tôi” vừa trông thấy luồng khí ấy, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đằng sau “tôi”, không biết từ lúc nào, một bé trai đứng sờ sờ ngay đó không một tiếng động. Cậu bé có làn da tái nhợt, mái tóc đen nhánh, trên người mặc bộ kimono đen tuyền càng làm thêm nổi bật dáng vẻ ốm yếu.

Bình luận đoạn
Đằng sau “tôi”, không biết từ lúc nào, một bé trai đứng sờ sờ ngay đó không một tiếng động. Cậu bé có làn da tái nhợt, mái tóc đen nhánh, trên người mặc bộ kimono đen tuyền càng làm thêm nổi bật dáng vẻ ốm yếu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bóng hình này, góc mặt này… Đây chính là đứa trẻ bí ẩn vừa mới thoáng qua trong đầu tôi! 

Bình luận đoạn
Bóng hình này, góc mặt này… Đây chính là đứa trẻ bí ẩn vừa mới thoáng qua trong đầu tôi! 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây là một cơ hội để tôi nhìn rõ khuôn mặt ấy! Dù gì bọn chúng cũng chẳng hay biết đến sự tồn tại của tôi nên chẳng một chút e dè, tôi đứng ngay bên cạnh “tôi”, đối diện với khuôn mặt của đứa trẻ kia.

Bình luận đoạn
Đây là một cơ hội để tôi nhìn rõ khuôn mặt ấy! Dù gì bọn chúng cũng chẳng hay biết đến sự tồn tại của tôi nên chẳng một chút e dè, tôi đứng ngay bên cạnh “tôi”, đối diện với khuôn mặt của đứa trẻ kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần này, không còn sương mù che phủ nữa.

Bình luận đoạn
Lần này, không còn sương mù che phủ nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi mắt màu vàng kim đầy sự cuồng dã đang ghim chặt trên khuôn mặt “tôi”, chiếc mũi cao thẳng cùng với một nụ cười nhẹ trên môi, một cảm giác không thể nào quen thuộc hơn được nữa.

Bình luận đoạn
Đôi mắt màu vàng kim đầy sự cuồng dã đang ghim chặt trên khuôn mặt “tôi”, chiếc mũi cao thẳng cùng với một nụ cười nhẹ trên môi, một cảm giác không thể nào quen thuộc hơn được nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khuôn mặt đứa trẻ dần hòa lẫn với khuôn mặt của người đàn ông trong tranh…

Bình luận đoạn
Khuôn mặt đứa trẻ dần hòa lẫn với khuôn mặt của người đàn ông trong tranh…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi khẽ mấp máy môi, một cái tên phát ra từ miệng: “Ake…mi”

Bình luận đoạn
Tôi khẽ mấp máy môi, một cái tên phát ra từ miệng: “Ake…mi”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Akemi!!!” Giọng nói non nớt của đứa trẻ vang lên đồng thời với tôi.

Bình luận đoạn
“Akemi!!!” Giọng nói non nớt của đứa trẻ vang lên đồng thời với tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lần nữa, cơn đau đầu lại ập đến…

Bình luận đoạn
Một lần nữa, cơn đau đầu lại ập đến…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khung cảnh lại thay đổi. 

Bình luận đoạn
Khung cảnh lại thay đổi. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây là căn phòng tại nhà ông bà tôi từng ở lúc nhỏ. Phòng được bài trí đơn giản, chỉ có mỗi một chiếc giường, tủ đồ nhỏ và một chiếc bàn học nguệch ngoạc những hình vẽ lộn xộn. Bàn học được đặt ngay gần cửa sổ, chỉ cần ngước lên là có thể thấy rõ khung cảnh núi trời bên ngoài.  

Bình luận đoạn
Đây là căn phòng tại nhà ông bà tôi từng ở lúc nhỏ. Phòng được bài trí đơn giản, chỉ có mỗi một chiếc giường, tủ đồ nhỏ và một chiếc bàn học nguệch ngoạc những hình vẽ lộn xộn. Bàn học được đặt ngay gần cửa sổ, chỉ cần ngước lên là có thể thấy rõ khung cảnh núi trời bên ngoài.  

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trời đã về đêm, trong phòng không một ánh đèn. 

Bình luận đoạn
Trời đã về đêm, trong phòng không một ánh đèn. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi quan sát khắp phòng, trông thấy tấm màn cửa sổ đung đưa theo gió, khẽ nhíu mày. Cái cửa sổ quanh năm suốt tháng chẳng ai thèm mở thì lấy đâu ra miếng gió lọt vào, nhưng để cho chắc, tôi tiến tới gần cửa sổ, thử vươn tay chạm vào tấm màn.

Bình luận đoạn
Tôi quan sát khắp phòng, trông thấy tấm màn cửa sổ đung đưa theo gió, khẽ nhíu mày. Cái cửa sổ quanh năm suốt tháng chẳng ai thèm mở thì lấy đâu ra miếng gió lọt vào, nhưng để cho chắc, tôi tiến tới gần cửa sổ, thử vươn tay chạm vào tấm màn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngay khi cảm nhận được sự mềm mại của vải vóc, tay tôi luồn vào trong, và không ngoài dự đoán, tôi chạm vào mặt kính thủy tinh lạnh lẽo. Cửa sổ không mở.

Bình luận đoạn
Ngay khi cảm nhận được sự mềm mại của vải vóc, tay tôi luồn vào trong, và không ngoài dự đoán, tôi chạm vào mặt kính thủy tinh lạnh lẽo. Cửa sổ không mở.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bên tai chợt vang lên tiếng thở nhẹ, dường như nó phát ra từ phía góc phòng. Tôi nheo mắt nhìn, ở trong góc, một bóng hình nhỏ bé đang ngồi ôm đầu gối, cả người không ngừng run rẩy, cảnh giác ngó dọc xung quanh. Dù không thấy rõ, nhưng tôi biết đó là “tôi”.

Bình luận đoạn
Bên tai chợt vang lên tiếng thở nhẹ, dường như nó phát ra từ phía góc phòng. Tôi nheo mắt nhìn, ở trong góc, một bóng hình nhỏ bé đang ngồi ôm đầu gối, cả người không ngừng run rẩy, cảnh giác ngó dọc xung quanh. Dù không thấy rõ, nhưng tôi biết đó là “tôi”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một “tôi” sợ hãi, hoàn toàn khác với một “tôi” ở khung cảnh đầu tiên. Chuyện gì đã xảy ra? Có chuyện gì còn kinh khủng và đáng sợ hơn việc gặp phải ma quỷ ư?

Bình luận đoạn
Một “tôi” sợ hãi, hoàn toàn khác với một “tôi” ở khung cảnh đầu tiên. Chuyện gì đã xảy ra? Có chuyện gì còn kinh khủng và đáng sợ hơn việc gặp phải ma quỷ ư?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cộc… Cộc… Cộc

Bình luận đoạn
Cộc… Cộc… Cộc

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không phải từ cửa… Mà là từ cửa sổ.

Bình luận đoạn
Không phải từ cửa… Mà là từ cửa sổ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng thở trong phòng bỗng chốc trở nên nặng nề, “tôi” bịt kín miệng, hoảng sợ nhìn về phía cửa sổ.

Bình luận đoạn
Tiếng thở trong phòng bỗng chốc trở nên nặng nề, “tôi” bịt kín miệng, hoảng sợ nhìn về phía cửa sổ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bóng đen to lớn của thứ bên ngoài hằn lên tấm màn mỏng manh. Nó dùng bàn tay gầy tong teo ấy gõ lên cửa sổ một lần nữa. 

Bình luận đoạn
Bóng đen to lớn của thứ bên ngoài hằn lên tấm màn mỏng manh. Nó dùng bàn tay gầy tong teo ấy gõ lên cửa sổ một lần nữa. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc dù ở khung cảnh trước, không ai biết đến sự tồn tại của tôi, đến cả bây giờ đây, “tôi” cũng vậy, nhưng điều đó chưa đủ để kết luận rằng thứ bên ngoài không nhìn thấy tôi. Không nên mạo hiểm vào lúc này.

Bình luận đoạn
Mặc dù ở khung cảnh trước, không ai biết đến sự tồn tại của tôi, đến cả bây giờ đây, “tôi” cũng vậy, nhưng điều đó chưa đủ để kết luận rằng thứ bên ngoài không nhìn thấy tôi. Không nên mạo hiểm vào lúc này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi học theo “tôi”, im lặng tìm một góc ngồi, quan sát thứ ở bên ngoài ô cửa sổ. Cứ thế, tiếng gõ cửa sổ vang lên không dứt suốt gần nửa tiếng đồng hồ.

Bình luận đoạn
Tôi học theo “tôi”, im lặng tìm một góc ngồi, quan sát thứ ở bên ngoài ô cửa sổ. Cứ thế, tiếng gõ cửa sổ vang lên không dứt suốt gần nửa tiếng đồng hồ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó rời đi. Không còn bóng đen nào hằn trên tấm màn. Tuy nhiên, điều này càng làm tôi thêm cảnh giác, thứ bên ngoài có thật sự đã bỏ cuộc? Theo như những bộ phim kinh dị tôi từng coi trong lúc giết thời gian, chẳng có trường hợp nào dễ dàng buông tha con mồi như vậy…

Bình luận đoạn
Nó rời đi. Không còn bóng đen nào hằn trên tấm màn. Tuy nhiên, điều này càng làm tôi thêm cảnh giác, thứ bên ngoài có thật sự đã bỏ cuộc? Theo như những bộ phim kinh dị tôi từng coi trong lúc giết thời gian, chẳng có trường hợp nào dễ dàng buông tha con mồi như vậy…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi không vội đứng dậy, nhưng “tôi” thì không. Suy cho cùng cũng chỉ là một đứa trẻ, rất dễ bị lừa. “Tôi” rón rén ngồi dậy, khom người đi đến bên cửa sổ, cẩn thận núp sang một bên. Sau một hồi đắn đo, “tôi” vươn bàn tay nhỏ bé nắm lấy một góc tấm màn, kéo ra một khe hở nhỏ để nhìn ra bên ngoài.

Bình luận đoạn
Tôi không vội đứng dậy, nhưng “tôi” thì không. Suy cho cùng cũng chỉ là một đứa trẻ, rất dễ bị lừa. “Tôi” rón rén ngồi dậy, khom người đi đến bên cửa sổ, cẩn thận núp sang một bên. Sau một hồi đắn đo, “tôi” vươn bàn tay nhỏ bé nắm lấy một góc tấm màn, kéo ra một khe hở nhỏ để nhìn ra bên ngoài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Aa!” 

Bình luận đoạn
“Aa!” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi” không kìm được tiếng hét, ngã ngồi xuống sàn, run rẩy bịt kín miệng ngăn không cho tiếng hét thoát ra nữa. Nhưng đã quá muộn. Ngay từ khoảnh khắc vén bức màn ấy lên, thứ bên ngoài đã nhìn thấy. 

Bình luận đoạn
“Tôi” không kìm được tiếng hét, ngã ngồi xuống sàn, run rẩy bịt kín miệng ngăn không cho tiếng hét thoát ra nữa. Nhưng đã quá muộn. Ngay từ khoảnh khắc vén bức màn ấy lên, thứ bên ngoài đã nhìn thấy. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thấy rồi nha… Thấy rồi nha…” Một đống thịt nhầy nhụa từ từ xuất hiện bên dưới cửa sổ, như một cục đất sét bị ai đó vo nặn, đống thịt ấy dần được đắp nặn trở thành bóng đen to lớn mà tôi vừa nhìn thấy ban nãy. Nó cười khanh khách như một đứa trẻ, phấn khích nói.

Bình luận đoạn
“Thấy rồi nha… Thấy rồi nha…” Một đống thịt nhầy nhụa từ từ xuất hiện bên dưới cửa sổ, như một cục đất sét bị ai đó vo nặn, đống thịt ấy dần được đắp nặn trở thành bóng đen to lớn mà tôi vừa nhìn thấy ban nãy. Nó cười khanh khách như một đứa trẻ, phấn khích nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Két!

Bình luận đoạn
Két!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cửa sổ lâu ngày không mở phát ra âm thanh chói tai hòa cùng với tiếng cười không dứt bên ngoài càng trở nên rùng rợn đến sợ.

Bình luận đoạn
Cửa sổ lâu ngày không mở phát ra âm thanh chói tai hòa cùng với tiếng cười không dứt bên ngoài càng trở nên rùng rợn đến sợ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vào nhé! Vào nhé!” 

Bình luận đoạn
“Vào nhé! Vào nhé!” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói rồi, nó vươn bàn tay dài thòng vào trong phòng. Tấm màn mỏng manh bị nhấc lên, một cánh tay đen xì, nhớp nháp mang theo mùi hương hôi thối xuất hiện trong tầm mắt.

Bình luận đoạn
Nói rồi, nó vươn bàn tay dài thòng vào trong phòng. Tấm màn mỏng manh bị nhấc lên, một cánh tay đen xì, nhớp nháp mang theo mùi hương hôi thối xuất hiện trong tầm mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nhìn “tôi” vì quá sợ hãi mà chết lặng ngồi đó, nôn nóng muốn kéo bản thân đi, nhưng khi tay vừa đụng vào cánh tay “tôi”, thứ tôi chộp được là một khoảng không vô định…

Bình luận đoạn
Tôi nhìn “tôi” vì quá sợ hãi mà chết lặng ngồi đó, nôn nóng muốn kéo bản thân đi, nhưng khi tay vừa đụng vào cánh tay “tôi”, thứ tôi chộp được là một khoảng không vô định…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi không thể chạm vào “tôi”!

Bình luận đoạn
Tôi không thể chạm vào “tôi”!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cắn răng nhìn thứ đó ung dung bước vào. Ngay khi nhìn thấy khuôn mặt nó, tôi đã hiểu tại sao “tôi” lại sợ hãi đến như vậy.

Bình luận đoạn
Tôi cắn răng nhìn thứ đó ung dung bước vào. Ngay khi nhìn thấy khuôn mặt nó, tôi đã hiểu tại sao “tôi” lại sợ hãi đến như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một, hai, ba, và vô số ngũ quan khác nhau như được một người thợ may vụng về chắp vá lại, miễn cưỡng tạo hình thành một cái đầu. Tất cả những đôi mắt ấy đều tham lam đổ dồn về phía “tôi”, miệng không ngừng đồng thanh cười: “Thấy rồi! Thấy rồi!” 

Bình luận đoạn
Một, hai, ba, và vô số ngũ quan khác nhau như được một người thợ may vụng về chắp vá lại, miễn cưỡng tạo hình thành một cái đầu. Tất cả những đôi mắt ấy đều tham lam đổ dồn về phía “tôi”, miệng không ngừng đồng thanh cười: “Thấy rồi! Thấy rồi!” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cánh tay tựa như con trăn bất thình lình lao tới “tôi”, “tôi” hét toáng lên, ngã nhào xuống sàn, nức nở nằm bò về phía cửa phòng, cố sức chạy trốn khỏi thứ đáng sợ đằng sau.

Bình luận đoạn
Cánh tay tựa như con trăn bất thình lình lao tới “tôi”, “tôi” hét toáng lên, ngã nhào xuống sàn, nức nở nằm bò về phía cửa phòng, cố sức chạy trốn khỏi thứ đáng sợ đằng sau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Aaa!!” 

Bình luận đoạn
“Aaa!!” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mắt cá chân “tôi” bị cánh tay nó tóm được, thô bạo kéo lê thân thể trên nền nhà, sau đó nhấc bổng lên, kề sát khuôn mặt tái nhợt ấy tới gần cái miệng to lớn ở giữa của nó.

Bình luận đoạn
Mắt cá chân “tôi” bị cánh tay nó tóm được, thô bạo kéo lê thân thể trên nền nhà, sau đó nhấc bổng lên, kề sát khuôn mặt tái nhợt ấy tới gần cái miệng to lớn ở giữa của nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mùi hôi thối cùng máu tươi tràn ra khỏi cái miệng như hồ máu ấy, “tôi” giãy giụa, nước mắt rơi lộp bộp.

Bình luận đoạn
Mùi hôi thối cùng máu tươi tràn ra khỏi cái miệng như hồ máu ấy, “tôi” giãy giụa, nước mắt rơi lộp bộp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không được!” Ngay khi thấy cái miệng ấy hé ra như muốn cắn đứt đầu “tôi”, tôi hét lên, cuống quýt ném phăng cái ghế gỗ vào người nó.

Bình luận đoạn
“Không được!” Ngay khi thấy cái miệng ấy hé ra như muốn cắn đứt đầu “tôi”, tôi hét lên, cuống quýt ném phăng cái ghế gỗ vào người nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng… ghế gỗ tựa như tôi, cũng xuyên qua người con quái vật ghê tởm đó rồi xuất hiện ở lại vị trí cũ vốn có của nó…

Bình luận đoạn
Nhưng… ghế gỗ tựa như tôi, cũng xuyên qua người con quái vật ghê tởm đó rồi xuất hiện ở lại vị trí cũ vốn có của nó…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Quá khứ đã xảy ra. Em không thể thay đổi nó.”

Bình luận đoạn
“Quá khứ đã xảy ra. Em không thể thay đổi nó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngẩng đầu. Trước mặt tôi là người đàn ông trong tranh.

Bình luận đoạn
Tôi ngẩng đầu. Trước mặt tôi là người đàn ông trong tranh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!