Truyện
Trước
Chuyện Tình Rạp Phim · Cáo Thích Ăn Cá · 3/26/2025 6:18:57 AM · 0 0

18

- Thảo Anh! Thế mày cứ nằm ườn ở nhà thế này mãi à?

Bình luận đoạn
- Thảo Anh! Thế mày cứ nằm ườn ở nhà thế này mãi à?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng bà Bích chát chúa vang lên cùng âm thanh cánh cửa phòng bị đẩy mạnh đến mức bản lề kêu lên một tiếng “két” chói tai. Ánh sáng ban ngày hắt qua khung cửa sổ, xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, chiếu tia nhạt nhòa lên gương mặt đang vùi trong chăn của Thảo Anh.

Bình luận đoạn
Tiếng bà Bích chát chúa vang lên cùng âm thanh cánh cửa phòng bị đẩy mạnh đến mức bản lề kêu lên một tiếng “két” chói tai. Ánh sáng ban ngày hắt qua khung cửa sổ, xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, chiếu tia nhạt nhòa lên gương mặt đang vùi trong chăn của Thảo Anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô giật bắn mình, theo quán tính kéo chăn trùm kín từ đầu tới chân, mắt vẫn nhắm nghiền, miệng lầm bầm trong mơ màng:

Bình luận đoạn
Cô giật bắn mình, theo quán tính kéo chăn trùm kín từ đầu tới chân, mắt vẫn nhắm nghiền, miệng lầm bầm trong mơ màng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mẹ vô duyên vừa thôi... Vào phòng con phải gõ cửa trước chứ…

Bình luận đoạn
- Mẹ vô duyên vừa thôi... Vào phòng con phải gõ cửa trước chứ…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ai phải gõ cửa? Nhà tao mà tao còn phải gõ cửa mày à?  

Bình luận đoạn
- Ai phải gõ cửa? Nhà tao mà tao còn phải gõ cửa mày à?  

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Bích hất hàm, giọng càng lúc càng lớn.

Bình luận đoạn
Bà Bích hất hàm, giọng càng lúc càng lớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ trong đống chăn, tiếng Thảo Anh đáp lại:

Bình luận đoạn
Từ trong đống chăn, tiếng Thảo Anh đáp lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Gì chứ? Bố để tên chủ ngôi nhà là con rồi nhé!

Bình luận đoạn
- Gì chứ? Bố để tên chủ ngôi nhà là con rồi nhé!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe con gái trả treo, máu nóng trong người bà Bích sôi lên tận đỉnh đầu. Bà đi thẳng lại giường, bàn tay không ngần ngại nhéo lấy vành tai con gái, xoắn một vòng như đang vặn núm chỉnh radio:

Bình luận đoạn
Nghe con gái trả treo, máu nóng trong người bà Bích sôi lên tận đỉnh đầu. Bà đi thẳng lại giường, bàn tay không ngần ngại nhéo lấy vành tai con gái, xoắn một vòng như đang vặn núm chỉnh radio:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Dậy! Lê cái thân mày ra ngoài kiếm việc cho tao. Muốn làm trâu làm bò hay làm bà hoàng ngoài kia cũng được, nhưng phải làm ra tiền. Con gái con đứa, suốt ngày ru rú trong cái phòng này, trông phát sợ. Người ngợm có khi dại đi mất rồi!

Bình luận đoạn
- Dậy! Lê cái thân mày ra ngoài kiếm việc cho tao. Muốn làm trâu làm bò hay làm bà hoàng ngoài kia cũng được, nhưng phải làm ra tiền. Con gái con đứa, suốt ngày ru rú trong cái phòng này, trông phát sợ. Người ngợm có khi dại đi mất rồi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thảo Anh nhăn nhó, mặt mày dúm dó như trái mơ héo bị ngâm nước lâu ngày. Cơn đau cắt đứt giấc mộng đang dang dở của cô. Thảo Anh hất tay mẹ theo bản năng, lồm cồm bò dậy, chân tay lóng ngóng như con gấu ngủ đông bị lôi dậy giữa mùa lạnh, rồi cắm đầu chạy biến vào nhà vệ sinh.

Bình luận đoạn
Thảo Anh nhăn nhó, mặt mày dúm dó như trái mơ héo bị ngâm nước lâu ngày. Cơn đau cắt đứt giấc mộng đang dang dở của cô. Thảo Anh hất tay mẹ theo bản năng, lồm cồm bò dậy, chân tay lóng ngóng như con gấu ngủ đông bị lôi dậy giữa mùa lạnh, rồi cắm đầu chạy biến vào nhà vệ sinh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng nước chảy ào ào vang lên, kèm theo đó là giọng nói vọng ra, nghe vừa trách móc vừa hờn dỗi:

Bình luận đoạn
Tiếng nước chảy ào ào vang lên, kèm theo đó là giọng nói vọng ra, nghe vừa trách móc vừa hờn dỗi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thì mẹ gọi con dậy từ từ cũng được... Sao phải dùng bạo lực gia đình thế? Hay sáng nay bố mẹ lại cãi nhau rồi trút giận lên con?

Bình luận đoạn
- Thì mẹ gọi con dậy từ từ cũng được... Sao phải dùng bạo lực gia đình thế? Hay sáng nay bố mẹ lại cãi nhau rồi trút giận lên con?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Bích chống nạnh, hất mặt về phía nhà vệ sinh, giọng đanh lại:

Bình luận đoạn
Bà Bích chống nạnh, hất mặt về phía nhà vệ sinh, giọng đanh lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bố mày mà dám cãi nhau với tao á? Tao thấy mày sắp ủ mắm trên cái giường đấy đến nơi rồi. Tao không gọi mày dậy thì người mày có mà chảy ra mắm.

Bình luận đoạn
- Bố mày mà dám cãi nhau với tao á? Tao thấy mày sắp ủ mắm trên cái giường đấy đến nơi rồi. Tao không gọi mày dậy thì người mày có mà chảy ra mắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Eo... Mẹ nói nghe ghê chết đi được…

Bình luận đoạn
- Eo... Mẹ nói nghe ghê chết đi được…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ghê gì? Cỡ mày tao nói thế còn nhẹ đấy. Mày soi lại cái phòng mày xem, ở nhà rúc mãi thành ổ chuột rồi còn gì. Dọn dẹp phòng riêng cũng lười, không chừng tới lúc đi vệ sinh cá nhân cũng bỏ luôn cho xem.

Bình luận đoạn
- Ghê gì? Cỡ mày tao nói thế còn nhẹ đấy. Mày soi lại cái phòng mày xem, ở nhà rúc mãi thành ổ chuột rồi còn gì. Dọn dẹp phòng riêng cũng lười, không chừng tới lúc đi vệ sinh cá nhân cũng bỏ luôn cho xem.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt bà Bích đảo một vòng quanh phòng, càng nhìn càng thấy bực. Gương mặt như ngọc như ngà của bà chau lại, môi mím chặt như muốn nuốt hết cơn giận đang dâng lên từng đợt.

Bình luận đoạn
Ánh mắt bà Bích đảo một vòng quanh phòng, càng nhìn càng thấy bực. Gương mặt như ngọc như ngà của bà chau lại, môi mím chặt như muốn nuốt hết cơn giận đang dâng lên từng đợt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phòng Thảo Anh đúng nghĩa “ổ”. Chiếc giường nằm giữa phòng, chăn ga gối màu xám bạc phếch, cáu bẩn loang lổ những vệt mồ hôi. Thảo Anh đã dùng bộ chăn ga gối này lâu ngày mà không giặt, đến mức vải xơ xác, nhàu nhĩ. Góc phòng, sọt rác cao như núi, không biết đã bao lần nén xuống cho gọn. Vỏ bánh, lon nước, giấy bẩn chen chúc chồng lớp lên nhau, chỉ thiếu điều lòi ra ngoài sọt rác.

Bình luận đoạn
Phòng Thảo Anh đúng nghĩa “ổ”. Chiếc giường nằm giữa phòng, chăn ga gối màu xám bạc phếch, cáu bẩn loang lổ những vệt mồ hôi. Thảo Anh đã dùng bộ chăn ga gối này lâu ngày mà không giặt, đến mức vải xơ xác, nhàu nhĩ. Góc phòng, sọt rác cao như núi, không biết đã bao lần nén xuống cho gọn. Vỏ bánh, lon nước, giấy bẩn chen chúc chồng lớp lên nhau, chỉ thiếu điều lòi ra ngoài sọt rác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quần áo giắt đầy trên thành ghế, tay vịn cửa sổ, thậm chí cả trên giá treo tường. Tủ đồ mở toang, quần áo nhét vội vào trong chẳng buồn gấp, móc treo cũng chẳng thèm tháo. Tất cả lộn xộn, ngổn ngang như chính tâm trạng của đứa con gái thất nghiệp, chông chênh giữa lằn ranh “người lớn” và “trẻ con” của bà.

Bình luận đoạn
Quần áo giắt đầy trên thành ghế, tay vịn cửa sổ, thậm chí cả trên giá treo tường. Tủ đồ mở toang, quần áo nhét vội vào trong chẳng buồn gấp, móc treo cũng chẳng thèm tháo. Tất cả lộn xộn, ngổn ngang như chính tâm trạng của đứa con gái thất nghiệp, chông chênh giữa lằn ranh “người lớn” và “trẻ con” của bà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Bích thở dài một hơi, ngán ngẩm tự hỏi không biết mình đang nuôi con gái hay nuôi lợn trong nhà nữa.

Bình luận đoạn
Bà Bích thở dài một hơi, ngán ngẩm tự hỏi không biết mình đang nuôi con gái hay nuôi lợn trong nhà nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ trong nhà vệ sinh, Thảo Anh vừa thay đồ vừa làu bàu:

Bình luận đoạn
Từ trong nhà vệ sinh, Thảo Anh vừa thay đồ vừa làu bàu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nghỉ có mấy hôm mà làm như con thất nghiệp mấy năm không bằng.

Bình luận đoạn
- Nghỉ có mấy hôm mà làm như con thất nghiệp mấy năm không bằng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Bích hừ một tiếng rõ dài, khoanh tay đứng chờ ngoài cửa phòng vệ sinh:

Bình luận đoạn
Bà Bích hừ một tiếng rõ dài, khoanh tay đứng chờ ngoài cửa phòng vệ sinh:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mày thất nghiệp cả tháng rồi chứ mấy hôm cái gì? Mày thử thất nghiệp mấy năm tao xem. 

Bình luận đoạn
- Mày thất nghiệp cả tháng rồi chứ mấy hôm cái gì? Mày thử thất nghiệp mấy năm tao xem. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lúc sau, Thảo Anh ló đầu ra, tóc tai bù xù, mặt mũi ướt sũng nước. Cô chép miệng nhìn mẹ:

Bình luận đoạn
Một lúc sau, Thảo Anh ló đầu ra, tóc tai bù xù, mặt mũi ướt sũng nước. Cô chép miệng nhìn mẹ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mẹ đuổi con đi làm suốt thế, mẹ có thương con không đấy? Ngoài kia nắng chang chang thế kia… Hay mẹ cho con tiền tiêu vặt vài bữa nữa đi, rồi con tính tiếp…

Bình luận đoạn
- Mẹ đuổi con đi làm suốt thế, mẹ có thương con không đấy? Ngoài kia nắng chang chang thế kia… Hay mẹ cho con tiền tiêu vặt vài bữa nữa đi, rồi con tính tiếp…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Bích nheo mắt, giơ tay véo má con gái một cái rõ đau:

Bình luận đoạn
Bà Bích nheo mắt, giơ tay véo má con gái một cái rõ đau:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tiền tiêu vặt cái con khỉ. Mặt dày vừa thôi cái con này. 

Bình luận đoạn
- Tiền tiêu vặt cái con khỉ. Mặt dày vừa thôi cái con này. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thảo Anh la oai oái, ôm má né ra xa:

Bình luận đoạn
Thảo Anh la oai oái, ôm má né ra xa:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thôi thôi! Con đi! Được chưa…

Bình luận đoạn
- Thôi thôi! Con đi! Được chưa…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói rồi, cô lạch bạch xỏ đôi dép lê, quăng cái túi vải lên vai, vừa đi vừa ngoái lại:

Bình luận đoạn
Nói rồi, cô lạch bạch xỏ đôi dép lê, quăng cái túi vải lên vai, vừa đi vừa ngoái lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mẹ nhớ nấu cơm trưa nha… Con mà đói con về con ăn hết cả phần của mẹ đấy.

Bình luận đoạn
- Mẹ nhớ nấu cơm trưa nha… Con mà đói con về con ăn hết cả phần của mẹ đấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Bích trừng mắt:

Bình luận đoạn
Bà Bích trừng mắt:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Về tay không thì khỏi mơ có cơm ăn. Kiếm được việc rồi về tao đãi nguyên mâm đồ ăn.

Bình luận đoạn
- Về tay không thì khỏi mơ có cơm ăn. Kiếm được việc rồi về tao đãi nguyên mâm đồ ăn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thảo Anh phụng phịu, vừa đi vừa lẩm bẩm:

Bình luận đoạn
Thảo Anh phụng phịu, vừa đi vừa lẩm bẩm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

– Mẹ gì mà như dì ghẻ… Được rồi, con đi! 

Bình luận đoạn
– Mẹ gì mà như dì ghẻ… Được rồi, con đi! 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bóng dáng Thảo Anh khuất dần khỏi mắt bà Bích. Một thoáng sau, cô đã ở ngoài sân. Thảo Anh khép cánh cổng nhà lại, dáng lững thững vừa đi vừa đá mấy cục sỏi bên đường, miệng còn lầm rầm:

Bình luận đoạn
Bóng dáng Thảo Anh khuất dần khỏi mắt bà Bích. Một thoáng sau, cô đã ở ngoài sân. Thảo Anh khép cánh cổng nhà lại, dáng lững thững vừa đi vừa đá mấy cục sỏi bên đường, miệng còn lầm rầm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sao con người ta cứ phải nai lưng ra kiếm tiền thế không biết.

Bình luận đoạn
- Sao con người ta cứ phải nai lưng ra kiếm tiền thế không biết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Bích đứng trong nhìn theo, khóe mắt lại dịu hẳn đi, dù vẫn buông lời chê bai:

Bình luận đoạn
Bà Bích đứng trong nhìn theo, khóe mắt lại dịu hẳn đi, dù vẫn buông lời chê bai:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cái con ranh… Mồm miệng thì giỏi lắm… Xem mày bươn chải được bao lâu…

Bình luận đoạn
- Cái con ranh… Mồm miệng thì giỏi lắm… Xem mày bươn chải được bao lâu…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chiều cuối đông, trời hanh hao ạ thường. Mặt trời treo lơ lửng giữa bầu trời như một khối lửa, rọi ánh nắng vàng chóe. Hàng cây trụi lá đứng im lìm hai bên đường, những cành khẳng khiu vươn lên trời cao như cầu xin một cơn gió lạnh đúng nghĩa mùa đông ghé qua. Nhưng gió đâu chẳng thấy, chỉ có cái oi nồng như mùa hạ tràn về, bức bối cả không gian thành phố.

Bình luận đoạn
Chiều cuối đông, trời hanh hao ạ thường. Mặt trời treo lơ lửng giữa bầu trời như một khối lửa, rọi ánh nắng vàng chóe. Hàng cây trụi lá đứng im lìm hai bên đường, những cành khẳng khiu vươn lên trời cao như cầu xin một cơn gió lạnh đúng nghĩa mùa đông ghé qua. Nhưng gió đâu chẳng thấy, chỉ có cái oi nồng như mùa hạ tràn về, bức bối cả không gian thành phố.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thảo Anh lững thững đi bộ từ phố nhà mình qua phố bên cạnh, chưa đầy năm trăm mét mà tóc mai đã chớm lấm tấm mồ hôi. Cô đưa tay quệt ngang trán, mặt cau có lẩm bẩm:

Bình luận đoạn
Thảo Anh lững thững đi bộ từ phố nhà mình qua phố bên cạnh, chưa đầy năm trăm mét mà tóc mai đã chớm lấm tấm mồ hôi. Cô đưa tay quệt ngang trán, mặt cau có lẩm bẩm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mùa đông mà cứ ngỡ mùa hè cơ chứ!

Bình luận đoạn
- Mùa đông mà cứ ngỡ mùa hè cơ chứ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nắng như này khiến cô khát nước. Chép miệng một cái, cô thò tay vào túi quần lôi ra mấy tờ tiền lẻ nhàu nát. Đếm đi đếm lại rồi cười nhạt:

Bình luận đoạn
Nắng như này khiến cô khát nước. Chép miệng một cái, cô thò tay vào túi quần lôi ra mấy tờ tiền lẻ nhàu nát. Đếm đi đếm lại rồi cười nhạt:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ừ, cũng đủ mua hai ly trà sữa. 

Bình luận đoạn
- Ừ, cũng đủ mua hai ly trà sữa. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thảo Anh là thế, ra đường là phải tiêu tiền. Tiêu cho khuây khỏa, cho đời bớt nhạt. Mà có lúc trong túi cạn sạch rồi, cô cũng không ngần ngại tiêu trước, nghĩ sau. Như thể đắm mình trong cái thú tiêu hoang ấy là cách để trốn chạy những điều tệ hại mà cuộc đời này bủa vây cô từng ngày. Chẳng hạn như chuyện bị mẹ đá đít ra khỏi nhà đi tìm việc.

Bình luận đoạn
Thảo Anh là thế, ra đường là phải tiêu tiền. Tiêu cho khuây khỏa, cho đời bớt nhạt. Mà có lúc trong túi cạn sạch rồi, cô cũng không ngần ngại tiêu trước, nghĩ sau. Như thể đắm mình trong cái thú tiêu hoang ấy là cách để trốn chạy những điều tệ hại mà cuộc đời này bủa vây cô từng ngày. Chẳng hạn như chuyện bị mẹ đá đít ra khỏi nhà đi tìm việc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt Thảo Anh lướt nhìn con phố nhỏ thân quen, dừng lại trước quán trà sữa nhỏ bé có tấm biển bắt đầu bạc màu treo bên hiên. Giá quán này rẻ bèo, toàn lũ học sinh cấp ba tụ tập. Nhưng với Thảo Anh, đó là góc trú ẩn đặc biệt mỗi khi cô hết tiền. Cô bước vào quán, hớn hở gọi một ly trà sữa kem cheese, miệng lầm bầm thêm câu “ít đá nhiều thạch”.

Bình luận đoạn
Ánh mắt Thảo Anh lướt nhìn con phố nhỏ thân quen, dừng lại trước quán trà sữa nhỏ bé có tấm biển bắt đầu bạc màu treo bên hiên. Giá quán này rẻ bèo, toàn lũ học sinh cấp ba tụ tập. Nhưng với Thảo Anh, đó là góc trú ẩn đặc biệt mỗi khi cô hết tiền. Cô bước vào quán, hớn hở gọi một ly trà sữa kem cheese, miệng lầm bầm thêm câu “ít đá nhiều thạch”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không hề hay biết cách đó vài bước chân, bên trong cửa hàng quần áo kế bên, Trang đang mải mê thử một chiếc váy trắng tinh. Tấm gương soi trong cửa hàng phản chiếu hình ảnh một cô gái có dáng vẻ ngông nghênh, đeo chiếc kính râm quá khổ, son môi đỏ chót đang thay hết bộ đồ nọ đến bộ đồ kia.

Bình luận đoạn
Cô không hề hay biết cách đó vài bước chân, bên trong cửa hàng quần áo kế bên, Trang đang mải mê thử một chiếc váy trắng tinh. Tấm gương soi trong cửa hàng phản chiếu hình ảnh một cô gái có dáng vẻ ngông nghênh, đeo chiếc kính râm quá khổ, son môi đỏ chót đang thay hết bộ đồ nọ đến bộ đồ kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mãi một lúc sau, ly trà sữa yêu thích mới tới tay Thảo Anh. Cô cầm lấy, mắt sáng lên như trẻ con được quà. Tung tăng chân sáo bước ra ngoài, vừa nhấp môi, vừa tận hưởng vị ngọt lan dần nơi đầu lưỡi.

Bình luận đoạn
Mãi một lúc sau, ly trà sữa yêu thích mới tới tay Thảo Anh. Cô cầm lấy, mắt sáng lên như trẻ con được quà. Tung tăng chân sáo bước ra ngoài, vừa nhấp môi, vừa tận hưởng vị ngọt lan dần nơi đầu lưỡi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng khoảnh khắc ấy, Trang cũng vừa bước ra từ cửa hàng quần áo ra. Cô chỉnh lại mái tóc, vuốt nhẹ tà váy trắng. Hai người, một trước một sau, không hẹn mà gặp ngay đoạn vỉa hè chật hẹp. Cú va chạm đến đột ngột. Ly trà sữa trên tay Thảo Anh sóng sánh, trào lên nắp ly, vấy vào tà váy trắng tinh của Trang một vệt màu nâu nhạt.

Bình luận đoạn
Đúng khoảnh khắc ấy, Trang cũng vừa bước ra từ cửa hàng quần áo ra. Cô chỉnh lại mái tóc, vuốt nhẹ tà váy trắng. Hai người, một trước một sau, không hẹn mà gặp ngay đoạn vỉa hè chật hẹp. Cú va chạm đến đột ngột. Ly trà sữa trên tay Thảo Anh sóng sánh, trào lên nắp ly, vấy vào tà váy trắng tinh của Trang một vệt màu nâu nhạt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng Trang gắt lên:

Bình luận đoạn
Tiếng Trang gắt lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Con điên này, không có mắt à?

Bình luận đoạn
- Con điên này, không có mắt à?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thảo Anh vội cúi đầu lí nhí:

Bình luận đoạn
Thảo Anh vội cúi đầu lí nhí:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Em… em xin lỗi ạ… Em không cố ý…

Bình luận đoạn
- Em… em xin lỗi ạ… Em không cố ý…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trang rút trong túi ra một gói khăn ướt, lau lau vết bẩn, miệng cằn nhằn:

Bình luận đoạn
Trang rút trong túi ra một gói khăn ướt, lau lau vết bẩn, miệng cằn nhằn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cái ngày gì đâu, ra đường cái là gặp phải thứ đui mù!

Bình luận đoạn
- Cái ngày gì đâu, ra đường cái là gặp phải thứ đui mù!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rồi Trang ngẩng lên, sững lại khi nhìn rõ khuôn mặt đối phương. Khóe môi cong lên một nụ cười nửa miệt thị, nửa đắc ý:

Bình luận đoạn
Rồi Trang ngẩng lên, sững lại khi nhìn rõ khuôn mặt đối phương. Khóe môi cong lên một nụ cười nửa miệt thị, nửa đắc ý:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tưởng ai… hóa ra là mày à?

Bình luận đoạn
- Tưởng ai… hóa ra là mày à?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thảo Anh nhận ra Trang, sắc mặt sầm xuống, giọng lạnh tanh:

Bình luận đoạn
Thảo Anh nhận ra Trang, sắc mặt sầm xuống, giọng lạnh tanh:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ồ… Hóa ra là bé ba đó hả?

Bình luận đoạn
- Ồ… Hóa ra là bé ba đó hả?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trang giật mình trước cụm từ “bé ba”. Đúng là người làm sai thì thường hay nhạy cảm. Cô đanh giọng lại:

Bình luận đoạn
Trang giật mình trước cụm từ “bé ba”. Đúng là người làm sai thì thường hay nhạy cảm. Cô đanh giọng lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mày gọi ai là bé ba?

Bình luận đoạn
- Mày gọi ai là bé ba?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không phải bé ba thì bé tư, bé năm à? - Thảo Anh nhếch môi - Cướp được một thằng lăng nhăng về, chị nghĩ mình sang lắm à? Người ta chỉ sợ mất người tử tế, chứ cái thứ bẩn thỉu, tam quan méo mó, tiêu chuẩn yêu đương vặn vẹo như thế… ai mà tiếc?

Bình luận đoạn
- Không phải bé ba thì bé tư, bé năm à? - Thảo Anh nhếch môi - Cướp được một thằng lăng nhăng về, chị nghĩ mình sang lắm à? Người ta chỉ sợ mất người tử tế, chứ cái thứ bẩn thỉu, tam quan méo mó, tiêu chuẩn yêu đương vặn vẹo như thế… ai mà tiếc?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trang đỏ bừng mặt, lao tới túm lấy cổ tay Thảo Anh. Cú giật mạnh khiến ly trà sữa trên tay Thảo Anh rơi xuống đất, đổ hết. Những hạt trân châu đen văng tung tóe.

Bình luận đoạn
Trang đỏ bừng mặt, lao tới túm lấy cổ tay Thảo Anh. Cú giật mạnh khiến ly trà sữa trên tay Thảo Anh rơi xuống đất, đổ hết. Những hạt trân châu đen văng tung tóe.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thảo Anh chết lặng nhìn ly trà sữa yêu thích nằm chỏng chơ dưới chân. Cảm giác cay xè trào lên sống mũi, cô chẳng còn giữ nổi bình tĩnh, gào lên giữa phố:

Bình luận đoạn
Thảo Anh chết lặng nhìn ly trà sữa yêu thích nằm chỏng chơ dưới chân. Cảm giác cay xè trào lên sống mũi, cô chẳng còn giữ nổi bình tĩnh, gào lên giữa phố:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cái con khốn cướp người yêu của người khác kia! Tao im lặng cho chúng mày chim chuột, mày không biết điều thì đừng trách tao. 

Bình luận đoạn
- Cái con khốn cướp người yêu của người khác kia! Tao im lặng cho chúng mày chim chuột, mày không biết điều thì đừng trách tao. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trang cũng gào lên không kém phần chua ngoa:

Bình luận đoạn
Trang cũng gào lên không kém phần chua ngoa:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cái loại nghèo rớt, ngu dốt, để trai coi như đồ chơi xong còn ở đó lên mặt à? Không đẹp, không tiền, không công ăn việc làm thì bị đá cũng đáng lắm con ạ! Mày tưởng tao không biết mày vẫn cố ý ve vãn thằng Quang à? Nó gửi cho mày chục tin nhắn, sao không dám mở ra đọc?

Bình luận đoạn
- Cái loại nghèo rớt, ngu dốt, để trai coi như đồ chơi xong còn ở đó lên mặt à? Không đẹp, không tiền, không công ăn việc làm thì bị đá cũng đáng lắm con ạ! Mày tưởng tao không biết mày vẫn cố ý ve vãn thằng Quang à? Nó gửi cho mày chục tin nhắn, sao không dám mở ra đọc?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thảo Anh nhíu mày. Cô khó hiểu trước lời của Trang:

Bình luận đoạn
Thảo Anh nhíu mày. Cô khó hiểu trước lời của Trang:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tao chặn nó từ đời nào rồi con ngu ạ. Tao nghèo nhưng tao không hạ mình dây vào cái loại đàn ông bẩn thỉu như thế. Mày đừng có ăn nói hàm hồ.

Bình luận đoạn
- Tao chặn nó từ đời nào rồi con ngu ạ. Tao nghèo nhưng tao không hạ mình dây vào cái loại đàn ông bẩn thỉu như thế. Mày đừng có ăn nói hàm hồ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không ai chịu nhường ai. Hai bên lao vào túm tóc, đánh nhau giữa phố. Tiếng chửi bới, tiếng la hét vang dậy cả góc đường. Người đi đường vội vã dừng lại, kẻ can ngăn, người rút điện thoại quay chụp.

Bình luận đoạn
Không ai chịu nhường ai. Hai bên lao vào túm tóc, đánh nhau giữa phố. Tiếng chửi bới, tiếng la hét vang dậy cả góc đường. Người đi đường vội vã dừng lại, kẻ can ngăn, người rút điện thoại quay chụp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vài người gần đó xì xầm:

Bình luận đoạn
Vài người gần đó xì xầm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đánh ghen à?

Bình luận đoạn
- Đánh ghen à?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ừ, thấy bảo con váy trắng là người yêu mới của thằng người yêu cũ con kia…

Bình luận đoạn
- Ừ, thấy bảo con váy trắng là người yêu mới của thằng người yêu cũ con kia…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ghê thật, yêu đương bây giờ cứ như giang hồ…

Bình luận đoạn
- Ghê thật, yêu đương bây giờ cứ như giang hồ…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đánh được một lúc, tóc tai cả hai rũ rượi, mặt ai cũng đỏ bừng bừng vì tức giận. Trang biết mình không trụ nổi, vội vàng buông tay, lùi lại, rít lên:

Bình luận đoạn
Đánh được một lúc, tóc tai cả hai rũ rượi, mặt ai cũng đỏ bừng bừng vì tức giận. Trang biết mình không trụ nổi, vội vàng buông tay, lùi lại, rít lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mày liệu hồn, đừng để tao thấy mày bén mảng tới gần thằng Quang nữa.

Bình luận đoạn
- Mày liệu hồn, đừng để tao thấy mày bén mảng tới gần thằng Quang nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thảo Anh cười khẩy, nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất:

Bình luận đoạn
Thảo Anh cười khẩy, nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tao thất nghiệp chứ tao không thất đức. Đồ ăn đã ôi thiu thì bỏ chứ ai giữ làm gì? Giữ lấy mà dùng dần, đừng kiếm tao gây chuyện nữa.

Bình luận đoạn
- Tao thất nghiệp chứ tao không thất đức. Đồ ăn đã ôi thiu thì bỏ chứ ai giữ làm gì? Giữ lấy mà dùng dần, đừng kiếm tao gây chuyện nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trang tức đến mức cả người run lên bần bật, nhưng vẫn phải cắn răng chịu đựng. Cô biết, ở lại thêm chỉ khiến bản thân càng bẽ bàng hơn khi đám đông mỗi lúc một đông, ai cũng hau háu dõi theo như xem trò cười rẻ tiền giữa phố.

Bình luận đoạn
Trang tức đến mức cả người run lên bần bật, nhưng vẫn phải cắn răng chịu đựng. Cô biết, ở lại thêm chỉ khiến bản thân càng bẽ bàng hơn khi đám đông mỗi lúc một đông, ai cũng hau háu dõi theo như xem trò cười rẻ tiền giữa phố.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trang vội chỉnh lại cặp kính râm đã xộc xệch trên sống mũi, che đi đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. Động tác lóng ngóng, vụng về đến đáng thương. Rồi cô kéo khẩu trang lên kín mặt, vẫy vội một chiếc taxi đang dừng xe ngay đó. Cửa xe đóng sập lại, giúp cô tách khỏi những ánh mắt soi mói, chế nhạo xung quanh.

Bình luận đoạn
Trang vội chỉnh lại cặp kính râm đã xộc xệch trên sống mũi, che đi đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. Động tác lóng ngóng, vụng về đến đáng thương. Rồi cô kéo khẩu trang lên kín mặt, vẫy vội một chiếc taxi đang dừng xe ngay đó. Cửa xe đóng sập lại, giúp cô tách khỏi những ánh mắt soi mói, chế nhạo xung quanh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giữa đám đông đang rì rầm bàn tán, dáng vẻ bỏ chạy của Trang càng trở nên thảm hại. Bao kiêu hãnh, ngạo nghễ thường ngày phút chốc đổ sụp, chỉ còn lại cái bóng lầm lũi, hèn mọn.

Bình luận đoạn
Giữa đám đông đang rì rầm bàn tán, dáng vẻ bỏ chạy của Trang càng trở nên thảm hại. Bao kiêu hãnh, ngạo nghễ thường ngày phút chốc đổ sụp, chỉ còn lại cái bóng lầm lũi, hèn mọn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thảo Anh đứng lại, nhìn theo chiếc xe lăn bánh khuất dần. Đôi mắt ánh lên cái nhìn của kẻ chiến thắng. Phải. Trong cuộc tình này cô thắng, không phải vì giữ được thằng đàn ông tệ bạc ấy, mà vì cô đã đủ bản lĩnh vứt đi thứ chẳng đáng giữ.

Bình luận đoạn
Thảo Anh đứng lại, nhìn theo chiếc xe lăn bánh khuất dần. Đôi mắt ánh lên cái nhìn của kẻ chiến thắng. Phải. Trong cuộc tình này cô thắng, không phải vì giữ được thằng đàn ông tệ bạc ấy, mà vì cô đã đủ bản lĩnh vứt đi thứ chẳng đáng giữ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!