Truyện
Trước
Nhím Văn Chương · Thích Vị · 7/14/2024 1:37:54 PM · 0 0

3. [NLVH] Phân tích đoạn thơ thứ ba tác phẩm “Vội vàng” (2/3)

Tuy nhiên, cùng chung vấn đề nhưng thiền sư Mãn Giác lại có một quan điểm khác: 

Bình luận đoạn
Tuy nhiên, cùng chung vấn đề nhưng thiền sư Mãn Giác lại có một quan điểm khác: 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,

Bình luận đoạn
“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.”

Bình luận đoạn
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

(Cáo tật thị chúng)

Bình luận đoạn
(Cáo tật thị chúng)

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đối với thiền sư, ông quan niệm rằng dẫu cho xuân tàn, hoa rụng, mọi vẻ đẹp ấy đều phai tàn thì vẫn còn một bông hoa nở trước sân. Đó là sự lạc quan, yêu đời, ông không bao giờ sợ hãi năm tháng bởi ông biết rằng vẻ đẹp ấy sẽ mãi trường tồn trong tâm hồn bất diệt con người. 

Bình luận đoạn
Đối với thiền sư, ông quan niệm rằng dẫu cho xuân tàn, hoa rụng, mọi vẻ đẹp ấy đều phai tàn thì vẫn còn một bông hoa nở trước sân. Đó là sự lạc quan, yêu đời, ông không bao giờ sợ hãi năm tháng bởi ông biết rằng vẻ đẹp ấy sẽ mãi trường tồn trong tâm hồn bất diệt con người. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng Xuân Diệu không như thế. Nhà thơ muốn ôm hết tất cả xuân sắc vào lòng, muốn đóng băng thời gian để giành giật từng sức trẻ.

Bình luận đoạn
Nhưng Xuân Diệu không như thế. Nhà thơ muốn ôm hết tất cả xuân sắc vào lòng, muốn đóng băng thời gian để giành giật từng sức trẻ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật, 

Bình luận đoạn
“Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật, 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không cho dài thời trẻ của nhân gian,” 

Bình luận đoạn
Không cho dài thời trẻ của nhân gian,” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Xuân Diệu oán hận sự hữu hạn của cái đẹp đương thì trước sự vô hạn của thời gian trường tồn. Dòng chảy vô tình của nó đã đem đi thời trẻ của vạn vật trên đời. Khi mà tâm hồn vẫn muốn hòa ca cùng tuổi trẻ nhưng tháng năm ấy cứ vơi dần theo thời gian chật chội. Để rồi nhiệt huyết sôi trào cũng đành bất lực trước quy luật của nhân gian.

Bình luận đoạn
Xuân Diệu oán hận sự hữu hạn của cái đẹp đương thì trước sự vô hạn của thời gian trường tồn. Dòng chảy vô tình của nó đã đem đi thời trẻ của vạn vật trên đời. Khi mà tâm hồn vẫn muốn hòa ca cùng tuổi trẻ nhưng tháng năm ấy cứ vơi dần theo thời gian chật chội. Để rồi nhiệt huyết sôi trào cũng đành bất lực trước quy luật của nhân gian.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn, 

Bình luận đoạn
“Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn, 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại!”

Bình luận đoạn
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng, đông qua xuân đến vốn là quy luật tuần hoàn của bốn mùa trong năm. Mùa xuân vẫn sẽ trở lại vào một thời gian khác. Tuy nhiên, nó vốn không còn là mùa xuân năm cũ. Hoa nở rồi hoa tàn, hoa tàn rồi lại nở. Nhưng, đóa hoa ấy không còn là đóa hoa rực rỡ lúc ban đầu. Mùa xuân cũng thế, tình yêu cũng thế và tuổi trẻ cũng như thế. Và vì thế, tuổi trẻ đang rạo rực trong tâm hồn nhà thơ sẽ chẳng bao giờ “thắm lại” lần hai. Xuân Diệu dùng cụm từ “nói làm chi”, một cụm từ khiến tâm hồn ta thổn thức vì sự mất mát ấy. 

Bình luận đoạn
Nhưng, đông qua xuân đến vốn là quy luật tuần hoàn của bốn mùa trong năm. Mùa xuân vẫn sẽ trở lại vào một thời gian khác. Tuy nhiên, nó vốn không còn là mùa xuân năm cũ. Hoa nở rồi hoa tàn, hoa tàn rồi lại nở. Nhưng, đóa hoa ấy không còn là đóa hoa rực rỡ lúc ban đầu. Mùa xuân cũng thế, tình yêu cũng thế và tuổi trẻ cũng như thế. Và vì thế, tuổi trẻ đang rạo rực trong tâm hồn nhà thơ sẽ chẳng bao giờ “thắm lại” lần hai. Xuân Diệu dùng cụm từ “nói làm chi”, một cụm từ khiến tâm hồn ta thổn thức vì sự mất mát ấy. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi, 

Bình luận đoạn
“Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi, 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;” 

Bình luận đoạn
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như hai câu thơ trên đã đề cập đến, “tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại” vì thế nên “còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi”. Thời gian là vô hạn, nó vẫn tiếp tục trôi qua theo quy luật bất biến vĩnh hằng. Và vì thế, người thi sĩ “bâng khuâng” thương tiếc cho tất cả vẻ đẹp hiện tại.

Bình luận đoạn
Như hai câu thơ trên đã đề cập đến, “tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại” vì thế nên “còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi”. Thời gian là vô hạn, nó vẫn tiếp tục trôi qua theo quy luật bất biến vĩnh hằng. Và vì thế, người thi sĩ “bâng khuâng” thương tiếc cho tất cả vẻ đẹp hiện tại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi, 

Bình luận đoạn
“Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi, 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt...” 

Bình luận đoạn
Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt...” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đứng trước mùa xuân tràn ngập sức sống ấy, Xuân Diệu căng lồng ngực mình ra, hít trọn hơi thở nàng xuân, nếm thử cái mùi đang “rớm vị chia phôi” mà ông hằng tiếc nuối và trân trọng. Trong cùng một câu thơ nhưng Xuân Diệu đã vận dụng cả ba giác quan của mình là khứu giác (mùi), thị giác (rớm) và vị giác (vị chia phôi). Điều đó cho thấy tình yêu dạt dào của nhà thơ đối với thiên nhiên. Ông trân trọng từng khoảnh khắc tươi đẹp ấy, cảm nhận nó bằng cả thân thể mình như muốn hòa nhập bản thân vào đất trời.

Bình luận đoạn
Đứng trước mùa xuân tràn ngập sức sống ấy, Xuân Diệu căng lồng ngực mình ra, hít trọn hơi thở nàng xuân, nếm thử cái mùi đang “rớm vị chia phôi” mà ông hằng tiếc nuối và trân trọng. Trong cùng một câu thơ nhưng Xuân Diệu đã vận dụng cả ba giác quan của mình là khứu giác (mùi), thị giác (rớm) và vị giác (vị chia phôi). Điều đó cho thấy tình yêu dạt dào của nhà thơ đối với thiên nhiên. Ông trân trọng từng khoảnh khắc tươi đẹp ấy, cảm nhận nó bằng cả thân thể mình như muốn hòa nhập bản thân vào đất trời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!