4
Trước mắt Thảo Anh là Trí, trong bộ dáng gọn gàng, sạch sẽ hơn hẳn hai ngày trước. Cô ngẩn ngơ trước vẻ ngoài của anh, không thể ngờ rằng người đàn ông trung niên cao chưa tới mét bảy, có phần mập mạp lại có lúc phát sáng như hiện tại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trí cũng bối rối khi thấy cái nhìn của Thảo Anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chẳng lẽ mình lạ lắm sao?”, Trí ngầm thắc mắc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là anh đã cắt tóc, cạo râu và mặc đồ mới. Hay bộ đồ có vấn đề? Mà sao mấy anh em đồng nghiệp bảo rằng đồ big size vừa gọn lại vừa đẹp? Chắc là gu thẩm mỹ của đàn ông khác với phụ nữ nên Thảo Anh mới nhìn anh như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giả vờ tìm món ăn đêm, Trí đứng mãi tại quầy mì gói, trong khi Thảo Anh vẫn ngẩn ngơ. Minh thấy cô như vậy thì vội chạy ra châm chọc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Em đã nói chị thích ăn mặn mà chị cứ chối thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này, Thảo Anh mới hoàn hồn, nhéo tay Minh:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Sao mày cứ thích chọc tức tao vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh vùng vằng, vội giãy tay ra khỏi Thảo Anh:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Sao chị cứ nhìn ông chú kia mãi thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thảo Anh thật thà đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tao làm việc ở đây một tuần rồi, tao để ý ông chú này ngày nào cũng tới ăn đêm. Nhưng không ngờ hôm nay lại thấy ông ấy ăn mặc tươm tất như trai đôi mươi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh khoanh tay, lén nhìn Trí, thì thầm với Thảo Anh:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Hay người ta cố tình mặc đẹp để gây ấn tượng với chị?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thảo Anh nhìn Minh, cảm thấy bất lực. Thực sự chẳng hiểu đầu óc thằng bé nghĩ gì nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trí đứng ở quầy mì gói, lòng chộn rộn khi nghe loáng thoáng cuộc đối thoại giữa Thảo Anh và Minh. Thực ra, anh không có ý định gây ấn tượng với ai, chỉ muốn chăm chút cho bản thân hơn, nhất là khi sắp bước sang tuổi bốn mươi - một phiên bản tốt hơn sau khi bị người yêu bỏ rơi. Có thể Linh thấy anh tốt hơn sẽ quay về. Nhưng không ngờ lại thành đề tài trêu chọc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hay người ta cố tình mặc đẹp để gây ấn tượng với chị?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Câu nói của Minh văng vẳng trong đầu Trí. Anh tự cười mình, “Mới có chút thay đổi mà đã khiến mọi người chú ý”.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thảo Anh lau dọn mặt bàn ăn xong thì trở về vị trí thu ngân. Ngay khi cô vừa về vị trí của mình, khách kéo vào nườm nượp. Hôm nay đông hơn mọi khi, cả cô và Minh phải thay phiên tính tiền hàng cho khách liên tục. Cũng may có thằng Minh làm chung. Thằng bé này lâu lâu cũng được việc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy Trí đứng tần ngần ở quầy mì gói chừng hai chục phút, Thảo Anh cảm thấy lạ. Cô ngắm nhìn anh kỹ hơn. Thực ra, anh cũng không mập ú đến mức khó coi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trí mặc chiếc quần short dài qua đầu gối bằng chất liệu jean, tạo cảm giác "hack dáng" tốt. Áo phông vừa đủ rộng, dài ngang mông. Điểm nổi bật là đôi giày sneaker năng động, hiện đại, tất cả đều mang sắc trắng, tươi sáng. Có lẽ vì hôm nay xuất hiện gọn gàng nên nhìn anh vui vẻ, tự tin hơn hẳn. Mà kể ra cuối năm lạnh rúm người, Trí mặc như này vẫn chịu được, tài ghê!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chà, nhìn đôi giày thì có vẻ Trí cũng chẳng nghèo nàn gì. Thảo Anh bất chợt tiếc ly mì cũ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trí đứng lựa mãi, cuối cùng chọn đúng ly mì giống với ly mì Thảo Anh tặng. Cô nhanh tay quét mã sản phẩm để tính tiền cho anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trí hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Mì hôm nay hết cận date rồi chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Câu hỏi làm Thảo Anh từ thiện cảm trở nên ác cảm. Ông chú này đang ám chỉ gì vậy? Có phải cho rằng cửa hàng chỉ bán hàng cận date hay không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫu trong lòng ấm ức, nhưng với vai trò là cô nhân viên yêu tiền lương hơn yêu tính mạng, Thảo Anh vẫn nhoẻn miệng cười, khẽ đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Dạ, tất cả sản phẩm bên cháu đều được đảm bảo về thời hạn sử dụng ạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trí rút tiền lẻ trong túi quần đưa cho Thảo Anh, lại hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thế còn ly mì nào gần hết date không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thảo Anh sững sờ. Ông chú này đang kiếm chuyện với cô à?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô vuốt phẳng những tờ tiền lẻ, nhẩm đếm rồi đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Dạ, không có mì nào gần hết date đâu ạ. Tiền của chú đủ rồi, cháu gửi chú mì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, cô đưa ly mì cho Trí, lòng vẫn hậm hực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những vị khách vẫn xếp hàng chờ thanh toán. Một hồi lâu sau, cửa hàng mới vãn người. Minh ghé tai Thảo Anh thì thầm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tại chị mà bây giờ khách hàng nghĩ cửa hàng mình chỉ bán hàng cận date. Anh quản lý mà biết, chị sẽ ăn mấy cái biên bản đấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe tới từ “biên bản”, mặt Thảo Anh tối sầm. Ăn biên bản nghĩa là bị quản lý chú ý, mà quản lý chú ý thì kiểu gì cũng bị xét nét gắt gao hơn… Khả năng cô mất việc lần nữa cũng rất cao!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy Thảo Anh không trả lời mà chỉ đứng đực ra với gương mặt như đứa trẻ mất kẹo, Minh chợt nhận ra bà chị này cũng đáng yêu phết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giữa lúc vui vẻ, Minh lại nhớ đến Quang, lòng thằng bé dấy lên cảm giác tội lỗi. Người ngoại tình là Quang, nhưng sao nó lại cảm thấy như mình mới là kẻ phản bội Thảo Anh?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù mới quen nhau, Minh vẫn thương cảm cho Thảo Anh vô cùng. Dù sao, nó là một thằng con trai được giáo dục đàng hoàng, làm sao chấp nhận được việc bắt cá hai tay như ai kia? Có điều… Nó có nên nói ra hay không, hay để Thảo Anh tiếp tục hưởng thụ tháng ngày hạnh phúc ảo?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh nhớ lại đêm hôm ấy, Chi cứ làu bàu việc nó không chịu cho Thảo Anh biết Quang ngoại tình. Khổ lắm cơ… Không phải vì nó bảo vệ Quang, mà vì nó không biết Thảo Anh sẽ ra sao khi biết chuyện. Nghĩ thử xem, người đầu tiên biết người yêu mình ngoại tình lại là đồng nghiệp của mình thì nỗi đau sẽ lớn tới mức nào? Thà để Thảo Anh tự phát hiện ra vẫn tốt hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
***
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thảo Anh đứng đợi Quang bên ngoài cửa hàng tiện lợi. Hôm nay, anh đến muộn một cách lạ thường. Thường thì khi tan làm, cô đã thấy bóng dáng quen thuộc của anh. Nhắn tin không hồi âm, điện thoại không nghe. Liệu anh có ổn không, hay đã xảy ra chuyện gì không may? Càng nghĩ, lòng cô càng thêm lo lắng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thằng Minh ra ca sau cô năm phút. Thấy Thảo Anh đứng lặng lẽ, nó hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Sao chị còn chưa về?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Người yêu tao chưa đến. Tao định tự về, nhưng sợ anh ấy đang trên đường qua, nên đứng đợi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thôi, chờ gì nữa. Đây, em đèo chị về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh nói rồi nhanh tay nhét chiếc mũ bảo hiểm vào tay Thảo Anh. Cô nhìn chiếc mũ, thở dài. Cuối cùng, cô vẫn phải quá giang xe Minh, dù lòng hồi hộp, hy vọng thấy dáng hình quen thuộc sau lưng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Về đến nhà, Thảo Anh vội đi tắm. Ngày hôm nay người cô nhớp nháp ghê hồn, đấy còn là mùa lạnh đấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa tắm xong, Thảo Anh nhận được cuộc gọi từ Quang. Niềm vui tràn ngập trong lòng, cô cười tít mắt, quên hết mệt mỏi sau một ngày làm việc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh ơi…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng Quang gắt gỏng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Sao em gọi lắm thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ơ… Em lo cho anh…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe giọng Quang có vẻ say, Thảo Anh chưng hửng. Có lẽ nào anh đã quên cô giữa những cuộc vui?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quang hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Em lo cho anh hay là em không thể tự về?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Đâu phải… Nhà em gần cửa hàng mà. Em có thể đi bộ, bắt xe ôm hoặc nhờ đồng nghiệp…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thế cơ à? Bây giờ có việc làm rồi nên có vẻ tự tin hơn hẳn nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng Quang lộ rõ vẻ châm biếm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm giác bất an xâm chiếm Thảo Anh. Nỗi tự ti dâng lên, cô yếu ớt phản bác:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Không phải như anh nghĩ…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quang tiếp tục kiếm chuyện:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Không phải như anh nghĩ thì là thế nào?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Là em lo cho anh. Em sợ anh gặp chuyện không may trên đường đến đón em…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Em trù ẻo anh gặp tai nạn đúng không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến lúc này, Thảo Anh không biết nói gì thêm. Cô thở dài, tắt máy, nước mắt lặng lẽ rơi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình thường, họ không hiếm lần cãi nhau, nhưng chưa bao giờ Quang mỉa mai cô về công việc hay tài chính như lần này. Cô bỗng cảm thấy như Quang đã chán ghét mình. Cũng phải thôi, ai mà yêu thương nổi một cô gái thất nghiệp suốt ba năm, chỉ ở nhà ăn cơm mẹ nấu?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
***
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trí đứng lặng như pho tượng trong bếp, tự hỏi mình nên nấu món gì cho bữa trưa hôm nay. Trong tủ lạnh, chỉ còn cà chua, ít hành lá, mười nghìn thịt băm đã cất từ lâu, hai bìa đậu được cô hàng xóm cho vì ế hàng, cùng ba quả trứng từ hôm người yêu cũ nói lời chia tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuối cùng, Trí quyết định dùng thìa để tách phần lõi đậu ra, rồi cẩn thận bóp nhuyễn cùng thịt băm. Một chút gia vị được thêm vào, trứng được đánh đều rồi trộn chung với hỗn hợp ấy. Mùi thơm nhẹ từ trứng gợi lòng anh nhớ đến bữa cơm gia đình thuở nhỏ, khi mẹ thường đứng bên bếp gas truyền thống, tỉ mỉ chế biến món ăn với tình yêu thương vô bờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi mọi thứ đã xong xuôi, Trí nhẹ nhàng nhồi hỗn hợp thịt đậu vào từng vỏ đậu, cẩn thận từng chút như sợ làm vỡ hình dáng vốn có của nó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trí đặt chảo lên bếp, đổ dầu và kiên nhẫn chờ đợi. Khi dầu bắt đầu sôi lăn tăn, anh thả từng miếng đậu đã nhồi nhân vào, tiếng xèo xèo vang lên, mùi thơm từ chảo rán tỏa ra khắp không gian căn hộ nhỏ. Anh đứng lặng, chăm chú nhìn từng miếng đậu đang dần vàng ruộm, như thể mỗi chiếc đậu đang phản chiếu cuộc đời anh - cũ kỹ, giản đơn, vẫn cố sức giữ lại chút gì đó nguyên vẹn giữa bao biến động.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi miếng đậu cuối cùng chín vàng, Trí gắp chúng ra, đặt lên đĩa. Nhìn thành quả của mình, anh khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy nhanh chóng tắt lịm khi nhớ ra rằng đĩa thức ăn này chỉ dành riêng cho anh, không có ai khác để cùng chia sẻ. Lòng Trí trống rỗng như khoảng trống trong chiếc vỏ đậu trước khi được nhồi nhân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trí nhớ đến vẻ mặt căng thẳng của Linh hôm trước. Tháng này là tháng cuối năm, cô phải tăng ca cả chủ nhật khiến làn da của cô sạm đi khá nhiều dù so với những người cùng tuổi, cô vẫn tươi tắn hơn. Hẳn cô đang chịu áp lực lớn từ công việc. Giá mà lúc này đây, cô có thể cùng anh ăn bữa trưa đơn giản chỉ với một món này, để cô biết rằng anh vẫn yêu và thương cô biết bao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phải… Anh vẫn mong muốn trở thành người đàn ông của đời cô, để có thể cho cô một gia đình nhỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngay lúc đó, mẹ của Trí bước từ ngoài vào, trên tay là cái làn nhựa đầy thực phẩm. Nhìn thấy con trai lớn đứng trước bếp gas, bà không khỏi vui mừng. Bà vừa cười vừa hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Mày biết nấu ăn rồi đấy hả con? Cái Linh đang trong phòng ngủ hả Trí?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể bạn sẽ thích
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị