CHƯƠNG 2
Vì hôm nay là sinh nhật của Minh Ngọc nên cô được đặc cách không phải tham gia nấu cơm, rửa bát. Thượng tá Vinh đuổi khéo Minh Ngọc lên trên nhà, dù sao cũng có thêm khách mời là Thành Trung nên cũng cần dọn dẹp, trang trí lại nhà cửa một chút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này, Thành Trung cùng thượng tá Vinh làm cơm mừng sinh nhật Minh Ngọc ở dưới bếp. Anh được nghe ông kể rất nhiều chuyện, từ chuyện mẹ Minh Ngọc mất sớm, ông một mình nuôi Minh Ngọc lớn lên ra sao, rồi chuyện Minh Ngọc có năng khiếu hội họa nên đã thi vào khoa Mỹ thuật Công nghiệp tại đại học A. Thượng tá Vinh còn kể đích thân ông dậy võ cho con gái vì lo lắng cho an toàn của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói đến khả năng võ thuật của Minh Ngọc thì Thành Trung cũng đã biết được một chút, có lẽ đó là sự kết hợp giữa Taekwondo và đả cẩu bổng pháp. Nghĩ đến hình ảnh cô gái nhỏ đánh trả kẻ gây rối, Thành Trung vô thức nở nụ cười.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thượng tá Vinh không chỉ là người có chuyên môn giỏi, rất tâm lý với cấp dưới mà còn là một người bố hết lòng vì con gái. Càng hiểu hơn về gia đình của thượng tá Vinh, Thành Trung càng thấy cảm phục ông.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
_ _ _ _ _
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi ăn cơm tối xong, thượng tá Vinh đem bánh sinh nhật lên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Minh Ngọc, lại đây chuẩn bị thổi nến nào.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc ngượng ngùng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Ba, con lớn rồi mà.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cho dù con bao nhiêu tuổi, vẫn là con gái nhỏ của ba.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe được lời này, mắt Minh Ngọc đỏ lên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Con cảm ơn ba.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung thắp nến sinh nhật rồi đưa bánh đến trước mặt Minh Ngọc. Cô chắp tay lại, nhắm mắt ước một điều ước rồi nhẹ nhàng thổi tắt nến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thượng tá Vinh nhìn con gái:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Có phải con lại ước ba không phải trực đêm 30 tết không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc bật cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Con biết ba năm nào cũng trực như vậy rồi. Năm nay con đổi điều ước khác.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Điều ước gì?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Con muốn ba tặng con món quà thật là lớn, thật là êm.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc ôm cổ ba:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Một con King Kong nhồi bông được không ba?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe Minh Ngọc nói vậy, Thành Trung thiếu chút nữa bị sặc nước. Anh vội đặt cốc nước đang uống dở xuống bàn. Quả nhiên khi hai bố con Minh Ngọc nói chuyện, anh chỉ nên tập trung lắng nghe mà thôi. Không ngờ sở thích của cô gái này lại lạ vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không được. Năm nay con lớn rồi, ba sẽ không mua thú bông nữa đâu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc xị mặt:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Con biết mà. Con đổi thành màu vẽ được không ạ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thượng tá Vinh hài lòng, xoa đầu Minh Ngọc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Duyệt.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lúc sau Thành Trung xin phép về đơn vị, thượng tá Vinh điều Minh Ngọc ra tiễn khách.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh dắt xe ra khỏi cổng rồi quay lại nói với Minh Ngọc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Chúc em sinh nhật vui vẻ. Hôm nào có dịp tới đây, anh sẽ tặng quà cho em.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc mỉm cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cảm ơn anh.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc vừa khóa cổng xong, giật mình khi thấy thượng tá Vinh cùng Milo đứng ngay phía sau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ba, ba ra đây làm gì vậy?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“À. Con Milo cứ đòi ăn kẹo béo. Ba hỏi con xem có cho nó ăn được không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc lắc đầu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Anh Thành Trung mua cho con của ba mà. Ba có mỗi một đứa con gái này thôi ba nhỉ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thượng tá Vinh xoa đầu Milo:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Đấy. Mày nghe rõ rồi nhá. Của người ta tặng, Minh Ngọc không cho mày ăn đâu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Milo sủa lên hai tiếng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Gâu gâu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phản rồi. Từ xưa đến nay chị có ăn kẹo bao giờ đâu Minh Ngọc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
_ _ _ _ _
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tối hôm đó, Thành Trung mất ngủ. Anh không sao gạt bỏ hình ảnh Minh Ngọc ra khỏi đầu. Thành Trung chưa từng đưa ra tiêu chí lựa chọn bạn gái. Có vẻ như việc học tập căng thẳng cộng với việc “ế hiện đang là một xu thế của quốc tế” nên anh cũng khá thờ ơ với chuyện này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung tốt nghiệp khoa Công trình tại Học viện Kỹ thuật Quân sự. Vì là thủ khoa đầu ra nên anh được đặc cách phong quân hàm thượng úy ngay khi ra trường. Có lẽ môi trường học tập đặc biệt kèm theo tính tình lạnh lùng lại sặc mùi thuốc súng nên Thành Trung chưa từng có bạn gái.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng không hiểu sao từ khi nhìn thấy Minh Ngọc, lớp băng bao bọc bên ngoài như tan chảy hoàn toàn. Cô gái ấy tuy rằng luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là một người con gái yếu đuối, cần được che chở. Lúc mới gặp Minh Ngọc, anh đã bị ấn tượng bởi vẻ ngoài xinh đẹp của cô, đến khi nghe thượng tá Vinh kể về hoàn cảnh gia đình của mình, cảm giác muốn được che chở cho Minh Ngọc càng lớn dần lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung từng nghĩ, anh sẽ tránh xa “con thầy, vợ bạn, gái cơ quan” nhưng xem ra không làm được rồi. Ở cơ quan chỉ có mấy cô lớn tuổi nên điều thứ ba không phải tính đến, còn điều thứ hai chắc chắn không phạm phải, dù sao đạo đức của anh cũng thuộc hàng “đỉnh của chóp” chứ không phải vừa. Còn điều thứ nhất, anh đã quyết định bỏ qua ngay khi gặp Minh Ngọc. Nếu thực sự bỏ lỡ một cô gái tốt như vậy có lẽ bản thân anh sẽ hận mình mất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những ngày tiếp theo đều là ngày Thành Trung phải trực, anh không thể rời đơn vị để gặp Minh Ngọc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng một tuần sau ngày sinh nhật của cô, khi vừa đi dạy thêm về, Minh Ngọc thấy Thành Trung đứng chờ ở trước cổng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đưa cho cô một bó hoa xuyến chi được bọc rất đẹp trong tờ giấy báo:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Tặng em đấy. Anh thấy em thích vẽ tranh tĩnh vật nên đã tự tay chuẩn bị cho em đó.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em cảm ơn anh. Anh có muốn vào nhà gặp ba em không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung đỏ mặt:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh đến để gặp em.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh lấy ra một phong thư từ trong túi áo, đưa vào tay Minh Ngọc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Em dùng nến để đọc nhé. Anh chờ câu trả lời của em.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, Thành Trung lập tức rời đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này, Milo chúi cái mũi sát vào cánh cổng sủa lên mấy tiếng. Minh Ngọc mở cổng thấy vậy nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Milo, là anh Thành Trung mà.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Milo cụp đuôi, ngồi xuống dưới gốc cây khế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chị tưởng tôi không biết chắc. Tôi sủa vì anh ta đi nhầm đường thôi. Đi xe về hướng ấy chính là ngõ cụt đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thượng tá Vinh từ trong nhà đi ra:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Ai vừa đến hả con?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không có đâu ba.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ái chà. Ai tặng hoa cho con gái ba thế này?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc nói dối không chớp mắt:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Bạn trên lớp của con đó ba.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thượng tá Vinh mỉm cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Ba vừa nghe thấy con nói với Mio, Trung, Trung nào đó mà.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Con nói với Milo sẽ cho nó ăn kẹo của Thành Trung mua.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“À, ra thế. Milo, mày sướng rồi nhá.” Vừa nói thượng tá Vinh vừa nhìn bó hoa xuyến chi trên tay Minh Ngọc. Nhìn kỹ thì giấy bọc là tờ báo Quân đội Nhân dân - đặc sản của mấy chú bộ đội. Còn nói ba nghe lầm à?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thì ra chiều nay tan giờ làm, Thành Trung không chơi cầu lông cùng thượng tá Vinh là vì đi hái mấy bông hoa này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn Minh Ngọc vui vẻ bước vào nhà, thượng tá Vinh thở dài, xem ra con có vẻ hài lòng về “món quà lớn” mà ba tìm được rồi. Chỉ có điều sao mọi chuyện lại nhanh thế này?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ nay ông xác định không có người chơi cầu lông cùng, còn con gái thì chuyển sang thích “chú bộ đội” khác. Biết thế này chờ mấy năm nữa mới dẫn dụ Thành Trung tới đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Milo nhìn dáng vẻ trầm ngâm của thượng tá Vinh lập tức sủa lên mấy tiếng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thượng tá Vinh đưa tay xoa đầu Milo:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Cảm ơn mày đã an ủi tao.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Milo lắc lắc cái đầu. An ủi gì chứ. Tôi chỉ muốn hỏi kẹo của tôi đâu?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này Minh Ngọc đã đi lên phòng, mặc dù không biết đọc thư bằng nến có gì khác biệt với những cách thông thường khác nhưng vì trong phòng có sẵn nến thơm nên cô quyết định sẽ thắp nến lên để đọc thư theo đúng lời Thành Trung nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa định thắp nến lại phát hiện bao diêm trong phòng đã hết, Minh Ngọc tò mò mở phong thư ra xem trước một chút nhưng khi vừa mở ra cô chỉ thấy trong đó là một tờ giấy A4 trắng tinh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc hoang mang khi nhìn tờ giấy trắng. Chẳng lẽ đây chính là mật thư trong truyền thuyết? Thế này thì cũng quá cao siêu rồi vì người nhận hoàn toàn không biết cách đọc bức thư đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể bạn sẽ thích
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị